- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,460,147

Thế Giới Ảo

03 Tháng Tám 201412:00 SA(Xem: 17427)


thegioiao-tranmongtu-content
  Lưỡng Nghi - ảnh Internet

Sau một thời gian dài quen nhau trong Thế Giới Ảo. Cuối cùng thì tôi cũng thu xếp được một chuyến đi Cruise Alaska một tuần với nàng.

 

Theo những thông tin và hình ảnh nàng gửi cho tôi, Mimi là một cô gái trẻ đẹp, mới 24 tuổi. Nàng đang làm phụ tá giám đốc cho một công ty chuyên sản xuất thời trang cho các ca sĩ, tài tử và những người giầu ở nơi nàng sinh sống. Là người ở nước nào thì nàng còn giấu tôi. Nàng nói trước sau gì thì tôi cũng sẽ biết, không nên nôn nả quá. Chúng tôi trao đổi thư từ với nhau bằng Anh ngữ, và nàng khá thông thạo cả viết và nói nên không có trở ngại gì.

 

Khó mà đoán được quốc tịch của nàng, vì trong hình, đôi khi mắt nàng đen láy như hạt nhãn, tóc dài và đen như đêm Đông Phương. Có hôm mắt nàng xanh biếc như đại dương, tóc vàng như rạ của cánh đồng lúa mì sau buổi gặt. Tôi hỏi thì nàng chỉ cười, nói: Em là như thế, anh gặp, anh sẽ hiểu. Em pha trộn nhiều sắc dân nên đôi khi em đổi màu mắt, màu tóc và ngay cả màu da như con tắc kè nhiệt đới vậy.

 

Thật ra thì nàng thuộc chủng tộc nào với tôi cũng không thành vấn đề. Cái chính là nàng đẹp, nàng kết bạn với tôi và hình như (tôi chưa chắc chắn lắm ở điểm này) nàng cũng yêu tôi như tôi yêu nàng.

 

Tôi là một gã độc thân ngoài ba mươi tuổi (hãy còn trẻ chán) sau vài mối tình không tới bến nào cả. Tôi gửi đời tôi vào Thế Giới Ảo như hơn một tỷ người trên trái đất này đang gửi. Tôi lang thang trong đó bất cứ lúc nào tôi có một kẽ hở sau những giờ làm việc chính thức để kiếm sống và một vài giờ để ngủ. Có khi đang ngủ tôi cũng bổ dậy, sấp ngửa du mình vào đó. Ở thế giới này tôi thấy toàn cái đẹp, đôi khi làm tôi tủi thân vì ganh tỵ. Hình như cư dân ở đây phần đông giầu có, hạnh phúc quá. Ai cũng mặc quần áo đẹp, có nhà và xe đẹp, có tiền đi du lịch khắp nơi (trừ thiên đàng và hỏa ngục) Họ mang tới đây và khoe tất cả những gì họ thu tóm được. Rồi gần như bắt buộc bạn bè Ảo phải bấm vào chữ “Thích”, mặc dù không biết có thực tình thích hay không? Ngay cả những món ăn ngon trên bàn ăn trong nhà, họ cũng mang ra mời người khác ăn và thích “bằng hình”.

 

Những chuyện nghèo khổ và thương tâm thì cũng là một cơ hội cho những người giầu có này rêu rao lòng bác ái của mình. Thời “tay phải làm phúc không cho tay trái biết” trong Phúc Âm không tìm thấy nữa.

 

Tôi đang chán ngấy sắp rút chân ra khỏi thế giới này thì nàng hiện đến. Tôi làm quen kết bạn và nàng nhận lời. Cuộc đời tôi bây giờ sống trong Thế Giới Ảo nhiều hơn thế giới thật. Số giờ tôi gặp nàng mỗi ngày, tổng cộng ngang với giờ làm việc, giờ ăn ngủ của tôi. Với công việc của một Kỹ Sư Giao Thông, một ngày, ít nhất tôi phải làm đủ tám tiếng. Chưa kể những hôm bắt buộc phải làm thêm giờ. Tôi phải bớt giờ ngủ của tôi, và ngay cả khi ăn tôi cũng dùng thời giờ vừa ăn vừa Chat với nàng.

 

Nhưng cám ơn Thượng Đế, cuối cùng thì nàng nhận lời đi chơi với tôi một tuần trên Cruise. Tôi hân hoan coi như là mình đã chinh phục được nàng. Soi gương thấy mặt mũi cũng không đến nỗi nào, chỉ cần đi cắt tóc, cạo râu, ăn mặc tề chỉnh một chút là khá ngay. Tôi lấy mười ngày nghỉ phép. Dành cho mình mấy ngày mua sắm, làm đẹp trước khi gặp nàng.Tôi cũng không quên mua tặng nàng một đôi hoa tai bằng hồng ngọc, để tặng làm quà ra mắt. Tôi lãng mạn nhớ câu thơ Đường “Vấn vương những cảm mối tình/Em đeo trong áo lót mình màu sen”(*) mà cảm động quá! Tôi nhủ thầm, lần tới gặp nhau, chắc sẽ là một cái nhẫn đính hôn, nếu nàng không chê tôi. Còn tôi thì coi như đã “tâm phục, khẩu phục” nàng lắm rồi. Chết mê mệt vì nhan sắc đó rồi.

 

Tôi nói với nàng, em bay từ đâu đến để anh ra phi trường đón thì nàng trả lời là nàng sẽ tới thẳng bến cảng ở Seattle nơi Cruise sẽ nhổ neo và gặp tôi ở trước cửa phòng tôi đã lấy vé cho hai người.

 

Quả nhiên nàng đẹp, đẹp hơn cả trong mấy tấm hình nàng gửi vào Thế Giới Ảo.

 Nàng dịu dàng, thông minh và đa tình. Tôi thấy hơn cả những gì tôi mong muốn trước khi gặp nàng. Nàng cũng mang cho tôi một món quà, và dặn khi nào trở về đất liền tôi mới được mở ra. Một gói quà mềm mại và nhẹ, giấy màu kem và buộc giải nơ màu nâu, trông rất nhã và đẹp. Tôi nghĩ: Cô ấy là nhà thiết kế thời trang có khác, vội cất ngay gói quà xuống đáy va-li.

 

Chúng tôi có một tuần trên Cruise thật tuyệt vời. Bao nhiêu người ngoái đầu lại nhìn mỗi khi chúng tôi đi qua họ (thật ra họ nhìn nàng không phải tôi). Chúng tôi rất tâm đầu ý hợp, nàng hiểu biết khá nhiều lãnh vực: từ văn chương, âm nhạc, cho đến y tế, khoa học, lịch sử, địa lý thế giới.

 

Tôi hỏi nàng, tại sao em giỏi thế thì nàng cười trả lời hóm hỉnh với tôi rằng:

 

- Em ở trong Thế Giới Ảo bước ra, có điều gì mà em không biết.

 

Tôi thấy sự hiểu biết của tôi so với nàng thật là hạn hẹp, thế mà trước đây đã có đôi lần tôi tự phụ cho mình là tài, giỏi lắm rồi (vì tôi được bạn bè thán phục).Bây giờ nghĩ lại, ngượng.

 

Một tuần lễ bồng bềnh trên đại dương trong một con thuyền đầy đủ tiện nghi và các phương diện giải trí. Chúng tôi cùng nhau hạnh phúc hưởng những món ăn ngon lúc nào cũng có sẵn sàng bất kể giờ giấc. Tôi say mê chiêm ngắm nàng khêu gợi trong bộ áo tắm hai mảnh nhỏ xíu, bơi lội trong hồ bơi trên boong thuyền; nàng sang cả trong áo dạ hội khiêu vũ hay đi xem trình diễn kịch nghệ. Để được nhìn nàng hả hê cười hay nàng nhìn tôi nhăn mặt chỉ cần ghé xuống Casino. Muốn xem nàng cử tạ một cách ngạc nhiên thì vào Gym.

 

Điều đưa tôi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác là khi đi khiêu vũ nàng mang trên người những món nữ trang rất giá trị. Dưới con mắt của tôi đó là kim cương thật sự, không phải là loại nữ trang fashion rẻ tiền được. Khi vào sòng bài nàng đánh những tiếng bài rất lớn, thua không hề nhăn mặt (chỉ có tôi nhăn mặt, dù không phải tiền của mình) Khi vào Gym thì nàng nhấc lên những quả tạ ngoài dự đoán của tôi thật xa một cách nhẹ nhàng.

 

Và nàng nữa, nàng không hề cho tôi biết tên thật của nàng, ngoài cái ký hiệu nàng dùng để liên lạc thư từ trước đây. Nàng nói, cứ gọi em bằng “Em” là được rồi.

Màu da, màu mắt, màu tóc, nàng luôn luôn thay đổi tùy theo sáng sớm, trưa hay chiều tối. Đôi khi tùy theo màu y phục nàng mặc hôm đó nữa. Có hôm buổi sáng tóc nàng thật ngắn, buổi chiều hôm sau, tóc nàng dài xuống ngang lưng. Lạ thật, làm sao chỉ qua một đêm tóc nàng mọc nhanh như thế!

 

Thấy tôi mỗi lần tỏ vẻ ngạc nhiên hay thắc mắc thì nàng chỉ nhìn tôi nhoẻn miệng cười. Nụ cười ngây thơ nhưng có thể làm đổ cao ốc, xiêu du thuyền.

 

- Em ở Thế Giới Ảo bước ra mà.

 

Tôi chỉ biết im lặng, cầm tay nàng để biết nàng đang bằng xương, bằng thịt, thế thôi.

 

Nhưng được ở bên nàng, tôi thấy mình thật may mắn, hạnh phúc quá, Tôi như quên cả những điều lạ lùng ở nàng, quên cả ngày về. Ước ao con tầu cứ trôi đi trong đại dương qua bến này sang cảng khác. Cứ trôi đi…trôi đi…trôi đi.

 

 

Thành tỉnh dậy sau một lúc không biết là bao lâu. Thấy mình ngủ gục trước cái laptop. Ngơ ngác nhìn lên mặt khung hình trắng toát, lóe sáng với những hình ảnh nhảy múa không rõ rệt. Thành bấm lung tung trên những cái nút để điều chỉnh lại, nhưng thất vọng quá. Có lẽ máy bị “crash” rồi!

 

Mấy tuần nay Thành lên mạng Chat với một cô bạn gái mới không ngơi. Một người đẹp với rất nhiều hứa hẹn. Sao bỗng nhiên cái máy sinh sự thế này, anh tắt đi, mở ra, đến cả mươi lần vẫn không thể nào mang máy trở về hoạt động lại được.

 

Anh hàng! mắt hoa, đầu choáng váng, anh đứng dậy, vào buồng tắm vã nước lên mặt cho tỉnh hẳn. Anh lắc lắc cái đầu mình, ra tủ áo, lấy một chiếc để thay, anh muốn ra khỏi nhà cho tỉnh người.

 

Lật lật máy chiếc áo treo trên mắc, anh bỗng nhìn thấy một chiếc áo lạ trong tủ. Anh lấy cái mắc áo xuống, một chiếc áo thun trắng, quay trước quay sau, anh đọc được hàng chữ in khá to màu đen trên nền áo: FACEBOOK.

 

Lạ thật, anh không hề mua và cũng chẳng ai cho anh cái áo này. Dưới chân anh, mảnh giấy gói áo còn vứt đó, anh nhặt lên, thấy cái giấy quen quá. Cố nhớ lại đã nhìn thấy cái tờ giấy gói này ở đâu, mới đây thôi. Cái giấy màu kem có cái giải buộc màu nâu. Hình như có điều gì rất lạ đi qua trong đầu anh như một cuộn phim. Anh cố nhớ một quãng đời nào đó, nhưng hoàn toàn không nắm bắt lại được.

 

Sau lần máy bị crash đó, Thành chẳng bao giờ tìm lại được cô bạn gái trong Thế Giới Ảo nữa.

 

Anh hay chăm chú nhìn xuống hai lòng bàn tay mình, lẩn thẩn hỏi: Cái Thế Giới Ảo kia tiềm ẩn ở trên màn hình hay chính những ngón tay mình gửi Thế Giới Ảo lên đó.

 

Trần Mộng Tú

7/30/2014

 

(*) Tiết Phụ Ngâm- Cảm quân triền miên ý/Hệ tại hồng la nhu- Thơ Trương Tịch,

Ngô Tất Tố dịch

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Ba 20205:57 CH(Xem: 1109)
tháng hai, tháng ba ta trở về / chiều đi lên đồi nghe mùi của đất bốc lên thoang thoảng / lá vây quanh và mây xanh trên đầu / mớ ký ức vẽ hình vòng cung /
28 Tháng Ba 20206:12 CH(Xem: 1746)
Ban đầu, ông thấy người gai gai, sốt, chán ăn. Bụng bảo dạ, nhẽ mình lao động hơi quá sức. Chả là vừa tập Gym hồi đêm về sáng trên máy bay với Hải Yến xong, thì tối hôm đó lại về sân hàng chiếu ở Times city thi đấu cả đêm. Bắt buộc phải cả đêm, bởi nếu không thì khó mà sống với phòng nhì đang kỳ lửa nồng được. Dù ông biết thân trước khi lâm trận, đã viện đến bao nhiêu sự trợ giúp, ngay cả từ lúc mới xuống sân bay kia. Thế nên đêm đầu về nhà cũng làm cho em Thuận mãn nguyện. Những đêm sau thì phải cố, cũng qua bài. Gặp mặt Hội 3G, tay bắt mặt mừng ôm hôn thắm thiết, mừng công trình rực rỡ để đời đã hoàn thành. Mừng cú tuyệt tác one in hole trên chín tầng mây, thật là độc nhất vô nhị! Nhưng mấy hôm tiếp theo đi họp hành, tiệc tùng chiêu đãi nhiều thấy mệt mỏi. Càng ngày càng thấy người ốm tệ. Sốt, ho, khó thở... Hay là nhiễm cúm virus corona? Em Thuận hoảng hốt vội gọi xe đưa vào viện khám. Xe đưa ông Nam vừa đi thì cũng có xe khác đến đưa ngay cả hai mẹ con đi cách ly chống dịch.
26 Tháng Ba 202010:54 CH(Xem: 1394)
Raymond Clevie Carver Jr. sinh ngày 25 tháng Năm, 1938, là tác giả Hoa Kỳ chuyên về truyện ngắn và thơ; người được xem như một trong những nhà văn lớn của nước Mỹ. Các tác phẩm chính của Carver gồm có: Will You Please Be Quiet, Please? (1976), Furious Seasons and other stories (1977), What We Talk About When We Talk About Love (1981), Cathedral (1983), Elephant (1988), Where I'm Calling From: New & Selected Stories (1988), Short Cuts: Selected Stories (1993), Collected Stories (2009).
25 Tháng Ba 202010:33 CH(Xem: 1252)
Ơi bạn ta / Trong mỗi căn phòng cách ly / Hãy quán chiếu về sự chết / Hãy mở cánh cửa thâm u đã từng khóa chặt / Hãy mĩm cười về phía biển xanh / Sóng vẫn chập chùng pháp âm vô lượng nghĩa.
25 Tháng Ba 20209:32 CH(Xem: 1365)
Lúc này, bên những vết tích còn lại của bản Thái hoang tàn, Cư có cảm tưởng lạc vào nơi từng ghi dấu sự tích kể về cô gái con tạo bản đã héo hon mà chết vì mong nhớ người yêu; nhưng mọi người không sao đem nổi xác nàng ra khỏi nhà, bởi hồn nàng quyết không chịu rời đi. Bản bị hồn ma ám, không ai dám ở. Còn chàng trai nghèo thất tình, khi trở về đã ôm ấp nàng suốt bảy ngày đêm mà không biết đó là thi thể giá lạnh, giữa cái bản vắng tanh...
25 Tháng Ba 20209:25 CH(Xem: 1490)
Đêm đêm, nhất là những đêm trăng sáng, thỉnh thoảng có những “sinh hoạt” gì đó tôi cũng chẳng biết. Và thỉnh thoảng, có những đoàn quân rất đông người với bao nhiêu là súng ống đạn dược, kéo về trong một đêm, rồi sáng sớm hôm sau họ lại lên đường. Chắc là đánh nhau ở đâu đó. Tôi nghe loáng thoáng cha mẹ tôi nói là bộ đội chủ lực gì gì đó.
25 Tháng Ba 20209:18 CH(Xem: 1099)
bao nhiêu năm ngoan cố tìm cái đã mất / giống như tìm an ủi trong tuyệt vọng / thôi thì hôm nay / hài lòng trong một phút dối lòng
25 Tháng Ba 20208:55 CH(Xem: 1112)
từ bên kia nỗi nhớ em thả bùa hồn ta lú lẩn / già nua chưa mà lầm tưởng / con bù nhìn trú ngụ vào bão để bình tâm / mắc cạn trên cánh đồng lạnh gió đông
11 Tháng Ba 20209:32 CH(Xem: 1340)
em không mười sáu không mười tám / không cả đôi mươi... bởi lụy người / tuổi trôi lơ lửng theo mềm yếu / non cỗi nương nhờ anh mặn vơi!
11 Tháng Ba 20209:23 CH(Xem: 1601)
Bây giờ ở nước ta gia đình ngài Giáo sư Kê rất nổi tiếng./ Có thể gọi là nổi như cồn. Nổi nhất nước. Bởi là do hai tay hậu duệ: nghĩa tử Hùng Văn Hạ thì chấp chính Bộ dục- văn- giao còn nam tử Giang Đình Tinh Anh thì nắm Bộ công, hai bộ trọng yếu của nước nhà. Rất hăng hái phát tài. Mà đều còn trẻ, đang đà thăng tiến hứa hẹn chủ chốt nước nhà nay mai. / Ngài Kê sau vụ đi làm chủ tịch hội đồng đào tạo cho nước nhà những ba vạn chín nghìn tiến sĩ thì yên tâm nghỉ ngơi cùng con cháu. Thi thoảng đi du lịch ngao du sơn thủy hữu tình cho vui thú tuổi già. Nghĩ đời mình cũng đã thật hào hùng, thôi nghỉ ngơi tuyệt đối…