- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,342,316

CỬA HÀNG MUA BÁN GIẤC MƠ

16 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 13607)
Xuân phong nhật hạm lộ hoa nùng"

co_cao_4_ngan-_rung_2014-content
 Cổ cao bốn ngấn-tranh Rừng

Cô biết mình đã đi lạc.

Quảng trường Place du Tertre viền quanh ngọn đồi Montmartre đúng giữa 12 giờ trưa chợt thưa vắng người. Mới ít phút trước đây thôi, trên con đường lát đá cổ gần 600 năm ngập tràn khách du lịch và quán cà phê lộ thiên, những sạp hàng bán đồ mỹ nghệ, lưu niệm tràn ra hai bên đường, những họa sỹ đường phố vẽ chân dung như múa bút trên khung tranh, cả khối người ngồi quanh người nghệ sỹ già lướt đôi tay trên cây đàn Harp réo rắc bài My way quen thuộc giữa đồi cỏ gió lộng và vài cặp dìu nhau trong tiếng nhạc như thế giới chỉ tồn tại có riêng hai người...

Tất cả đã biến mất.

Chỉ còn quán rượu CON MÈO ĐEN nằm sõng sượt vắt qua góc hai con phố và xa xa cối xay gió màu đỏ thẫm của tửu quán cabaret Moulin Rogue nhô lên trên nền trời thu trong văn vắt.

Cô ngập ngừng trước một con hẻm nhỏ, đá xanh lát đường mòn vẹt in hàng trăm dấu chân, khắp lan can bên hiên nhà phủ kín hoa tử đinh hương màu tím, lá vàng đầu thu xào xạc mang hơi lạnh nồng nàn. Đúng là tháng 8 ma mị của Paris.

Con hẻm vắng người lạ kỳ dẫn cô vào một cửa tiệm u tối, ngoài cửa kính màu sắc thế kỷ thứ 18 chỉ treo vỏn vẹn một biển hiệu xộc xệch và bức tranh chân dung sỉn màu. Cô ghé lại gần nhìn kỹ và choáng váng; chân dung của chính cô, lệch lạc, méo mó nhưng đúng là đường nét Á đông của đôi mắt 1 mí cách xa nhau, sóng mũi thấp, gò má tròn dẹt và đôi môi hơi cong hai bên khóe. Đôi mắt hoảng loạn, hoang mang trong bức tranh nhìn chòng chọc vào cô, như chính hình ảnh của cô đang phản chiếu từ một tấm gương trung thực. Soi thấu được tâm hồn đầy u ám của cô lúc này.

Hàng chữ trên bảng hiệu xiên xọ, líu ríu đổ vào nhau, nhưng cô vẫn có thể lẩm nhẩm đọc được:

- Cửa hàng mua bán giấc mơ!

Một chú bé từ đâu nhô đầu ra nhìn cô bằng cặp mắt đen lém lỉnh của dân di-gan :

- Mời quý cô vào bên trong ạ, bảo đảm còn nhiều thứ hay hơn nữa.

Bên trong cửa hàng tối tăm và lộn xộn, mang đặc trưng của tiệm bán đồ cổ hơn là cửa hàng đồ lưu niệm. Từng món đồ vất chỏng chơ trên các quầy kệ xộc xệch bí ẩn dưới lớp bụi dày, vừa cam chịu, vừa ẩn ức.

Cô lơ đãng phóng tia mắt tò mò qua hàng kệ đầu tiên, nơi một chiếc gương đồng treo lắt lẻo bên một tấm thảm cũ mèm hắt lên thứ ánh sáng vàng viền kim tuyến mờ ảo. Soi mặt vào chiếc gương đồng xám xịt, một đôi mắt đen dài nhìn lại cô chăm chăm, đôi mắt buồn não nùng và sóng sánh như có sóng, làn da trắng nuột nà. Nhan sắc kiều mỵ này gợi lên hình ảnh nào đó, quen thuộc, như đã gặp ở đâu! Chiếc yếm kha tử đỏ thắm che ngang ngực không giấu nổi sắc xuân rừng rực thu hồn người, chiếc trâm có đính hoa Mẫu đơn rung rinh hắt ra mùi hương ngọt ngào làm tê dại đầu lưỡi, vài sợi tóc bay bay sực nức hương trầm gời gợi. Một câu thơ cũ thoáng qua đầu cô:

"Vân tưởng y thường hoa tưởng dung

- Nàng đã nhận ra người này rồi có phải không?

Từ góc tối nhất của gian phòng, một giọng nói không trầm, không bổng, nửa như kim loại, nửa như đất nhão, vọng đến tai cô. Lờ mờ một khuôn mặt không hình dạng hiện ra, khuôn mặt không ngừng biến đổi; đôi mắt dài, hẹp, kín đáo của người Hoa, sóng mũi quặp nhọn sắc mang nhiều nét Do thái, cặp môi mỏng như một đường chỉ trên gò má quàu quạu và tia mắt lạnh lùng nhưng tinh quái của diều hâu rình mồi. Gã chủ tiệm tiến đến thật gần, gã cất giọng, thứ tiếng Việt gần như hoàn hảo, khoan vào não cô đều đều, gây ảo giác như cô đang nói chuyện với chính cô:

- Người đàn bà trong gương chính là Dương lệ Hoàn, nàng quý phi được sủng ái nhất của hoàng đế đại Đường. Ta đã giúp nàng đạt được giấc mơ của nàng; chiếm trọn trái tim của Đường minh Hoàng, đổi lại, ta chỉ lấy trái tim của nàng và nàng trở về với ta muôn đời trong chiếc gương đồng này- gã mỉm nụ cười héo hắt.

Cô giật mình, lùi lại một bước, chân đạp lên tấm thảm nhàu nát trong góc phòng.

- Nàng có nhớ chiếc thảm này không? Chiếc thảm bay của Aladin. Nó đã giúp loài người thực hiện được giấc mơ bay điên rồ của mình. Đổi lại giấc mơ tới gần các vì sao là con người ngày càng đi xa khỏi căn nhà của chính mình và người thân chung quanh.

Vuốt ve một miếng da nhăn nheo rúm ró, cũ kỹ trên tay, gã nheo mắt nhìn cô:

- Ta có cả một nhà văn vĩ đại nhất ở đây. Cuộc đổi chác thành công nhất của ta!

Cô thì thào trong cổ họng:

- Peau de Chagrin, Miếng da lừa của Honore' de Balzac!

- Chính xác! Ta khâm phục trí nhớ của nàng, không phải ai cũng đoán ra được vật nhỏ bé tầm thường này. Nhưng nó đã làm nên một tác phẩm vĩ đại và một văn hào vĩ đại!

- Ông đã lấy đi những gì từ Honore' de Balzac?- Cô thốt lên kinh hoàng.

- Không có gì, một chút thôi, nhỏ bé thôi. Sự hủy hoại tâm hồn và cô đơn! Cô đơn là cái giá quá hời phải trả cho một thiên tài- gã khùng khục cười.

Gã nhìn xoáy sâu vào mắt cô:

- Còn nàng? Ta biết giấc mơ thầm kín của nàng. Ta biết hết. Không có gì thoát khỏi mắt ta.

Cô lặng lẽ nhìn vào tấm gương đồng. Giấc mơ thầm kín của cô?

Trong tấm gương, lờ mờ hiện ra một dòng sông, êm ả, uốn khúc giữa hai bờ xanh ngắt. Dòng sông lờ đờ như đang say ngủ, như không chảy. Sau màn sương mờ của dòng sông, tuổi thơ của anh, tuổi thơ của cô ngây ngất trở về. Từng đường nét trên khuôn mặt rõ dần, những đường nét quen thuộc, thân thiết như đã khắc vào tim. Từng đường nét đều làm đau đến nhói tim.

Lão già vẫn giữ nụ cười láu lỉnh:

- Giấc mơ thầm kín của nàng phải không? Nàng sẵn lòng đổi gì để người này mãi mãi thuộc về nàng, là của riêng nàng? Đừng vội vã nói bất cứ thứ gì nhé! Ta không tham lam đến mức đó đâu!

Cô lắc nhẹ đầu như cố rứt khỏi một ám ảnh. Suy nghĩ của cô, thật lạ lùng, hiện rõ mồn một trên tấm gương xỉn màu:

- Không! Em không muốn chiếm hữu anh hay có được anh cho riêng mình mãi mãi. Dù em sẵn sàng đổi 20 năm tuổi trẻ để được cùng anh già đi. Em muốn già đi cùng với anh, dù em chẳng hề quan tâm đến nếp nhăn trên khuôn mặt anh. Em không hề nhớ anh bao nhiêu tuổi. Tài hoa của anh, những suy nghĩ của anh, những nếp nhăn trong đầu anh mới là điều em quan tâm và tôn thờ. Em sẽ để anh ở lại nơi anh thuộc về. Hãy để trái tim và tình yêu của anh thành gió tự do bay đi lang thang trên dòng sông này. Chỉ có tự do mới chiếm hữu được một thiên tài!

- Tôi không đổi bất cứ thứ gì để chiếm hữu người đàn ông này!- cô thở nhẹ.

Lão già không giấu nổi sự thất vọng, đôi mắt tối sầm lại như một đường chì đen:

- Một ca lạ lùng! Không sao, ta thích những ca khó và lạ lùng. Còn giấc mơ văn chương? Ta biết không có người nào từ chối được giấc mơ văn chương và danh tiếng.

- Tôi phải đổi những gì?

- Đơn giản hơn chuyện tình yêu. Có người đã đổi lấy danh vọng bằng Lương tâm. Thật ra đã có danh vọng, đôi khi chẳng cần đến lương tâm làm gì! Có người sẵn sàng đánh đổi tư cách, tuổi trẻ để trở thành một nhà văn tên tuổi. Nàng xem, một nhà văn già có tiếng tăm thì không cần tiếc tuổi trẻ. Tuổi trẻ là mau tàn và phù phiếm! Những gì mau tàn là phù phiếm.

- Có người không cần văn chương và cả danh tiếng nhưng cần tiền bạc, dễ dàng thôi, ta chỉ cần nhận lại đạo đức và tình yêu, đã có tiền bạc thì tình yêu sẽ tự tìm đến. Tiền bạc mua được tình yêu, điều đó không ai phủ nhận- gã cười lạnh lùng. Hào quang của tiền bạc che mờ đạo đức, không ai quan tâm đến những gì bị che mờ!

- Riêng với nàng, ta chắc rằng nàng khao khát thứ lớn hơn, vô hình hơn. Ta thấu hiểu lắm. Vô hình sẽ đổi bằng vô hình! Khát khao được viết, được thể hiện mình, được công nhận của nàng sẽ được đổi bằng một thứ siêu hình, chính là sự trống rỗng, hoang mang. Sau khi khát khao viết thỏa mãn, nàng còn lại trống rỗng và hoang mang. Thấy chưa, thật thú vị, và nhẹ nhàng, chính nàng cũng sẽ không biết nàng mất cái gì!

Cô rùng mình, xiết chặt tấm gương đồng, hiện giờ đang trống rỗng và co rút trong tay cô, như chính tâm hồn của cô sau sự đổi chác này:

- Không, ông sai hoàn toàn. Tôi không chỉ khát khao được viết ra và được công nhận. Viết ra là điều khởi đầu, viết ra điều gì đáng giá để lưu lại mới là mục đích cuối cùng và duy nhất. Điều đó tôi sẽ tự mình đạt được. Không cần cuộc đổi chác nào hết. Và không còn cuộc đổi chác nào nữa hết!

Cô ném mạnh tấm gương rúm ró vào góc nhà. Từng mảnh vỡ nhọn hoắt như mảnh cắt ghim vào người gã chủ tiệm, khuôn mặt gã biến dạng, méo mó, xô lệch và vụn vằn ra thành từng mảnh vụn lả tả.

Cơn gió lạnh thổi vào mặt, hất tung món tóc xoăn trước trán làm cô giật mình. Quảng trường lại đông đúc tấp nập, tiếng Hạc cầm vẫn rung lên bài My way quen thuộc, cặp nhân tình vẫn đắm say trong điệu nhảy chầm chậm.

Họa sỹ vẽ chân dung người Việt chấm vài nét cuối cùng lên khuôn mặt cô trên khung tranh:

- Đã hoàn tất rồi cô gái ạ. Cô có đôi mắt thật là mơ mộng.

Cô nhìn vào bức chân dung của chính mình, đôi mắt mơ màng như len sợi khói:

- Vì tôi cất giữ những giấc mơ của mình trong đôi mắt .

- Đó là nơi đẹp nhất để cất giữ những giấc mơ!

Người họa sỹ buông cọ cười hào sảng.

 

UYÊN LÊ


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20192:35 CH(Xem: 3959)
Việt Nam cổ thời chỉ được ghi phụ chép trong cổ sử Trung Hoa như các xứ man di phương Nam rồi Tây Nam từng đến xin cống lễ, hay liên quan đến chiến công xâm lược, thực và giá lẫn lộn, của các triều đại—dưới các chiêu bài giáo hóa, phép thờ nước lớn, và/hay chinh phạt. Lịch sử thành văn của Việt Nam thỉ chỉ xuất hiện từ đời Trần (10[20]/1/1226-23/3/1400)—tức Đại Việt Sử Ký (1272) của Bảng Nhãn Lê Văn Hưu (1230-1322)—nhưng đã tuyệt bản, chỉ còn những mảnh vụn sao chép và sửa đổi theo ý thích của các dòng họ cai trị mà Phó bảng Phan Chu Trinh từng chỉ trích là “hủ Nho” [ultra conservative confucianist].
19 Tháng Tám 20193:54 CH(Xem: 157)
Tôi đứng một mình bên cửa sổ. Đêm lặng. Ngọn đèn hành lang rọi xuống chậu cây chi mai đang nở hoa trắng, tạo thành một quầng sáng đơn độc. Tôi vốn có thói quen đọc sách khuya. Những lúc đêm khuya thanh vắng, khi người đời đã chìm trong mộng mị, là lúc tôi thả hồn mình lang thang với những con chữ. Đọc đến một lúc nào đấy, cảm thấy đầu mình u mê, tôi hay tới bên cửa sổ, đứng khoanh tay nhìn ra ngoài hiên. Tôi thường hay nhìn một cách vô định vào bóng cây sấu già đang chập chờn cô đơn khua lá. Như là một phép dưỡng sinh cho mắt. Từ hôm có chậu chi mai thì hồn tôi trút cả vào chậu cây nhỏ xinh đang nở hoa trắng xoá. Tôi say mê ngắm. Tôi đang mê đắm vẻ đẹp của một loài hoa đã từng được bao thi nhân từ cổ chí kim ca tụng…
16 Tháng Tám 201910:07 CH(Xem: 531)
Gần 5 năm mới nhận được tác phẩm thứ hai của Nguyễn Trung. Truyện của ông rất đặc biệt, với lối hành văn cuốn hút, mạch truyện chuyển đổi gọn nhanh như những đoạn phim ngắn. Không khí truyện huyền ảo nhưng rất gần với xã hội chúng ta đang sống. Mời quý độc giả và văn hữu cùng vào không gian truyện “Rắn xanh chấm đỏ” của nhà văn Nguyễn Trung. Tạp Chí Hợp Lưu
16 Tháng Tám 20192:09 CH(Xem: 515)
Làm sao mà anh biết / Em như loài cỏ may / Giọt ân tình len lỏi / Yêu thương ngụm trả vay /
15 Tháng Tám 20196:00 CH(Xem: 486)
Hiểu nỗi buồn của em nên anh không gặng hỏi / anh muốn mang mùa thu về trên vai em / em đừng khóc vì ai nữa nhé / chỉ khóc vì anh và những lúc có anh thôi.
14 Tháng Tám 20199:09 CH(Xem: 691)
Mẹ tôi có tính tiết kiệm, ăn uống lúc nào cũng nhường món ngon cho chồng cho con ăn. Khi ba tôi mất, quần áo mới mẹ cứ cất tủ cho đến khi mất còn mới tinh, có cái mẹ chưa mặc. Tôi bây giờ y chang như mẹ, lâu rồi tôi cứ nghĩ rằng mình không có chồng có con nên đâu cần chưng diện làm gì. Con gái tôi thương mẹ nên nó sắm cho mẹ toàn bộ quần áo, son phấn... Tôi đơn giản không phấn son chưng diện... Nên đến hôm tôi dọn nhà tôi lôi ra đồ mới còn quá nhiều, áo quần đẹp, cả đồ lót phụ nữ còn nguyên lố lố mới kít. Tôi không thể mang hết vào SG nên tôi cho từ thiện hết toàn bộ. Tôi liên tưởng đến mẹ. Nếu tôi chết, con tôi nó sẽ chôn hết đống đồ này theo tôi như mẹ.
13 Tháng Tám 201910:32 CH(Xem: 453)
Nhiều lúc con mong đêm dài ra mãi / Vì bóng đêm dịu dàng như tiếng Má hát ru / Con sợ lắm khi bình mình ló dạng / Là một ngày mới bắt đầu với đầy những bất an / Như chim non bay trong cơn giông bão / Con lao đao một mình / Chỉ một mình con...
13 Tháng Tám 201910:08 CH(Xem: 447)
Chiếc xe thổ mộ chở hoàng hôn tím sẫm trôi vào lô nhô đồi trắng / Liễu dương ứa máu bơ vơ / Ngọn gió hồng hoang lồng lộng thổi về rưng rưng lạnh / Người đánh xe quất ngọn roi thinh không não nùng buông tiếng ca
12 Tháng Tám 20198:47 CH(Xem: 666)
Rồi cũng đến mùa thu / gió nhẹ nhàng gọi lá / em về miền đất lạ / mùa thu bỗng bâng khuâng...
10 Tháng Tám 20197:07 CH(Xem: 631)
Anh vừa ra được tập thơ. Tiền đi vay, lãi suất năm phần trăm. Trên đời này, hiện giờ không có gì rẻ hơn thơ và khốn khổ như nhà thơ phải ôm sách của mình đi bán lẻ. Khi đưa bản thảo cho nhà xuất bản, anh nghĩ, việc giải quyết "đầu ra" sẽ tính sau, trước mắt làm sao có được sách đã. Đến khi cầm tám trăm cuốn Đối thoại với dòng sông trong tay anh mới thật sự hiểu thế nào là kinh tế thị trường. Anh nhẫn nhục mang thơ đi phát hành. Bán khắp mọi nơi, bán cả ở những chỗ người ta nhiều tiền nhưng không hiểu thơ và chẳng cần thơ. Cái năm phần trăm của bảy triệu hàng tháng thúc bách anh. Tại một trường phổ thông trung học, khi anh nhờ mua giúp hai chục cuốn, ông hiệu trưởng lật xem qua rồi bảo :" Chúng tôi sẽ vận động các em mua". Ba tuần sau, anh trở lại, ông hiệu trưởng khả kính mang ra chồng sách phủ dầy bụi, nói như người có lỗi :" Ông thông cảm, học sinh bây giờ không thích thơ