- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,535,503

Thế Giới Ảo

03 Tháng Tám 201412:00 SA(Xem: 20276)


thegioiao-tranmongtu-content
  Lưỡng Nghi - ảnh Internet

Sau một thời gian dài quen nhau trong Thế Giới Ảo. Cuối cùng thì tôi cũng thu xếp được một chuyến đi Cruise Alaska một tuần với nàng.

 

Theo những thông tin và hình ảnh nàng gửi cho tôi, Mimi là một cô gái trẻ đẹp, mới 24 tuổi. Nàng đang làm phụ tá giám đốc cho một công ty chuyên sản xuất thời trang cho các ca sĩ, tài tử và những người giầu ở nơi nàng sinh sống. Là người ở nước nào thì nàng còn giấu tôi. Nàng nói trước sau gì thì tôi cũng sẽ biết, không nên nôn nả quá. Chúng tôi trao đổi thư từ với nhau bằng Anh ngữ, và nàng khá thông thạo cả viết và nói nên không có trở ngại gì.

 

Khó mà đoán được quốc tịch của nàng, vì trong hình, đôi khi mắt nàng đen láy như hạt nhãn, tóc dài và đen như đêm Đông Phương. Có hôm mắt nàng xanh biếc như đại dương, tóc vàng như rạ của cánh đồng lúa mì sau buổi gặt. Tôi hỏi thì nàng chỉ cười, nói: Em là như thế, anh gặp, anh sẽ hiểu. Em pha trộn nhiều sắc dân nên đôi khi em đổi màu mắt, màu tóc và ngay cả màu da như con tắc kè nhiệt đới vậy.

 

Thật ra thì nàng thuộc chủng tộc nào với tôi cũng không thành vấn đề. Cái chính là nàng đẹp, nàng kết bạn với tôi và hình như (tôi chưa chắc chắn lắm ở điểm này) nàng cũng yêu tôi như tôi yêu nàng.

 

Tôi là một gã độc thân ngoài ba mươi tuổi (hãy còn trẻ chán) sau vài mối tình không tới bến nào cả. Tôi gửi đời tôi vào Thế Giới Ảo như hơn một tỷ người trên trái đất này đang gửi. Tôi lang thang trong đó bất cứ lúc nào tôi có một kẽ hở sau những giờ làm việc chính thức để kiếm sống và một vài giờ để ngủ. Có khi đang ngủ tôi cũng bổ dậy, sấp ngửa du mình vào đó. Ở thế giới này tôi thấy toàn cái đẹp, đôi khi làm tôi tủi thân vì ganh tỵ. Hình như cư dân ở đây phần đông giầu có, hạnh phúc quá. Ai cũng mặc quần áo đẹp, có nhà và xe đẹp, có tiền đi du lịch khắp nơi (trừ thiên đàng và hỏa ngục) Họ mang tới đây và khoe tất cả những gì họ thu tóm được. Rồi gần như bắt buộc bạn bè Ảo phải bấm vào chữ “Thích”, mặc dù không biết có thực tình thích hay không? Ngay cả những món ăn ngon trên bàn ăn trong nhà, họ cũng mang ra mời người khác ăn và thích “bằng hình”.

 

Những chuyện nghèo khổ và thương tâm thì cũng là một cơ hội cho những người giầu có này rêu rao lòng bác ái của mình. Thời “tay phải làm phúc không cho tay trái biết” trong Phúc Âm không tìm thấy nữa.

 

Tôi đang chán ngấy sắp rút chân ra khỏi thế giới này thì nàng hiện đến. Tôi làm quen kết bạn và nàng nhận lời. Cuộc đời tôi bây giờ sống trong Thế Giới Ảo nhiều hơn thế giới thật. Số giờ tôi gặp nàng mỗi ngày, tổng cộng ngang với giờ làm việc, giờ ăn ngủ của tôi. Với công việc của một Kỹ Sư Giao Thông, một ngày, ít nhất tôi phải làm đủ tám tiếng. Chưa kể những hôm bắt buộc phải làm thêm giờ. Tôi phải bớt giờ ngủ của tôi, và ngay cả khi ăn tôi cũng dùng thời giờ vừa ăn vừa Chat với nàng.

 

Nhưng cám ơn Thượng Đế, cuối cùng thì nàng nhận lời đi chơi với tôi một tuần trên Cruise. Tôi hân hoan coi như là mình đã chinh phục được nàng. Soi gương thấy mặt mũi cũng không đến nỗi nào, chỉ cần đi cắt tóc, cạo râu, ăn mặc tề chỉnh một chút là khá ngay. Tôi lấy mười ngày nghỉ phép. Dành cho mình mấy ngày mua sắm, làm đẹp trước khi gặp nàng.Tôi cũng không quên mua tặng nàng một đôi hoa tai bằng hồng ngọc, để tặng làm quà ra mắt. Tôi lãng mạn nhớ câu thơ Đường “Vấn vương những cảm mối tình/Em đeo trong áo lót mình màu sen”(*) mà cảm động quá! Tôi nhủ thầm, lần tới gặp nhau, chắc sẽ là một cái nhẫn đính hôn, nếu nàng không chê tôi. Còn tôi thì coi như đã “tâm phục, khẩu phục” nàng lắm rồi. Chết mê mệt vì nhan sắc đó rồi.

 

Tôi nói với nàng, em bay từ đâu đến để anh ra phi trường đón thì nàng trả lời là nàng sẽ tới thẳng bến cảng ở Seattle nơi Cruise sẽ nhổ neo và gặp tôi ở trước cửa phòng tôi đã lấy vé cho hai người.

 

Quả nhiên nàng đẹp, đẹp hơn cả trong mấy tấm hình nàng gửi vào Thế Giới Ảo.

 Nàng dịu dàng, thông minh và đa tình. Tôi thấy hơn cả những gì tôi mong muốn trước khi gặp nàng. Nàng cũng mang cho tôi một món quà, và dặn khi nào trở về đất liền tôi mới được mở ra. Một gói quà mềm mại và nhẹ, giấy màu kem và buộc giải nơ màu nâu, trông rất nhã và đẹp. Tôi nghĩ: Cô ấy là nhà thiết kế thời trang có khác, vội cất ngay gói quà xuống đáy va-li.

 

Chúng tôi có một tuần trên Cruise thật tuyệt vời. Bao nhiêu người ngoái đầu lại nhìn mỗi khi chúng tôi đi qua họ (thật ra họ nhìn nàng không phải tôi). Chúng tôi rất tâm đầu ý hợp, nàng hiểu biết khá nhiều lãnh vực: từ văn chương, âm nhạc, cho đến y tế, khoa học, lịch sử, địa lý thế giới.

 

Tôi hỏi nàng, tại sao em giỏi thế thì nàng cười trả lời hóm hỉnh với tôi rằng:

 

- Em ở trong Thế Giới Ảo bước ra, có điều gì mà em không biết.

 

Tôi thấy sự hiểu biết của tôi so với nàng thật là hạn hẹp, thế mà trước đây đã có đôi lần tôi tự phụ cho mình là tài, giỏi lắm rồi (vì tôi được bạn bè thán phục).Bây giờ nghĩ lại, ngượng.

 

Một tuần lễ bồng bềnh trên đại dương trong một con thuyền đầy đủ tiện nghi và các phương diện giải trí. Chúng tôi cùng nhau hạnh phúc hưởng những món ăn ngon lúc nào cũng có sẵn sàng bất kể giờ giấc. Tôi say mê chiêm ngắm nàng khêu gợi trong bộ áo tắm hai mảnh nhỏ xíu, bơi lội trong hồ bơi trên boong thuyền; nàng sang cả trong áo dạ hội khiêu vũ hay đi xem trình diễn kịch nghệ. Để được nhìn nàng hả hê cười hay nàng nhìn tôi nhăn mặt chỉ cần ghé xuống Casino. Muốn xem nàng cử tạ một cách ngạc nhiên thì vào Gym.

 

Điều đưa tôi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác là khi đi khiêu vũ nàng mang trên người những món nữ trang rất giá trị. Dưới con mắt của tôi đó là kim cương thật sự, không phải là loại nữ trang fashion rẻ tiền được. Khi vào sòng bài nàng đánh những tiếng bài rất lớn, thua không hề nhăn mặt (chỉ có tôi nhăn mặt, dù không phải tiền của mình) Khi vào Gym thì nàng nhấc lên những quả tạ ngoài dự đoán của tôi thật xa một cách nhẹ nhàng.

 

Và nàng nữa, nàng không hề cho tôi biết tên thật của nàng, ngoài cái ký hiệu nàng dùng để liên lạc thư từ trước đây. Nàng nói, cứ gọi em bằng “Em” là được rồi.

Màu da, màu mắt, màu tóc, nàng luôn luôn thay đổi tùy theo sáng sớm, trưa hay chiều tối. Đôi khi tùy theo màu y phục nàng mặc hôm đó nữa. Có hôm buổi sáng tóc nàng thật ngắn, buổi chiều hôm sau, tóc nàng dài xuống ngang lưng. Lạ thật, làm sao chỉ qua một đêm tóc nàng mọc nhanh như thế!

 

Thấy tôi mỗi lần tỏ vẻ ngạc nhiên hay thắc mắc thì nàng chỉ nhìn tôi nhoẻn miệng cười. Nụ cười ngây thơ nhưng có thể làm đổ cao ốc, xiêu du thuyền.

 

- Em ở Thế Giới Ảo bước ra mà.

 

Tôi chỉ biết im lặng, cầm tay nàng để biết nàng đang bằng xương, bằng thịt, thế thôi.

 

Nhưng được ở bên nàng, tôi thấy mình thật may mắn, hạnh phúc quá, Tôi như quên cả những điều lạ lùng ở nàng, quên cả ngày về. Ước ao con tầu cứ trôi đi trong đại dương qua bến này sang cảng khác. Cứ trôi đi…trôi đi…trôi đi.

 

 

Thành tỉnh dậy sau một lúc không biết là bao lâu. Thấy mình ngủ gục trước cái laptop. Ngơ ngác nhìn lên mặt khung hình trắng toát, lóe sáng với những hình ảnh nhảy múa không rõ rệt. Thành bấm lung tung trên những cái nút để điều chỉnh lại, nhưng thất vọng quá. Có lẽ máy bị “crash” rồi!

 

Mấy tuần nay Thành lên mạng Chat với một cô bạn gái mới không ngơi. Một người đẹp với rất nhiều hứa hẹn. Sao bỗng nhiên cái máy sinh sự thế này, anh tắt đi, mở ra, đến cả mươi lần vẫn không thể nào mang máy trở về hoạt động lại được.

 

Anh hàng! mắt hoa, đầu choáng váng, anh đứng dậy, vào buồng tắm vã nước lên mặt cho tỉnh hẳn. Anh lắc lắc cái đầu mình, ra tủ áo, lấy một chiếc để thay, anh muốn ra khỏi nhà cho tỉnh người.

 

Lật lật máy chiếc áo treo trên mắc, anh bỗng nhìn thấy một chiếc áo lạ trong tủ. Anh lấy cái mắc áo xuống, một chiếc áo thun trắng, quay trước quay sau, anh đọc được hàng chữ in khá to màu đen trên nền áo: FACEBOOK.

 

Lạ thật, anh không hề mua và cũng chẳng ai cho anh cái áo này. Dưới chân anh, mảnh giấy gói áo còn vứt đó, anh nhặt lên, thấy cái giấy quen quá. Cố nhớ lại đã nhìn thấy cái tờ giấy gói này ở đâu, mới đây thôi. Cái giấy màu kem có cái giải buộc màu nâu. Hình như có điều gì rất lạ đi qua trong đầu anh như một cuộn phim. Anh cố nhớ một quãng đời nào đó, nhưng hoàn toàn không nắm bắt lại được.

 

Sau lần máy bị crash đó, Thành chẳng bao giờ tìm lại được cô bạn gái trong Thế Giới Ảo nữa.

 

Anh hay chăm chú nhìn xuống hai lòng bàn tay mình, lẩn thẩn hỏi: Cái Thế Giới Ảo kia tiềm ẩn ở trên màn hình hay chính những ngón tay mình gửi Thế Giới Ảo lên đó.

 

Trần Mộng Tú

7/30/2014

 

(*) Tiết Phụ Ngâm- Cảm quân triền miên ý/Hệ tại hồng la nhu- Thơ Trương Tịch,

Ngô Tất Tố dịch

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 3794)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 10830)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
22 Tháng Tư 202112:08 SA(Xem: 54)
"Chiến thích được vuốt ve, âu yếm. Tôi cũng thích được vuốt ve, âu yếm. Nhưng tôi không thích làm cái chuyện đó với chàng. Chiến thích hôn môi, nhưng tôi cố tránh, vì không thích mùi thuốc lá quá nặng. Răng của thằng chả cũng không được đẹp, đôi lúc dính thịt gà, thịt vịt… thật khủng khiếp. Cho nên tôi luôn xoay mặt tránh chỗ khác. Chàng có hơi bực với thái độ hờ hững này…" (Nguyễn Thạch Giang)
21 Tháng Tư 202110:34 CH(Xem: 84)
Sáng ngày 22, toàn bộ các lãnh đạo, y bác sỹ, y tá, hộ lý , kể cả nhân viên xét nghiệm, điều dưỡng v.v… đều được huy động xuống phòng họp của bệnh viện phụ sản, theo lệnh Ban giám đốc, chỉ trừ ê-kíp trực đang chờ các cuộc lâm bồn mới. “Đề nghị báo cáo số trẻ sinh ngày 22 đến giờ này và tôi cần một vài bé sinh đúng 0h00 giờ”, ông Giám đốc bệnh viện phụ sản nói. / “Dạ, báo cáo đồng chí, rất tiếc là tới giờ, không hiểu sao vẫn chỉ có một trẻ thôi, không có nhiều hơn, và không có trẻ nào sinh vào giờ đồng chí cần ạ,” bà Phó Giám đốc nói. “Thế à, khỉ thật! Đúng lúc mình cần thì các bà không đẻ cho. Bình thường thì đẻ như gà!”, Giám đốc bực và có vẻ hơi lo. / Đâu đó có tiếng cười khúc khích, hình như trong đám cán bộ, y tá, điều dưỡng trẻ.
21 Tháng Tư 20216:54 CH(Xem: 69)
Núi sông này biết thấu nguồn cơn / Bốn mươi năm âm thầm phố lạ / Sầu tháng Tư mất cả môi cười / Triệu người buồn triệu triệu chẳng vui
20 Tháng Tư 20216:03 CH(Xem: 131)
Mỗi buổi sáng, tôi chạy xe trên cánh rừng. Bây giờ là những ngày mùa đông, âm 16 độ F miền Đông Bắc. Bầu trời luôn sắp đặt nhiều mảng bố cục xám kết nối lộn nhảy chung quanh tôi. Tôi vẽ lên mặt kính những ý tưởng thô kệch. ngón tay với gắp từng mạch chữ đang ứa nhựa. Chúng là chất đạm cho một bữa điểm tâm dã chiến.
20 Tháng Tư 20215:10 CH(Xem: 120)
Mỗi lần nghĩ đến chiến tranh, giải phóng đất nước, cách mạng dân tộc, tự do nhân quyền, xuống đường biểu tình... đầu óc tôi lơ mơ liên tưởng đến vụ Thiên An Môn năm nào. Hình ảnh người đàn ông hiên ngang tiến ra giang rộng hai tay đòi hỏi tự do, chận đứng xe tăng, chống lại quyền lãnh đạo độc tài của đảng cộng sản Trung Quốc. Hình ảnh anh hùng, xem cái chết tựa lông hồng, với lòng đầy thách thức, đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền cho xứ sở. Hình ảnh đó đã đánh mạnh vào tâm não toàn thể người dân trên toàn thế giới. Riêng tôi, vẫn âm thầm nghĩ tới người lính lái chiếc xe tăng khổng lồ đầy răng sắt. Hẳn ông phải là một người rất đỗi từ bi, nhân hậu? Thương người như thể thương thân. Ông từ chối giet người, dù trong tay nắm toàn quyền nghiền nát người đàn ông hiên ngang hùng dũng kia. Hành động nghiền nát đó, sẽ được coi như một chiến công hiển hách đối với đảng và nhà nước.
20 Tháng Tư 20214:59 CH(Xem: 255)
Tháng tư năm ấy, sao tôi không mấy lao đao về cái chết tự tử của một người chị họ chưa đầy hai mươi tuổi. Năm ấy, một chín bảy lăm, nghe mạ tôi nói chị bị cào nát mặt hoa và ăn đòn phù mỏ chỉ vì lỡ tranh giành một miếng nước ngọt trên chuyến tàu tản cư từ Đà Nẵng vào Nha Trang. Liệu như thế đủ để chị chán sống hay còn vài lý do thầm kín khác mà tôi không đoán được. Ồ phải rồi, nghe kể mẹ chị ấy là mợ tôi ngồi đâu cũng thở dài rất thảm, lâu lâu tuồng như muốn nuốt ực những giọt nước mắt dội ngược vào lòng và lâu lâu thì lại trào ra trăm lời nguyền rủa về những xui xẻo không tránh được, ví dụ nỗi đau rát rực rỡ của mấy bợm máu kinh nguyệt thời con gái chị tôi đã phọc lai láng trên đít quần suốt những ngày chạy giặc thiếu nước và máu ôi thôi là máu của những xác người vô thừa nhận trên con đường lánh nạn.
20 Tháng Tư 20214:23 CH(Xem: 206)
Tôi đã thay đổi vì biến cố tháng Tư Bảy Lăm, nhưng cũng có thể tôi đã mất thiên đường từ trước khi ra đời. Đó là câu hỏi mà tôi ngẫm nghĩ gần đây. Năm nay tôi 43 tuổi, mặc dù tôi nhuộm tóc và vẫn thích người ngoài khen tôi trẻ, tôi hiểu mình nhiều hơn, và cũng chân thật với mình nhiều hơn lúc còn trong tuổi niên thiếu. Trên nhiều phương diện, có thể tôi cũng đầy đủ hơn ngày xưa. Nhưng tất cả những câu chuyện mà tôi hay kể với bạn bè để biểu lộ tâm trạng “cá ra khỏi nước” mà tôi vẫn cảm thấy đeo đuổi mình thường trực, đều bắt nguồn từ trước biến cố Bảy Lăm.
20 Tháng Tư 20214:18 CH(Xem: 178)
Tháng 4, 1975, tôi 11 tuổi. Lúc đó tôi sống với cha, em trai và bà nội ở ngang chợ An Đông, Sài Gòn. Mẹ tôi ly dị cha tôi trước đó 2 năm để lấy người tình. Người tình của mẹ tôi làm tài xế cho cha tôi khi hai người còn là cảnh sát. Ông này trẻ, cao, vạm vỡ và đẹp trai hơn cha tôi. Ông cũng galăng, nhỏ nhẹ hơn cha tôi. Có lẽ ông cũng dai và dẻo hơn cha tôi. Vô tư mà chấm, có lẽ hai người xứng đôi. Ai cũng khen mẹ tôi đẹp, nhưng tôi không thấy mẹ tôi đẹp tí nào. Sau này, khi cãi lộn với chồng mới, bà bị bạt tai nên vung lời, “Đồ tài xế!”