- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Đọc Ngày của mẹ, cám ơn con của Nguyễn Xuân Tường Vy

22 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 83056)

 

 phototranthaohien-content

 Photo by Thaohien

 

Thế giới này chật hơn trái tim người mẹ

(thơ Xuân Quỳnh)

 

Từ xưa đến nay, tình mẫu tử luôn là đề tài sáng tác vô tận cho thơ ca nói riêng và văn chương nghệ thuật nói chung. Một cách tự nhiên, Nguyễn Xuân Tường Vy đã chinh phục độc giả bằng chính những dòng viết giản dị, chân thật về tình cảm muôn thuở ấy. Nhỏ xinh như một bài thơ trữ tình – Ngày của mẹ, cám ơn con của chị vừa xôn xao niềm hạnh phúc vừa lắng đọng nỗi thương yêu của tình mẫu tử. Đọc bài ký, những ai đã làm mẹ sẽ bắt gặp chính mình trong đó và những ai chưa làm mẹ sẽ thấu hiểu hơn công lao to lớn vô bờ của đấng sinh thành.

 

 ***

 

Con gái yêu của mẹ!

Không ngẫu nhiên mà Ngày của mẹ, cám ơn con mở ra bằng một tiếng gọi âu yếm, mến thương như thế ! Chỉ mấy chữ khiêm nhường nhưng lại chất chứa trong đó cả biển trời tình thương. Có thể nói, văn phẩm của Nguyễn Xuân Tường Vy trước hết là những trang nhật ký mà chị viết dành riêng cho thiên thần bé bỏng của mình và cho chính mình. Từ đây, những cung bậc cảm xúc của tình mẫu tử được chắp cánh, ùa vào trang văn thật nồng nàn tha thiết.

 

Với tác giả của Ngày của mẹ cám ơn con, mỗi một khoảnh khắc bên con là mỗi phút giây hạnh phúc không gì có thể đo đếm được. Chị yêu biết bao thời khắc con chào đời giữa “một ngày mùa đông lạnh buốt” và “xao xác gió”. Cái lạnh của đất trời, nỗi đau đớn của cơn vượt cạn vừa qua dường như không đáng kể gì so với niềm hạnh phúc ngập tràn khi nhìn thấy con : “ Con lành lặn, mạnh khoẻ, da căng hồng, tóc đen nhánh ”. Ngắm nhìn con trong giấc ngủ yên bình, từ đáy lòng chị muốn thổ lộ cho con hiểu rằng con có một vị trí lớn lao và quan trọng biết nhường nào : “ Con vừa chào đời đã có sức nặng đáng kể trong cuộc đời của mẹ. Con có biết con đã thay đổi thế giới của mẹ? ”.

 

Con có biết con đã thay đổi thế giới của mẹ? – nói với con hay tự nói với chính mình? Nguyễn Xuân Tường Vy đã không ngại ngần bộc bạch đến tận cùng nỗi yêu thương khi kể về những thay đổi lớn lao và kì diệu ngay từ giây phút đầu tiên thiên thần bé bỏng hiện diện trong cuộc sống của chị : “ Mẹ đã yêu con ngay từ giây phút đầu tiên con quẫy đạp trong bụng mẹ. Chín tháng mười ngày mẹ ấp ủ con ”.

 

Con là đề tài của những câu chuyện không bao giờ ngừng trên môi mẹ cha. Con có mặt trong từng thao thức dự đoán của mẹ cha mỗi ngày : “ Đặt tên cho con là gì? Con sẽ giống ai? Đôi mắt của bố và làn da của mẹ? ”. Con chưa chào đời, nhưng cha mẹ đã chuẩn bị rất nhiều thứ để chào đón con : “ Chọn loại nôi nào cho con? Gỗ sồi hay gỗ thông? Căn phòng con bố sơn màu hồng phấn. Những nàng tiên chấp chới đôi cánh mỏng đậu ở rèm cửa ”. Có con, mẹ chăm chút “dõi từng cử động, nâng niu từng giây phút mang con trong mình ”. Mẹ ghi nhớ từng đường nét trên cơ thể của con và cất giấu trong ngăn yêu thương nơi trái tim mình : “ Đôi mắt hí hoáy chưa mở, đôi môi đỏ xinh xắn, chiếc cổ tròn trĩnh núng nính ngấn, mười ngón tay bé bỏng, bàn chân tí hon chưa mang vừa chiếc vớ hồng mẹ mua ”. Có con, mẹ đã biết thế nào là sự bận rộn của một ngày “ dài hơn hai mươi bốn tiếng ”. Con khiến mẹ quên cả khái niệm thời gian và không gian …

 

Kỳ diệu biết bao là sự có mặt của con trong cuộc sống của mẹ !

 

Con là hoa trái kết tinh từ tình yêu thương của cha và mẹ : “ Con toàn bích như một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo. Con tinh khôi tựa giọt sương long lanh trong vắt”. Con đẹp đẽ, vẹn tròn nhưng cũng rất mỏng manh, non nớt.

 

Dường như không có từ ngữ nào có thể diễn đạt được hết cảm xúc ngỡ ngàng của chị khi nhận thấy sự hiện diện của con. “ Bởi con, mẹ nhìn thấy sự toàn thiện của con người. Bởi con, mẹ làm chứng sự kỳ diệu của Thượng Đế ”. Từng câu từng chữ như được viết ra từ niềm hạnh phúc bất tận. Nhẹ nhàng và lắng đọng, tác giả đã dẫn dắt bạn đọc đi qua những rung động thấm thía của một điều giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa : “con đã thay đổi thế giới của mẹ ”.

 

Với người mẹ trẻ ấy, mỗi phút giây ở bên con đều tràn đầy niềm vui : “ Như một nụ hoa, mỗi ngày con hé mở một tí cho mẹ say mê. Những cánh hoa mịn màng trắng ngần làm cân bằng đời sống mẹ. […] Mẹ lặp đi lặp lại chữ “mẹ” nhiều lần cho quen. Mẹ hát đi hát lại chữ “con” nhiều lần cho thuộc. Chữ của yêu thương nở xoè trên môi mẹ tựa những đóa hoa”.

 

Nếu mỗi ngày mặt trời thiên nhiên đều tỏa ánh sáng để sưởi ấm và duy trì sự sống cho vạn vật trên thế gian thì con chính là mặt trời bé bỏng của riêng mẹ. Để ngày ngày con ban cho mẹ ánh sáng ấm áp của niềm vui khi mẹ chứng kiến “ con biết lẫy rồi biết bò ”, “ hãnh diện khi con tập tễnh những bước đi đầu đời ”sung sướng khi nghe con bi bô gọi bố gọi mẹ ”. Yêu biết bao mỗi ngày trôi qua, con thêm lớn khôn. Từng hành động, cử chỉ, cảm xúc của con khiến mẹ như luôn được sống trong niềm đam mê của những xúc cảm thương yêu bất tận : “Mẹ vui theo con. Mẹ buồn theo con. Nhẹ nhàng nhưng bền bỉ, con đã trói mẹ lại bằng một tình cảm thiêng liêng cao cả ”. hay “

 

Quên sao được ngày đầu tiên con đến trường - một ngày thu đầy nắng nhuộm vàng những chiếc lá phong trước nhà. “ Mẹ dẫn con đi học. Tay con nắm chặt tay mẹ không muốn rời. Con vào lớp, mẹ đứng lơ ngơ ở bãi đậu xe. Lòng mẹ cũng xôn xao, lo sợ như con. Thầy cô lạ, con của mẹ có bỡ ngỡ không? Mẹ bỗng muốn vào lớp cùng con, ngồi bên con cho đến ngày con khôn lớn. Con học một ngày, mẹ cũng học một ngày. Con làm bài tập mới, mẹ cũng ôn lại kiến thức cũ để giúp con”. Mỗi câu văn đều nặng trĩu tâm tình mà Nguyễn Xuân Tường Vy viết cho con với tất cả những rung động từ sâu thẳm trái tim. Ước mong mai này khi con lớn khôn, con sẽ hiểu nỗi lòng chị - nỗi lòng của người mẹ với những lo âu rất đỗi bình dị nhưng cũng rất chính đáng từ tình yêu con bao la.

 

Có con, đó là sự khích lệ nhắc chị phải nỗ lực sống hơn nữa. Không sợ gian khổ, không ngại hy sinh – chị sẽ làm tất cả vì con và cho con. Bởi nhờ có con, chị đã tìm ra mục đích của cuộc đời mình và thấu hiểu thế nào là hạnh phúc : “Từ ngày con chào đời, mẹ không còn sống cho riêng mình. Hạnh phúc chính là được sống và hy sinh cho những người mẹ yêu thương ”.

 

Và cũng từ con, chị thấy mình được sống lại “ những giấc mơ một thời thơ trẻ ”. Giấc mơ mang sắc tím mà chị “ yêu suốt thời niên thiếu ” cùng tiếng đàn dương cầm thánh thót vang vọng trong ký ức một thuở. Chưa hết, nụ hoa e ấp và bé bỏng ấy còn là chiếc cầu nối giúp chị tìm lại tuổi thơ đã mất. Một tuổi thơ êm đềm sớm bị đứt lìa, tan vỡ mà không sao hàn gắn lại được vì bị chia cắt bởi sự xa cách muôn trùng của không gian và thời gian : “ Mảnh rơi trong chiến tranh. Mảnh chìm xuống biển cả. Mảnh rớt ở trại tỵ nạn. Mảnh lạc loài dạt trên đất khách ”. Có con, những ký ức tưởng đã ngủ quên được đánh thức trong tâm trí của chị. Và những dự định chưa thành, chị gửi gắm vào giấc mơ tương lai của con mình.

 

Như một lẽ tự nhiên, khi những hân hoan hạnh phúc lắng đọng thì cũng là lúc những trăn trở lo âu trỗi dậy. Càng yêu con bao nhiêu, người mẹ trẻ ấy càng lo lắng khi nghĩ đến tương lai của con. Bởi rồi con chị sẽ lớn khôn và một ngày nào đó sẽ xa rời vòng tay của chị. Biết mình “không thể nào bao bọc con qua những thăng trầm trong cuộc sống” và cũng như “không thể bế con qua cạm bẫy của đời ” nhưng chị sẽ chuẩn bị tinh thần cho con. Và chị tin rằng những yêu thương của mình sẽ tiếp sức cho con để con có thể tự tin vững bước trên đường đời không ít chông gai.

 

 ***

Như những con sóng đến từ đại dương luôn vỗ bờ không ngừng nghỉ, như nước trong nguồn thanh khiết không bao giờ cạn vơi – tình thương con của tác giả Ngày của mẹ, cám ơn con cũng vậy. Văn phẩm khép lại trong những cảm xúc lắng đọng của lời thầm thì về một điều không bao giờ cũ theo thời gian : “ Mẹ yêu con ”. Ai bảo rằng Tường Vy đang làm văn. Không đúng đâu. Một cách giản dị, chị đang viết nhật ký cho con gái yêu của mình đó thôi. Không phải là thứ nhật ký thông thường mà là nhật ký của tình mẫu tử - của những thương yêu thiêng liêng cao cả vô ngần. Chị viết cho mình nhưng cũng là nói hộ tâm tình của biết bao nhiêu người mẹ như chị.

 

Quy luật của thời gian dù có khắc nghiệt đến đâu thì đó cũng không phải là trở ngại lớn nhất. Bởi những gì bền vững thì sẽ còn mãi với thời gian. Đọc Ngày của mẹ, cám ơn con của Nguyễn Xuân Tường Vy, cá nhân tôi tin như vậy. Bởi ít nhất bài ký đã cho tôi thấu hiểu một điều : một trong những tình cảm đẹp nhất của loài nguời – tình mẫu tử sẽ luôn vĩnh hằng, vượt ra ngoài mọi biên giới của thời gian.

 

 

 Nguyễn Hạnh Nguyên

 Hạ Long, tháng 1 – 2011

 

 


Ngày của mẹ, cám ơn con đăng trên website của tạp chí Hợp Lưu ngày 8 tháng 5 năm 2010

 http://www.hopluu.net/D_1-2_2-118_4-403_5-8_6-2_17-59_14-2/

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tư 20241:51 SA(Xem: 4752)
Vô cùng thương tiếc khi được tin: Nhà văn, Sử gia NGUYÊN VŨ - VŨ NGỰ CHIÊU Sinh ngày 6 tháng 10 năm 1942, tại Phụng-Viện-Thượng, Bình-Giang, Hải-Dương, VN. Mệnh chung ngày 19 tháng 4 năm 2024 tại Houston, TX Hoa-Kỳ. Hưởng Thọ 82 tuổi
18 Tháng Tư 20244:07 CH(Xem: 3596)
On the evening of December 21, 1946, the Bach Mai radio resumed its operations somewhere in the province of Ha Dong after a day of silence. One of its broadcasts was Ho Chi Minh’s appeal to the Viets for a war of resistance. He reportedly said: The gang of French colonialists is aiming to reconquer our country. The hour is grave. Let us stand up and unify ourselves, regardless of ideologies, ethnicities [or] religions. You should fight by all means at your disposal. You have to fight with your guns, your pickaxes, your shovels [or] your sticks. You have to save the independence and territorial integrity of our country. The final victory will be ours. Long live independent and indivisible Viet Nam. Long live democracy.
23 Tháng Mười 20237:38 CH(Xem: 8549)
Even prior to the termination of the war in Europe in the summer of 1945, the United States and the Soviet Union stood out as the leading Great Powers. The United States emerged as the most powerful and richest nation, envied by the rest of the world due to its economic strength, technological and military power. Meanwhile, the Soviet Union surprised all world strategists with its military might. Despite its heavy losses incurred during the German invasion—1,700 towns and 70,000 villages reportedly destroyed, twenty million lives lost, including 600,000 who starved to death in Leningrad alone, and twenty-five million homeless families—after 1942 the Red Army convincingly destroyed German forces and steadily moved toward Berlin.
17 Tháng Bảy 20245:04 CH(Xem: 216)
rồi mơ có một ngày / ngồi bên em / tô hồng một làn môi ướt / thật ướt / ướt & mọng & nồng nàn / mới nghĩ thôi / đã thấy tay chân líu nhíu vụng về / chà, thật vô dụng
17 Tháng Bảy 20244:12 CH(Xem: 304)
Nàng ngồi lặng lẽ trên ghế sô-pha. Chiếc váy màu đen mở ra khoảng trống vô hình. Hai cánh tay rã rời đặt lên thành ghế. Ánh đèn màu nhập nhòa hắt trên phố vắng. Nàng ngồi chờ hắn về. Hắn sẽ đi trên chiếc xe bịt kín màu đen, gương mặt lạnh lùng. Hắn có mùi đàn ông pha hương gai cầu. Gót giày thường lấm một thứ gì đó rất ít, nhưng cũng đủ cho nàng phát hiện ra: cát bờ sông, bùn đất quánh đặc, than cháy, hoặc thứ gì không màu mùi vị mà lẩn quất xô đẩy chen lấn tanh tanh mùi đỏ nhầy nhụa. Hắn không thích nàng nói gì. Chỉ sở hữu một cách chậm rãi và ngông cuồng. Sau đó hắn đưa cho nàng một tập những tờ màu xanh. Chuông điện thoại reo. Nàng nhích người ể oải đứng lên với cái máy, ể oải a lô. Cánh tay mỏi đã có thể đưa lên, chậm rãi như chờ sự đồng lõa. Phía bên kia im lặng. Lạ thật, có lẽ ai nhầm máy. Ném máy xuống bàn, nàng lại co chân lên ghế trong tư thế chuẩn bị ngủ. Nhưng rồi điện thoại lại reo. Nàng không buồn đứng dậy nữa. Tự nhiên cơn buồn ngủ kéo đến. Nhưng chuông cứ reo...
17 Tháng Bảy 20242:44 CH(Xem: 287)
Gởi gió đi đường trưa trống trải / Gió ùa về trăm trận trốt giông / Một lần xô dậy bao chia biệt / Dặm mây tóc trắng không nguôi ngoai
17 Tháng Bảy 202411:26 SA(Xem: 396)
Sáng hôm đó, lễ đón tân sinh viên trường ĐH Kinh Tế diễn ra thật vui. Đặc biệt mấy anh sinh viên lớp trên lúc nào cũng háo hức chào đón tân sinh viên hơn cả. Hoàng Tùng cũng vậy, anh cùng với nhóm bạn hôm nay đến trường sớm hơn mọi khi. Áo quần thẳng nếp, đầu tóc gọn ghẽ phong thái lịch lãm nhất có thể. Trong buổi này có nhóm tân sinh viên nữ làm anh và nhóm bạn chú ý nhất là ba em trong trang phục áo dài trắng, vàng và xanh thiên thanh ngồi gần nhau bên góc trái hội trường
17 Tháng Bảy 20241:05 SA(Xem: 429)
Mấy tuần qua, nổi lên thống trị thế giới thông tin cả vỉa hè lẫn chính thống là biết bao lời rao giảng ồn ào về Nhân Quả, Nghiệp báo Luân hồi từ không ít vị “mũ cao áo dài” trong giới tu hành đạo Phật nhằm dẫn dụ Phật tử và đông đảo dân chúng vào mê hồn trận “Cúng dường”, “Giải oan”, “Giải nghiệp”, “Thỉnh vong”, “Trục vong Thỉnh linh bào thai”, v.v. Hắn chợt nhớ lại mồn một cái chết bi thảm của một ông Giám đốc dường phải trả nghiệp báo của ông bằng một tai nạn khủng khiếp mà nhiều năm qua, hắn tìm mọi cách cố tình rũ bỏ khỏi trí nhớ mệt mỏi của hắn nhưng không sao làm nổi…
17 Tháng Bảy 202412:55 SA(Xem: 364)
Tiếc thương cho nước non nhà / Vói tay phủi cái sơn hà nhẹ tênh / Sơn hà tựa gái hớ hênh / Dăm thằng mặt thớt ngông nghênh chúng vầy
16 Tháng Bảy 202411:32 CH(Xem: 486)
Năm tôi 37 tuổi tôi đã chia tay chồng, tôi gặp một người đàn ông do sư thầy ở chùa giới thiệu để giúp tôi một công việc. Ông lớn hơn tôi đúng 12 tuổi, là phật tử hay làm công quả ở chùa tư cách đứng đắn đàng hoàng; thật lạ ngày đầu tiên vừa thấy tôi, ông nhìn sững như quen tự đời nào, ông đưa tay chùi một vết lấm lem trên mặt tôi và sau này bảo rằng ông yêu tôi ngay từ ngày đầu gặp mặt. Mà hồi đó tôi ốm nhom xơ xác xấu xí tựa như con chim bị mắc mưa rủ cánh giữa đông tàn. Qua ngày sau, ông ta đem tới tặng tôi hai quả xoài cát và bảo rằng: "cây xoài nhà anh trồng hơn mười năm đến năm nay nó mới có trái anh hái liền cho em" Tôi cảm thấy cảm động. Tôi thấy mình được quan tâm, cái mà 15 chung sống cùng chồng tôi chưa hề có được ...