- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,343,112

Cầu cho tôi không cầu mong gì cả

05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 75912)


dophan_112
 
Khách sạn Hoa Sơn nằm ở trung tâm thành phố Côn Minh. Toà nhà ba mươi tầng cao chót vót trong khu phố đi bộ. Con người đứng trên mặt đất càng như thu nhỏ lại. Chậm chạp. Rề rà. Ái ngại. Và lạ lẫm...Những cây ngô đồng xén tỉa công phu như một dấu nối xanh êm đềm đều đặn len lỏi giữa những khối nhà đồ sộ. Người Trung Quốc hiện đại không ngờ bắt kịp nền văn minh đô thị châu Âu nhanh đến thế? Nếu không có những chiếc cổng gỗ lợp ngói khổng lồ sặc sỡ sắc màu Trung Hoa bất ngờ mọc ra trên phố, rất dễ nhầm nơi đây với thành phố cảng Rotterdam ở Hà Lan.
Người bạn kiêm phiên dịch tiếng Trung tên là Quang đã đặt phòng sẵn cho chúng tôi. Với suy nghĩ lịch sự cố hữu, anh đặt riêng cho mỗi người một phòng. Ở tầng mười sáu. Có thể nhìn ra bao quát thành phố ẩn hiện trong sương mù cao nguyên Vân Nam. Nhiều lần sang Trung Quốc, tôi biết khách sạn bên ấy có một cách chuẩn hoá riêng. Nghĩa là không giống với những đẳng cấp mấy sao thông thường. Họ không cần những tiêu chuẩn quốc tế có lẽ bởi khách hàng của họ phần lớn là người Trung Quốc? Khách sạn bốn sao Hoa Sơn cũng vậy. Phòng ngủ chật hẹp. Chi li đồ đạc sắp đặt không thể nhúc nhích. Có lẽ vì thế anh bạn phiên dịch đã đặt cho mỗi người một phòng đôi. Là vừa vặn.
Cái vắng vẻ trong phòng khách sạn dù đã ở nhiều lần vẫn không dễ gì quen được. Không khí tịch mịch riêng tư có lẽ chỉ thuận tiện cho việc thủ dâm. Buổi tối, quanh đi quẩn lại với vài kênh truyền hình tiếng địa phương. Tìm hiểu cách sử dụng những thiết bị điện và điện thoại. Xả nước vào bồn tắm. Vật vờ ngâm mình trong ấy nửa tiếng đồng hồ. Thời gian còn lại là quá thênh thang. Và bức bối. Như vừa bị bỏ quên ở một sân ga cuộc đời. Uể oải. Lỡ chuyến mà cũng không thể quay về nhà.
Còn may là khách sạn ở Trung Quốc không cấm hút thuốc. Nhất là ở Vân Nam. Quê hương của thuốc lá.
Lúc chờ check-in dưới sảnh tôi đã thấy mấy người khách Tàu răng ám khói rút thuốc lá ra ném cho nhau lần lượt từng điếu một. Cách mời thuốc có một không hai trên đời. Giống như bố thí? Họ say sưa nhả khói mù mịt. Hết bao thuốc, một người đứng dậy vào quầy bán thuốc lá mang ra bao mới. Lại ném cho nhau từng điếu một. Nhả khói...
Tôi mở toang cửa phòng. Tìm chiếc tẩu trong đáy vali. Chiếc tẩu ở nhà ít khi dùng đến. Đơn giản vì nhà chật. Mỗi lần hút tẩu là cả tuần sau trong nhà chưa hết mùi. Nhưng mùi thuốc tẩu sực nức của hãng Davidoff ở trong khách sạn này cũng không mảy may làm ai chú ý. Mùi thuốc lá Vân Nam còn thơm hơn thế nhiều lần. Và nhất là lại được nhiều người cùng nhả khói một lúc.
Vũ cầm chai rượu Jim Beam ban chiều uống dở sang phòng tôi, làm vài li cho đỡ buồn ông ơi, buổi tối lên xuống mấy chục tầng lầu cũng ngại, vả lại ở ngoài đường mình cũng như thằng câm, chẳng ai nói tiếng Anh! Vũ sang Trung Quốc nhiều lần hơn tôi. Nhưng cũng không thể uống được rượu Trung Quốc. Dù có là Mao Đài hay Khổng Phủ và Mai quế lộ anh cũng chỉ nhấm nháp qua loa. Thật lạ là những gì thuộc về rượu cả tôi và anh đều bắt đầu bằng những kiến thức đọc được từ sách Tàu mấy chục năm trước. Khi còn chưa biết uống. Nhưng rượu trong văn chương chữ nghĩa chỉ có thể đánh lừa được cái đầu. Những Lâm Xung, Lý Quỳ và hảo hán Lương Sơn Bạc uống mỗi bữa cả vò thì tin. Nhưng cái miệng mình uống không vào là không vào. Nhìn chung thì mùi vị của rượu Tàu thơm một cách ngờ vực và quá đáng. Sắp chuyển sang mùi khẳn khắm. Không thể nói là không gợi liên tưởng...

 ***
Cô gái áo đỏ đi qua cửa buồng tôi lần thứ nhất vào lúc 10 giờ 20 phút. Dãy hành lang trong lòng khách sạn hình như không có giờ? Ánh sáng vàng ủng hắt ra từ mấy ngọn đèn vỏ sò treo sát tường chỉ vừa đủ cho người ta nhìn thấy đường mà đi. Suốt năm. Ngày cũng như đêm thì phải? Và màu đỏ trên áo cô gái cũng là một màu ít gây chú ý nhất. Ở Trung Quốc, màu đỏ có thể được nhìn như màu trắng. Hoặc không màu? Khi mà tất thảy đều mang sắc đỏ, con người ta bị mù màu tạm thời. Nhìn cái gì cũng thấy xanh biếc. Trong veo. Chẳng biết vì sao trâu bò thường rất căm ghét màu đỏ? Trăn cũng vậy? Nó có thấy trong veo và xanh biếc? Không giống với môi trường mà nó đang sống? Phải liều chết tranh đấu với con người để tìm lại chỗ của mình? Đấu bò? Có lẽ vì thế Trung Quốc không thể chơi môn thể thao này?
Nhưng mặc áo đỏ ở Trung Quốc? Chẳng làm ai bận tâm. Chỉ như quả ớt chín ném thêm vào hũ tương ớt.
Vũ lơ mơ trong làn khói thuốc bất chợt nhổm dậy ngó ra hành lang. Lúc ấy là 10 giờ 40 phút. Cô gái áo đỏ vừa đi qua cửa buồng tôi lần nữa. Theo hướng ngược lại. Tôi có thói quen xem đồng hồ liên tục mỗi khi xa nhà. Thời gian là thứ chỉ dùng để “trôi đi” lúc ở nhà thì mỗi khi xa nhà tôi dùng để kiểm nghiệm những gì “trôi qua”. Cũng là một cách tiết kiệm. Một phút trôi đi vô nghĩa trong hành trình du lịch cũng có thể tính ra số tiền đã bị lãng phí?
Tôi ngừng hút tẩu. Bật hết cỡ quạt gió máy điều hoà không khí. Mười phút sau, căn phòng trở lại ngay ngắn trong mắt nhìn. Không còn khói thuốc mù mịt vấn vương. Chỉ còn dịu nhẹ mùi whisky ngô ngây ngất và bóng hình của một thân thể đàn bà nôn nóng dường như không mặc áo vừa êm ái lướt qua cửa buồng để ngỏ?
Màn hình TV đang chiếu cảnh múa lân trên khắp đất nước Trung Quốc. Sắp đến Tết Trung thu. Chẳng múa lân thì màn hình vốn đã được mặc định thiên về màu đỏ ngay từ trong xưởng sản xuất máy thu hình? Tôi và Vũ đã cố gắng không để mắt vào màn hình quá nhiều. Nhưng tiếng trống tiếng chiêng inh ỏi và những màn diễn náo nhiệt phiêu lưu của đám người múa lân đã thu hút con mắt không cưỡng lại được. Và kết quả là chúng tôi bị mù màu tạm thời. Đã không thể nhìn thấy chiếc áo đỏ khi cô gái đi qua cửa phòng tôi lần thứ ba. Vũ hấp tấp rút kính lão ra đeo lên mắt. Anh kinh ngạc hỏi, mình nhìn nhầm hay cô ấy thật sự không mặc áo? Tôi cười, ông nhắm chặt mắt lại một phút đi, sẽ bình thường ngay!
Tôi mở mắt ra khi nghe tiếng bước chân rất nhẹ ngoài hành lang. Cô gái áo đỏ rụt rè bên khung cửa với nụ cười bẽn lẽn. Tôi đánh bạo buông lời mời, em có muốn uống rượu hút thuốc cùng bọn tôi không? Nói xong chợt thấy hết sức vô duyên. Tán tỉnh nhăng cuội ở nơi chẳng ai nghe được thứ tiếng của mình?
Nhưng tôi đã nhầm. Cô ấy là người Việt. Nụ cười thân thiện trên môi, cô gái chậm rãi bước vào phòng, em định sang hỏi các anh mấy việc nhưng thấy các anh mải mê uống rượu quá nên không dám vào! Vũ nhướng mắt ngạc nhiên, làm sao em biết chúng tôi là người Việt? Dễ thôi mà, từ lúc ở dưới phòng khách em đã thấy các anh nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt, em là Hồng Hoa, từ Hà Nội sang!
Gặp đồng hương ở nơi đất khách quả thật là của hiếm. Nhất là ở một nơi có đến hơn một tỉ người lạ. Da và mũi họ không có gì để phân biệt với mình. Họ cũng chẳng khác mình bao xa về tầm vóc nhân dạng. Nhưng chẳng thể hiểu nhau bằng ngôn ngữ. Ngay cả họ cũng không thể hiểu nhau nếu ở khác vùng miền.
Tôi rót rượu mời Hồng Hoa một li. Vào chiếc cốc đánh răng lấy trong phòng tắm. May mà kích thước và kiểu dáng chiếc cốc rất gần với li uống whisky. Chỉ cần tìm trong tủ lạnh vài viên nước đá là có một cốc whisky tiêu chuẩn. Nàng mỉm cười ý nhị nâng li cùng chúng tôi chạm cốc...
Tửu lượng của nàng rất khá. Vũ là người đầu tiên biết mình không phải là đối thủ. Anh nhăn mặt cố uống hết li thứ hai. Đứng dậy xin phép về phòng nghỉ.
Chỉ còn lại mình tôi với chiếc áo đỏ may bằng loại vải mỏng ôm khít lên một cơ thể căng tràn no đủ.
Chỉ còn lại mình tôi với cặp mắt to linh hoạt và đôi má hừng lên nóng bỏng. Nàng ngỏ ý, ngày mai các anh có đi lễ trên Chùa Kê Túc cho em đi cùng? Tôi đùa, lễ ư, chúng tôi là loại đi chợ không biết mua, đi chùa không biết cúng! Nàng cười, vậy thì em lại có thêm việc làm rồi, em sẽ cúng hộ các anh! Nhưng tôi không định kêu cầu cái gì cả, có lẽ bạn tôi cũng thế? Đấy là anh tưởng thế thôi, cầu cho mình không phải kêu cầu gì cả cũng là một cầu xin, có khi còn là cầu xin lớn nhất đấy!
Tôi hỏi nàng, thế em định cầu xin gì ở trên ấy? Bí mật! Nàng lảng sang chuyện khác, em đi có mỗi một mình thành ra chiều nay muốn vào mấy cửa hàng thời trang mà không dám! Tôi đùa, cửa hàng thời trang vốn là dành cho đàn bà, em còn ngại thì ai dám vào? Em ngại vì không biết tiếng, lại không mang tiền mặt, thanh toán bằng thẻ vô cùng phiền toái!
Nàng hình như đã khéo léo giới thiệu cho tôi về đẳng cấp của mình. Thanh toán bằng thẻ ở Việt Nam chỉ có các đại gia hay dùng. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Khi nàng mới bước chân vào, tôi và Vũ đã ngỡ như sắp sửa có một màn chào hàng quen thuộc. Mấy lần trước sang đây, đêm nào cũng có tiếng gõ cửa. Những cô gái hình như đã được khách sạn cung cấp cho số phòng chỉ có duy nhất một khách đàn ông. Họ không bao giờ gõ nhầm cửa. Tôi không có nhu cầu. Nhất là ở nơi lạ lẫm lại càng bị ức chế. Quang đã dặn dò chúng tôi kĩ lưỡng, nên cài dây xích mở hé cửa. Đừng để cho họ lọt vào trong phòng!
Nàng chủ động vào phòng tôi. Và tôi thì vồn vã mời nàng uống rượu. Tửu lượng của nàng khá. Nhưng gần nửa đêm cũng say mềm. Tôi mạnh dạn cầm bàn tay nóng ấm của nàng, nếu không ngại, em có thể nghỉ tạm ở đây, phòng anh có hai giường? Và thật bất ngờ. Lời đề nghị khiếm nhã và có phần vô vọng của tôi bỗng trở thành sự thật. Nàng khẽ gật đầu và nằm xuống chiếc giường bên cạnh. Khoảng cách với giường tôi chỉ vừa đủ để đặt chân xuống nền nhà. Tôi gắng gượng đứng lên kéo tấm chăn giắt chặt dưới đệm đắp cho nàng. Đầu óc chênh chao, tôi nhoài mình lên chiếc giường còn lại chìm nhanh vào giấc ngủ.
Gần sáng, bỗng thấy một luồng hơi ấm lan man từ chân bò lên đến ngực. Tôi mở choàng mắt. Nàng đứng lom khom cạnh giường đang kéo chăn lên ngực cho tôi, em sợ anh bị cảm lạnh! Tôi cố trấn tĩnh dụi mắt. Nàng khoả thân hoàn toàn. Cặp vú căng cứng đồ sộ trắng. Màu da mịn màng như sữa chảy dưới ánh đèn ngủ góc phòng làm tôi choáng váng. Rất lâu rồi, tôi không có dịp chiêm ngưỡng những làn da như vậy. Những người đàn bà của tôi đã từ lâu không còn muốn khoe khoang những ưu điểm nay đã trở thành nhược điểm của mình. Họ chầm chậm vạch ra những lằn ranh ngăn cách. Bằng những kín đáo không cần thiết. Hờ hững. Lạnh...
Như có một cú đẩy bất ngờ khiến tôi bật dậy. Vòng hai tay xiết chặt lấy thân hình nàng nóng ấm. Nàng đổ người lên ngực tôi êm ái. Vồng ngực căng nhức nhối chật. Những nụ hôn rối rít ùa đến chứa chan không lời...
Nàng nằm lim dim mắt trong vòng tay tôi cho đến lúc những tia nắng đầu tiên óng ánh trên tấm rèm che cửa sổ hắt vào. Tôi với tay kéo rộng chiếc rèm. Một bình minh còn phảng phất hơi sương ngỡ ngàng ùa vào trên đôi má nàng hồng rực...

 ***
Quang và Vũ đã ngồi trong phòng ăn buffet buổi sáng. Họ biết ý không gọi tôi. Mà cũng không cần thiết. Bữa ăn sáng tự chọn thường kéo dài đến mười giờ. Đã có nhiều kinh nghiệm trong những cuộc đi chơi xa, chúng tôi thường nạp cho mình đủ năng lượng dùng trong một ngày. Vừa ngon lành lại vừa tiết kiệm được thời gian dành cho thăm thú.
Khi tôi bước vào, phòng ăn đã chật ních những người. Thật lạ là toàn người bản xứ. Hoặc là người ngoại quốc châu Á như mình. Có lẽ ngành du lịch của Trung Quốc sinh ra chỉ để phục vụ dân mình là chính? Đồ ăn được chỉ dẫn bằng tiếng Trung. Và cũng phần lớn là đồ Trung Hoa. Chỉ có một ít xúc xích tây đóng hộp và bình cà phê đen thẫm để cạnh bình trà cũng đen như vậy. Tất cả được gắn tên bằng chữ Trung Quốc. Tôi không còn cách nào khác. Phải rót cả hai bình ra ngửi...
Vũ nhìn tôi cười đầy ẩn ý, có vẻ như ông đang định làm một cuộc cách mạng ở đây? Tôi ngẩn người, cách mạng nào vậy, có bao nhiêu cuộc cách mạng trên đời thì người ta đã làm cả rồi, đâu đến lượt tôi? Quang cười lớn, mảnh đất này là nơi nhiều nhà cách mạng gặp gỡ nhau, ông có định làm một cuộc cách mạng về quan hệ với chị em chẳng hạn? Tôi trơ trẽn lấp liếm, chính tôi là cuộc cách mạng người khác làm thì đúng hơn, ở đâu thì mình cũng là kẻ sắp hưu trí rồi! Vũ tủm tỉm, chưa chắc đâu, có thể chưa gặp đất...!
Rất may vừa lúc ấy Hồng Hoa bước vào ngồi xuống cạnh tôi. Một nụ cười mãn nguyện trên môi và cặp mắt mở to thích thú, lại gặp các anh ở đây rồi, em may mắn thật đấy, đi đến đâu cũng gặp đồng hương!
Bên tách cà phê, tôi giới thiệu Hồng Hoa với Quang. Chẳng cần giới thiệu thì có lẽ Vũ cũng đã thông báo rồi. Dường như đoán được nỗi băn khoăn của tôi, Quang bảo, ông mời luôn cả em đi cùng với mình cho vui! Tôi cười xoà, Hồng Hoa đi một mình và cũng đến nơi chúng ta cần đến...!
Hơn bốn trăm cây số đường cao tốc. Chiếc xe Buick bảy chỗ ngồi chỉ đi mất chừng bốn tiếng. Nàng và tôi ngồi băng ghế sau. Có lẽ vẫn chưa hết mệt vì trận rượu tối qua và cuộc làm tình buổi sáng, nàng ngả đầu lên đùi tôi ngủ vùi. Câu chuyện như pháo rang của Vũ và Quang cũng không mảy may làm nàng thức giấc. Tự dưng tôi hoang mang về những tình cờ. Tình cờ vứt bỏ công việc ở nhà chỉ để đi đến một nơi thâm sơn cùng cốc? Tình cờ gặp nàng? Tình cờ giở rượu ra uống? Tình cờ nước da trắng ngần. Tình cờ cặp mắt mở to ưu phiền. Tình cờ tôi ham muốn? Tình cờ...
Quang dẫn chúng tôi vào một quán ăn gần chân núi. Anh đã gọi điện báo cho chủ quán từ sáng. Món cháo Ấu tẩu hầm chân giò lợn là món phải đặt trước người ta mới làm. Ấu tẩu là một vị thuốc độc chết người. Dùng để ngâm rượu xoa bóp các vết thương. Muốn ăn, phải ninh kĩ cùng nhiều dược liệu khác chừng năm giờ đồng hồ cho hết độc tố. Nhưng ăn vào thì xương cốt và cơ bắp như muốn giãn ra tức thì. Cảm thấy danh hiệu vô địch thể hình dường như đã ở ngay trước mắt. Chẳng coi Lý Đức và Phạm Văn Mách ra gì?
Hồng Hoa ăn nhỏ nhẻ. Vị đắng của rễ cây Ấu tẩu có lẽ chẳng hợp với ai ăn nó lần đầu. Chính tôi ngày lên Hà Giang thăm bạn đã từng ăn. Và đắng. Đến mức phải uống hàng bát rượu men lá mới có thể át đi được.
Phải ngủ lại ngoài thị trấn Tân Xuyên. Một thị trấn mới gần Thành Đại Lí. Vẫn mỗi người một phòng đôi. Chỉ có tôi và Hồng Hoa dùng hết công suất phòng? Cũng không thể biết. Vũ và Quang là những người thuộc thung thổ nơi này. Họ chắc có cách...
Trong phòng tắm có một hộp chứa đầy bao cao su made in China. Người chủ khách sạn nói thạo tiếng Anh giải thích rằng đó là quy định bắt buộc. Người Trung Quốc đang phải khống chế tăng trưởng dân số! Lại hoang mang. Cái màng mỏng gần đến mức vô hình ấy liệu có chống cự lại được với truyền thống nối dõi tông đường? Tôi không có khát khao về người nối dõi. Đơn giản chỉ vì cuộc đời bận rộn vất vả và tẻ nhạt của mình chả lẽ lại cần thiết phải có người tiếp nối? Vả lại tôi không thích trẻ con. Dù rằng đứa trẻ sau này lớn lên có trở thành lãnh đạo thì cũng không thoát khỏi tuổi thơ ốm đau nghịch ngợm, đái dầm ỉa đùn. Một vài đứa còn có thể ăn cắp vặt.
Sương đêm đè nặng lên thị trấn vùng núi yên tĩnh. Cái yên tĩnh đầy nghi hoặc ở một đất nước đông dân nhất thế giới? Căn phòng nhờ nhờ xanh ánh sáng của chiếc đèn cây trong góc phòng. Hồng Hoa thao thức. Tôi biết thế mặc dù nàng im lặng trong vòng tay tôi với cặp mắt khép hờ. Thân thể ấm nóng và những xao động thịt da li ti chạm vào tôi như những gọi mời...
Buổi sáng, xe đưa chúng tôi vào sát cổng chùa Kê Túc dưới chân núi. Gọi là một ngôi chùa có vẻ như không xứng với quần thể kiến trúc tôn giáo vĩ đại có đến hai nghìn năm tuổi này. Quang bảo, chỉ trong mười năm Cách mạng văn hoá, đám Hồng vệ binh chiếm giữ nơi này đã “có công” xoá đi gần hết dấu tích. Mười năm và hai nghìn năm? Ngôi chùa và những kiến trúc phụ cận mới được phục hồi tu bổ lại trong vòng ba mươi năm nay. Vẫn chưa hoàn toàn trở về nguyên trạng. Mười năm và ba mươi năm?
Một khu trại ngựa với vài dãy nhà lợp ngói ống nằm lẩn khuất trong bạt ngàn cây cổ thụ thân xanh rì rêu ẩm. Chỉ có một con đường độc đạo gồ ghề lát đá lên đến độ cao hơn hai nghìn mét. Và hai phương tiện lên núi như mấy nghìn năm trước. Bằng ngựa và bằng võng cáng. Những chiếc võng cáng bằng cành cây buộc nút mây cầu kì. Có thể nằm mà cũng có thể ngồi tựa lưng ngắm cảnh dưới chiếc lọng vuông tua rua chỉ ngũ sắc. Những người phu khiêng cáng nhỏ thó mặc quần ống chẽn ngồi túm tụm đánh bài dưới chân dốc. Nghe nói nghĩa đen của từ “đểu cáng” ban đầu là để chỉ những người này? Chẳng dại gì mà ngồi kiệu. Không phải vì sợ. Hồng Hoa bảo, ở thế kỉ 21 con người vẫn xử sự với nhau như thời lãnh chúa?
Những con ngựa dùng để leo núi có tầm vóc nhỏ bé. Chẳng thể cõng trên lưng cùng một lúc hai người. Tôi và Hồng Hoa đành phải mỗi người một ngựa. Bây giờ mới thầm thán phục mấy anh trai H’mông say rượu nằm vắt trên lưng ngựa đi hàng chục cây số trên đường núi mà không ngã. Và cũng thầm thán phục những thiếu nữ H’mông. Xuống chợ chơi chờ chồng uống rượu say chỉ để dắt ngựa cho chồng về nhà. Mua một que kem vừa đi vừa mút...
Dắt ngựa cho tôi là một người đàn ông bị tật một bên chân. Anh buộc chiếc áo mưa quanh bụng và đi một đôi giày ủng cao su màu vàng cam. Luôn miệng quát tháo mấy chú ngựa còm đi trước. Chẳng biết năng lượng tiềm ẩn ở đâu trong người đàn ông nhỏ bé tập tễnh ấy? Quãng đường không xa nhưng dốc ngược. Vó ngựa mài trên những bậc đá phát ra những tiếng động khô khốc. Ngay bên cạnh con dốc là những vực thẳm mịt mù mây. Lác đác những bụi trúc bị phạt ngọn nhọn hoắt nhô lên khỏi thung lũng rợn người. Cách nhau mươi mét đã không còn rõ mặt người. Ngựa đi theo trí nhớ? Không chút mệt mỏi trong suốt một giờ đồng hồ người đàn ông tập tễnh mới đưa được chúng tôi lên đến trạm cáp treo.
Vượt qua mấy trăm mét bằng cáp treo dốc ngược. Lên đến đỉnh cao hơn ba nghìn mét. Quang mở túi chia cho chúng tôi mỗi người một chiếc áo mưa. Trời im gió. Tai ù đặc. Vẫn còn phải leo dốc một đoạn khá xa. Mây lạnh luồn trong áo mưa tấm tách nhỏ giọt. Hồng Hoa không có vẻ mệt. Trái lại, ánh mắt nàng đột nhiên sáng ngời trước khung cảnh thần tiên của hàng chục nóc chùa mạ vàng ẩn chìm trong mây trắng. Nàng nhanh nhẹn bước vào gian nhà bán đồ lễ ngoài cổng. Mua rất nhiều hương hoa mang vào chùa.
Chùa chìm trong mây. Không còn giới hạn trong ngoài. Tượng phật ngồi trong điện thờ mờ nhạt khói hương và mây phủ. Những hạt mưa rơi đều trên nền Phật điện sũng nước. Hồng Hoa dâng lễ thành kính bái vọng lên mịt mờ Phật ảnh. Nàng khẩn cầu điều gì đó rất lâu. Không thành tiếng. Tôi rối bời...
Sau cuộc làm tình sáng nay, nàng úp mở cho tôi biết về mục đích đi lễ trên Chùa Kê Túc. Hình như để cầu tự? Chồng nàng, một doanh nhân thành đạt nhưng họ vẫn chưa có con. Người thành đạt rất cần người nối dõi? Tôi chẳng thể đem lí sự của mình ra để áp dụng cho trường hợp này. Tôi ừ hữ cho qua chuyện. Lòng lo lắng khôn cùng. Rất có thể tôi đã là món quà đức Phật gửi xuống cho nàng?
Hơn một giờ đồng hồ quẩn quanh trong những điện thờ. Tôi thờ ơ bỏ vào hòm công đức những đồng Nhân dân tệ lẻ. Chẳng cầu xin vái lạy gì cả. Hồng Hoa quay ra với gương mặt rạng ngời. Trên đôi môi nhợt nhạt vì nước mưa và mây lạnh vẫn lấp lánh một nụ cười mãn nguyện, em đã cầu xin hộ cho cả anh nữa rồi đấy nhé? Tôi ngạc nhiên, anh có muốn cầu xin gì đâu, em biết rồi mà? Nàng cười, thì đấy, em cầu xin cho anh không bao giờ phải cầu xin một điều gì cả!
 ***
Chuyến bay Côn Minh Hà Nội bị hoãn do lượng khách đột nhiên tăng vọt sau kì nghỉ trung thu. Tôi quyết định đi ôtô về cửa khẩu Hà Khẩu và nhập cảnh sang Lào Cai. Ở đấy đêm nào cũng có hai chuyến tàu du lịch về Hà Nội. Giả bộ có việc cần về, tôi định chia tay Hồng Hoa trong khách sạn, anh có việc ở Lào Cai, phải về trước bằng đường bộ, em gắng ở lại chờ máy bay, có khi còn về Hà Nội trước anh đấy! Hồng Hoa buồn rầu, anh sợ em quẩn chân mất rồi, em cũng không còn việc gì ở đây, nếu tiện thì cho em đi nhờ xe về Lào Cai! Tôi cay đắng nhận ra con người bất nghĩa trong mình. Có cần phải như vậy? Với một cô gái đơn độc ở xứ người? Cố trấn tĩnh, tôi bảo nàng, thế thì về cùng bọn anh cho vui!

 ***
Năm giờ sáng, đoàn tàu về đến ga Hàng Cỏ. Tôi giúp nàng mang vali xuống sân ga. Nàng nói khẽ rất nhanh vào tai tôi, đừng bao giờ tìm em nữa nhé, ta về đến nhà rồi!
Bóng nàng hoà lẫn vào dòng người uể oải chen chúc ở cửa ga phía bắc. Một chiếc ôtô Lexus màu hồng nhạt đã chờ sẵn bên ngoài. Nàng mất hút sau tiếng sập cánh cửa chắc nịch. Kỉ niệm cuối cùng của tôi và nàng chỉ là một tiếng động giữa muôn nghìn...
Kể từ đó tôi đã không bao giờ còn gặp lại nàng nữa dù rất muốn.
Phố phường Hà Nội thu về ngập tràn sắc đỏ. Sáu triệu con người có biết bao nhiêu là áo đỏ?

Đỗ Phấn
Hà Nội
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tám 201910:04 CH(Xem: 53)
bên Mẹ hiền như Phật / hồn con mãi tuổi thơ / sao bên em mộng mị / ta khổ sở ngu ngơ / có phải từ tiền kiếp / nợ nhau một lời thề /
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 231)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
20 Tháng Tám 201910:22 SA(Xem: 204)
Trước năm 1996, nhiều người tin rằng Petrus Key chỉ bắt đầu làm thông ngôn cho Pháp từ ngày 20/12/1860. Lá thư đến tay Trung tá Jauréguiberry vào đầu tháng 4/1859 và một số tư liệu khác do chúng tôi phát hiện trong dịp làm việc tại Văn Khố Hải Quân Pháp tại Chateaux de Vincennes năm 1996 không những phủ nhận niềm tin này mà còn khiến chúng ta phải xét lại đoạn đời “tham chánh” của Petrus Key dưới một ánh sáng khác.
19 Tháng Tám 20193:54 CH(Xem: 339)
Tôi đứng một mình bên cửa sổ. Đêm lặng. Ngọn đèn hành lang rọi xuống chậu cây chi mai đang nở hoa trắng, tạo thành một quầng sáng đơn độc. Tôi vốn có thói quen đọc sách khuya. Những lúc đêm khuya thanh vắng, khi người đời đã chìm trong mộng mị, là lúc tôi thả hồn mình lang thang với những con chữ. Đọc đến một lúc nào đấy, cảm thấy đầu mình u mê, tôi hay tới bên cửa sổ, đứng khoanh tay nhìn ra ngoài hiên. Tôi thường hay nhìn một cách vô định vào bóng cây sấu già đang chập chờn cô đơn khua lá. Như là một phép dưỡng sinh cho mắt. Từ hôm có chậu chi mai thì hồn tôi trút cả vào chậu cây nhỏ xinh đang nở hoa trắng xoá. Tôi say mê ngắm. Tôi đang mê đắm vẻ đẹp của một loài hoa đã từng được bao thi nhân từ cổ chí kim ca tụng…
16 Tháng Tám 201910:07 CH(Xem: 590)
Gần 5 năm mới nhận được tác phẩm thứ hai của Nguyễn Trung. Truyện của ông rất đặc biệt, với lối hành văn cuốn hút, mạch truyện chuyển đổi gọn nhanh như những đoạn phim ngắn. Không khí truyện huyền ảo nhưng rất gần với xã hội chúng ta đang sống. Mời quý độc giả và văn hữu cùng vào không gian truyện “Rắn xanh chấm đỏ” của nhà văn Nguyễn Trung. Tạp Chí Hợp Lưu
16 Tháng Tám 20192:09 CH(Xem: 550)
Làm sao mà anh biết / Em như loài cỏ may / Giọt ân tình len lỏi / Yêu thương ngụm trả vay /
15 Tháng Tám 20196:00 CH(Xem: 525)
Hiểu nỗi buồn của em nên anh không gặng hỏi / anh muốn mang mùa thu về trên vai em / em đừng khóc vì ai nữa nhé / chỉ khóc vì anh và những lúc có anh thôi.
14 Tháng Tám 20199:09 CH(Xem: 752)
Mẹ tôi có tính tiết kiệm, ăn uống lúc nào cũng nhường món ngon cho chồng cho con ăn. Khi ba tôi mất, quần áo mới mẹ cứ cất tủ cho đến khi mất còn mới tinh, có cái mẹ chưa mặc. Tôi bây giờ y chang như mẹ, lâu rồi tôi cứ nghĩ rằng mình không có chồng có con nên đâu cần chưng diện làm gì. Con gái tôi thương mẹ nên nó sắm cho mẹ toàn bộ quần áo, son phấn... Tôi đơn giản không phấn son chưng diện... Nên đến hôm tôi dọn nhà tôi lôi ra đồ mới còn quá nhiều, áo quần đẹp, cả đồ lót phụ nữ còn nguyên lố lố mới kít. Tôi không thể mang hết vào SG nên tôi cho từ thiện hết toàn bộ. Tôi liên tưởng đến mẹ. Nếu tôi chết, con tôi nó sẽ chôn hết đống đồ này theo tôi như mẹ.
13 Tháng Tám 201910:32 CH(Xem: 484)
Nhiều lúc con mong đêm dài ra mãi / Vì bóng đêm dịu dàng như tiếng Má hát ru / Con sợ lắm khi bình mình ló dạng / Là một ngày mới bắt đầu với đầy những bất an / Như chim non bay trong cơn giông bão / Con lao đao một mình / Chỉ một mình con...
13 Tháng Tám 201910:08 CH(Xem: 473)
Chiếc xe thổ mộ chở hoàng hôn tím sẫm trôi vào lô nhô đồi trắng / Liễu dương ứa máu bơ vơ / Ngọn gió hồng hoang lồng lộng thổi về rưng rưng lạnh / Người đánh xe quất ngọn roi thinh không não nùng buông tiếng ca