- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,308,804

Phương Uy Và Khúc Tháng Tám

03 Tháng Tám 201412:00 SA(Xem: 16511)

mua_2-_internet-content
 Mưa - ảnh Internet


KHI MÙA MƯA XA

 

Em đã ra đi trong một sáng chủ nhật trời mưa

vĩ cầm lanh canh giấc ngủ

thậm chí một tiếng giã từ anh còn chưa thổ lộ

mùa mưa lấm lem

chiều nghi ngút nhớ

tiếng chuông gục xuống thềm

nghe thánh giá hắt hiu

chiều không xanh trên gió.

Anh đã đi qua những tháng ngày mỏi mệt

cầm mảnh thời gian nhoẹt nhòe tiền kiếp

mưa biệt mù từ lúc em xa

không còn tiếng dương cầm

không còn mưa

không em

nỗi lặng im xanh

mang diện mạo của âm vọng ngày xưa cũ

buốt một ẩn hình.

Chúng ta lặng lẽ đếm từng ngày

lạnh từng khoảng trống

đếm những ngày mưa qua

những hồi âm rời rụng

kể từ ngày chủ nhật ấy

ngày sũng ướt cuối mùa

trên nếp rêu xanh

không biết những cuộc tình đã vượt quá nhau chưa?

 

PHƯƠNG UY

 

 

BÊN KIA BỀ BỘN



Đi về phí bên kia ô cửa

nghe rêu bám trên ngón tay

những con chữ mùa đông nhàn rỗi

những con chữ đông đá chết cứng

buồn một nỗi bâng quơ



Đi về phía tiếng nói

những âm sắc bạc tóc

giới hạn trong bốn bức tường

mộng du chuếnh choáng

vỗ vào bờ môi câm



Đi về phía vùng cỏ úa

cơn lốc của sự bốc hơi những rêu rong

bàn tay mưa tím bầm

mùa mưa không có gió


Đi về phía ngày hôm qua

nỗi bộn bề còn nguyên trước mặt

những con chữ bổi hổi thầm thì

thút thít khóc cho ngày em đi


Đi về phía thinh lặng không bóng người

bỏ - quên - em và trái - tim - trong - ngực

bài tụng ca cho thời gian

ghỉ sắt hoen mùa thiên thu khóc

chờ những con chữ thất lạc

ùa về ủ ấm cho nhau.

 

PHƯƠNG UY


ĐI QUA

 

Đi qua nơi ta rong chơi

giờ đây chỉ có một người

quẩn quanh với bài thơ cũ

một mình chỉ một mình thôi

 

Đi qua những mùa mỏi mệt

nặng câm đá tảng đầu nguồn

qua rằm trăng tròn hay khuyết

em về lẻ một vòng ôm

Đi qua những lau lách cũ

thất lạc một kí ức già

đời sống tựa như sợi xích

vòng quanh thân xác xương da

 

Đi qua tình yêu mong manh

đưa tay chạm khuôn mặt mình

bình yên có còn là thật

sao đêm dài cứ ngút xanh?

PHƯƠNG UY

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20192:35 CH(Xem: 3184)
Việt Nam cổ thời chỉ được ghi phụ chép trong cổ sử Trung Hoa như các xứ man di phương Nam rồi Tây Nam từng đến xin cống lễ, hay liên quan đến chiến công xâm lược, thực và giá lẫn lộn, của các triều đại—dưới các chiêu bài giáo hóa, phép thờ nước lớn, và/hay chinh phạt. Lịch sử thành văn của Việt Nam thỉ chỉ xuất hiện từ đời Trần (10[20]/1/1226-23/3/1400)—tức Đại Việt Sử Ký (1272) của Bảng Nhãn Lê Văn Hưu (1230-1322)—nhưng đã tuyệt bản, chỉ còn những mảnh vụn sao chép và sửa đổi theo ý thích của các dòng họ cai trị mà Phó bảng Phan Chu Trinh từng chỉ trích là “hủ Nho” [ultra conservative confucianist].
23 Tháng Sáu 20199:27 CH(Xem: 313)
Đêm muôn trùng gió băn khoăn bụi trần / Cồn cào chiếc lá khỏa thân / Dấu khuya bẽn lẽn ái ân cỏ hồng / Dế kêu hổn hển cánh đồng / Rã rời da thịt nhói lòng thiên thu
21 Tháng Sáu 201911:44 CH(Xem: 426)
Chuyện thằng Minh vác dao chém bố nó, mấy hôm nay ầm ĩ khắp cả làng Ngọc.Từ đầu làng là xóm Đình, đến cuối làng là xóm Nam, chỗ nào mọi người cũng xôn xao bàn tán. Bởi, nói như cụ thượng trong làng là, từ thời cổ đến giờ, chưa có một vụ nào như thế. Cũng vẫn cụ thượng nói-cụ thượng là một danh xưng của cụ ông cao tuổi nhất làng, không phải tên riêng. Cụ bảo rằng, nhà nó đến ngày mục mả.
21 Tháng Sáu 201911:11 CH(Xem: 307)
Phơ phất nắng trong cửa hàng lưu niệm / anh mua con thuyền sang bên kia sông / em ngày trước để bây giờ sau trước / một mình anh rời rạc với sông Hoài /
21 Tháng Sáu 201910:22 CH(Xem: 551)
Chúng tôi lái xe dọc theo Pacific Highway đến một điểm hẹn nơi hai chị em lần đầu gặp nhau. Trời vàng óng, nắng chiều đậu trên mái tóc ngắn bướng bỉnh soi rõ một nửa khuôn mặt em cương nghị với cặp mắt sáng, đen nháy luôn mở lớn quan sát cuộc đời. Đưa tay vặn âm thanh xuống khi Khánh Ly hát đến đoạn “Tại sao ta sống chốn này, quay cuồng mãi hoài có gì vui” em hạ giọng nghiêm chỉnh: “Cảm ơn chị bỏ thì giờ đi với em. Nhất là vào một buổi chiều trời đẹp như hôm nay.” Tôi nhìn mắt em long lanh, có niềm vui pha lẫn nỗi buồn, tôi liên tưởng đến vẻ đẹp buổi chiều trước giờ tắt nắng.
17 Tháng Sáu 20199:28 CH(Xem: 1132)
Chuông, mõ và tiếng tụng kinh chiều bắt đầu lan tỏa không gian tĩnh lặng thoảng hương ngâu, hương nhài. Nhật Tôn bất giác chùng bước lại, hít một hơi thở sâu, rồi cũng chắp tay niệm theo. Cảnh vật này đã in đậm trong tâm khảm ngài từ hồi tóc để chỏm, sau những lần theo Thái thượng hoàng tới thăm thú các vùng Long Hưng, Tức Mặc, Vũ Lâm(1). Và cũng tại một chùa quê, ông nội ngài thốt lên những lời tưởng kỳ quặc: "Ta xem ngai vàng như chiếc giày rách, bỏ lúc nào cũng được". Giờ ngài chợt như được nghe tiếng nói đó dội về từ một chốn sâu thẳm và ngộ được hết ẩn ý sâu xa của chúng.
17 Tháng Sáu 20199:19 CH(Xem: 511)
sáng nay giữa tiếng mưa reo / bỗng nghe vang tiếng mái chèo em khua/ hồn tôi trên đỉnh sóng thưa / lả lơi theo ngọn nước đưa em về /
12 Tháng Sáu 20196:05 CH(Xem: 1379)
Bài thơ chữ Hán Điệp tử thư trung (Con bướm chết trong sách) được xếp ở sát cuối phần Làm quan ở Bắc hà (1802-1804), trong Thanh Hiên thi tập.(1) Có thể nói đây là một trong những bài thơ hay nhất, và kỳ lạ bậc nhất của Tố Như, khi ông chưa tới tuổi “tam thập nhi lập.” Hay và kỳ lạ, song xưa nay nó mới chỉ được điểm qua, chưa hề được phân tích bình giải một cách thấu đáo. (Trong khi, bài Độc Tiểu Thanh ký xếp liền sau đó lại được khai thác khá kỹ trong hàng chục bài viết - ở các bậc phổ thông, đại học và nhiều diễn đàn văn chương). Có lẽ, bởi tính chất kỳ lạ và trừu tượng đến khó hiểu của nó?
12 Tháng Sáu 20195:59 CH(Xem: 654)
Tôi về gọi gió ngày xưa / Hắt vào dĩ vãng ướt mưa áo người / Rưng rưng nhớ nụ môi cười / Xa vời từ một góc đời mù khơi.
12 Tháng Sáu 20194:37 CH(Xem: 509)
Tôi tình cờ gặp F trong hành trình tour hai ngày một đêm tới Loch Ness, Scotland. F sinh năm 1985, đến từ Macao. F chủ động chào tôi khi bước lên xe bus, chắc do thấy tôi cũng là Châu Á. Trên đường đi, xe dừng lại cho khách ăn trưa, F hỏi tôi có muốn ăn cùng ko? Tôi gật đầu! Thế là thành bạn đồng hành.