THAY LỜI GIỚI THIỆUCó những bài thơ được viết ra để xuất bản ngay. Có những bài thơ lại chọn cách ngủ yên rất lâu trong ngăn kéo thời gian.
Những Ngày Chủ Nhật của Nguyễn Chí Trung thuộc về trường hợp thứ hai. Được viết từ năm 2000, bài trường thi này phải đợi đến 26 năm sau mới đến với bạn đọc Hợp Lưu. Trong quãng lặng dài ấy, thời gian đã đổi thay nhiều điều, nhưng những câu hỏi mà thi sĩ đặt ra về nỗi buồn, sự hiện hữu, ký ức, cô đơn và hành trình làm người dường như vẫn còn nguyên tính thời sự.
Chúng tôi xin giới thiệu tác phẩm như một món quà nhỏ gửi đến những độc giả yêu thơ Nguyễn Chí Trung — những người vẫn tin rằng có những tiếng nói thi ca không thuộc về một thời điểm, mà thuộc về nhiều thế hệ cùng chia sẻ một nỗi băn khoăn trước đời sống.
TẠP CHÍ HỢP LƯU
***
Nguyễn Chí Trung
NHỮNG NGÀY CHỦ NHẬT
Những ngày chủ nhật chói chang
Trong đầu như có một ngàn con sâu
Còn đang cựa quậy làm rầu
Và đang đục ruỗng vào sâu linh hồn
Những ngày chủ nhật đã chôn
Những đêm thứ bảy chẳng còn bao nhiêu
Chôn luôn cả những buổi chiều
Ngồi thờ thẫn chịu dăm điều hoang mang
Những ngày chủ nhật nhẹ nhàng
Mà lòng tôi lại hỗn mang vô cùng
Nghĩ về sự huống mịt mùng
Trong sự tình lại não nùng còn hơn
Sống là những cuộc lên cơn ?
Hay sống là chỉ chập chờn qua loa
Chui rúc cố thủ trong nhà
Hay lêu bêu khắp ngã ba mặt đường
Những ngày chủ nhật yêu thương
Dường như chấm dứt một chương. Xong rồi
Còn gì chăng, là ngậm ngùi
Hồn ôm lấy xác trong hồi quên nhau
Xác mang hồn, chẳng về đâu
Chỉ quanh quẩn một cuộc sầu quẩn quanh
Đành lòng sao, lòng sao đành
Chút mùi thơm cũ về quanh chốn nằm
Những ngày chủ nhật lâm râm
Mưa như nước mắt cứ đầm đìa tuôn
Chẳng cơn cớ chẳng ngọn nguồn
Như là tự tại luôn luôn giòng sầu
Những ngày chủ nhật đi đâu
Cho tôi theo với, miễn sao là rời
Cõi tôi, vào chốn hợt hời
Cho tôi được thở những hơi không buồn
Cho tôi đóng được vai cuồng
Nghênh ngang trong một vở tuồng đảo điên
Cuộc buồn chán 🡪 người cố điên
Chạy đâu cho khỏi buồn phiền rỗng không?
Chúng ta đi, đứng, chạy vòng
Có đâu cố quốc mà hòng tha hương
Biết được đâu là con đường
Biết đâu cõi thật mà nhường chiêm bao
Những ngày chủ nhật gọi nhau
Để gọi dậy những nỗi sầu không chia
Nỗi sầu cùng với đêm khuya
Quanh tôi mà cũng chẳng lìa khỏi tôi
Phút giây cứ thế là trôi
Trôi qua mà chẳng thể trôi trở về
Tôi tỉnh mà cũng như mê
Chỉ còn tôi để vỗ về hồn tôi
Những ngày chủ nhật, chao ôi
Nặng nề như thở một hơi cuối cùng
Ngoài kia thế giới lung tung
Tôi như trong trận bão giông hằng ngày
Thế nên tôi còn kéo dài
Viết đi viết lại một bài Thơ xưa
Tôi viết mãi vẫn như chưa
Viết làm sao để cho vừa trần gian?
Những ngày chủ nhật gian nan
Tôi vừa thức giấc đã tràn ngập trong
Tôi như chiếc lá trên giòng
Về đâu cũng được, chỉ mong được về
Còn gì đâu nữa mà đi
Còn đường đâu nữa mà lê thân này
Tôi còn nói được với ai
Ý nghĩ tôi đã đọa đày hồn tôi
Hố sâu trái đất tôi ngồi
Nhìn chung quanh chỉ thấy tôi là cùng
Những linh hồn cũ rêu rong
Về đây vây khổn tôi trong cuộc sầu
Nếu đời cũng có nhiệm màu
Tôi không thể nghiệm, lẽ nào, chút thôi ?
Nếu đời thỉnh thoảng cũng vui
Tôi không còn, chỉ ngậm ngùi là mang
Những ngày chủ nhật đi ngang
Đời tôi một cách vội vàng quá ư
Tôi chưa kịp dạ kịp ừ
Thì ngày năm tháng đã từ giã qua
Tôi chỉ tàm tạm qua loa
Chưa làm gì hết, ngày xa mất rồi
Tôi chỉ viết được ít lời
Tập Thơ viết, xếp kệ đời nằm yên
(Làm sao sống nếu không quên
Sống làm sao, nếu phải quên cả đời)
Mai sau có thể có người
Nhìn lên kệ sách thấy tôi chập chờn
Mai sau người có trống trơn
Trang Thơ còn giữ nỗi hờn Thời Gian?
Những ngày chủ nhật khô khan
Uống bao nhiêu rượu cầm bằng như không
Đớn đau chi mấy cho lòng
Không đau đớn nữa, cũng không hề gì
Lúc gào thét lúc thầm thì
Lúc còn ngôn ngữ lúc thì lặng câm
Lúc buồn chẳng nói chẳng năng
Lúc buồn hơn nữa thì nhằng nói dai
Trần gian quả thật an bài ?
Thì làm chi viết cho dài dòng ra ?
Bây giờ tôi muốn về nhà
Mà tôi không biết là Nhà ở đâu
(Ấy là nếu “Biết” ngập đầu
Thì đâu còn nữa hương màu trắng trong)
Những ngày tháng tưởng đã xong
Không chờ không đợi không mong điều gì
Bốn mùa tuần tự ra đi
Tôi cầm cự với chu kỳ khổ đau
Có nhiều đâu, có là bao
Mà tôi lên xuống lao đao mấy tầng
Từ vô nghĩa ra vô ngần
Từ một chút đó ra dần bao nhiêu
Những ngày chủ nhật quạnh hiu
Thức ăn thế kỷ mốc thiu tràn đầy
Ăn cho ngập mặt ngập mày
Rồi ra nôn mửa dẫy đầy trần gian
Nếu là tiếng thở lời than
Thì đâu đình đám nghênh ngang đầu đường
Cũng không ầm ĩ trống chuông
Và không diễn một vở tuồng nhố nhăng
Chỉ là hơi thở đi ngang
Để vương một chút điêu tàn dưới kia
Nếu có ai đó cùng chia
Một là đủ, còn mong gì đến hai?
Những ngày chủ nhật tìm ai
Cứ thế tìm mãi tìm hoài không thôi
Hay là tôi đã tìm tôi
Mà chiêm bao tưởng là tôi tìm người?
Bây giờ tôi thở một hơi
Còn hơi tiếp đó mong người thở cho
Chúng ta nếu có hẹn hò
Thì trong chữ nghĩa, ngoài tro than này
Chúng ta nếu có ngày mai
Thì ngày mai ấy đong đầy trống không
Chúng ta nếu giữ tấm lòng
Ấy là nơi chốn bão giông đi về
Những ngày chủ nhật lê thê
Xác thân ôi đã quá ghê tởm hồn
Chỉ là một chút sinh tồn
Mà bao sầu não dập dồn nghìn thu
Chỉ là một chút sa mù
Mà ra Cuộc Sống tuyệt trù thăng hoa
Chỉ là xương máu thịt da
Hay là thống khổ sinh ra linh hồn?
Những ngày chủ nhật bồn chồn
Chỉ một câu hỏi dập dồn trong tim
Dù ngưng rồi cuộc đi tìm
Dù chia tay đã với niềm từ ly
Hỏi chi hỏi mãi điều gì
Thản nhiên Cuộc Sống chẳng khi trả lời
Cứ lo hỏi không lo chơi
Hỏi là để đánh mất đời cho không
Những ngày chủ nhật lông bông
Đi thăm Nietzsche ở trong phòng thênh thang
Ấy là trí tuệ nghênh ngang
Muốn điêu tàn được điêu tàn cho hay
Hay là chữ nghĩa ra tay
Tìm thiên tài để đọa đày cho ra
Trông người phải nghĩ đến ta
Có nên hổ thẹn với ma-không-lời?
Những ngày nào nữa không rời
Những ngày bám chặt vào đời không buông
Cho dù bỏ hết, trần truồng
Những ngày tháng: chính là buồn bã đây
Những ngày tháng cứ dây dây
Chỉ với những kẻ đi đày Thời Gian
Tôi nằm ngạt thở mê man
Tháng năm càng bóp dã man trùng trùng
Tôi la tôi gọi vô cùng
Tôi gào thét mãi vẫn không thấy gì
Sau khi tuyệt vọng chết đi
Tôi còn có để lại gì tháng năm?
20. 8. – 16. 9. 2000
©nguyenchitrung
- Từ khóa :
- NGUYỄN CHÍ TRUNG

