- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ Hoàng Thị Bích Hà, Tháng Sáu

26 Tháng Sáu 20263:01 CH(Xem: 1646)
HTBH- PHUONG
Chân dung thơ... Hoàng Thị Bích Hà -tháng Sáu 

...

Thơ Hoàng Thị Bích Hà, Tháng Sáu

DẤU XƯA

 

Những yêu dấu giờ chỉ còn rất khẽ

Như mây chiều lặng lẽ phía hư không

Con đường cũ qua bao mùa gió bể

Đã bạc màu theo những bước chênh chao

 

Em giờ đã biết giấu mình sau mắt

Không dễ buồn như thuở mới yêu ai

Bao năm tháng góp nhặt thành được mất

Dạy lòng người quen với những phôi pha

 

Anh giờ chắc cũng bình yên đâu đó

Bên một miền thương nhớ khác riêng anh

Chỉ có chút tình xưa mới chớm

Đôi lúc về lay động chút mong manh

 

Ta đã đi qua thời nông nổi

Qua nồng nàn, qua cả những chênh vênh

Nên gặp lại trong chốn nào ký ức

Chỉ mỉm cười nghe gió lướt phiêu du

 

Có những thứ tưởng chừng phai hết thảy

Đến cuối đời vẫn thổn thức không nguôi

Như chiếc lá rơi qua mùa rất cũ

Chạm tim người một tiếng động xa xôi.

 

Saigon, ngày 02/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

VỆT NẮNG CHIỀU

 

Có những chuyện giờ thôi, không nhắc nữa

Vẫn âm thầm như sương mỏng cuối sông

Năm tháng cũ đi qua miền ký ức

Để lòng người lặng lẽ biết bao dung

 

Em đã quen với những mùa lá rụng

Không giật mình trước một thoáng mưa xa

Những vui buồn từng làm tim nghiêng ngả

Đã ngủ yên trong đáy mắt nhạt nhòa

 

Anh có lẽ giữa bộn bề nhân thế

Cũng đôi lần ngoái lại phía sau lưng

Nơi kỷ niệm nằm im như cỏ dại

Mọc xanh hoài trên lối cũ, đường xưa

 

Ta đã sống qua nhiều lần đổi khác

Qua đắm say, qua hờ hững,…lạnh lùng

Hiểu hạnh phúc đôi khi không nắm giữ

Mà là khi buông bỏ thật…nhẹ nhàng

 

Nên nếu gặp giữa dòng đời rộng lớn

Giữa đông người hay cuối một chiều đông

Ta vẫn sẽ mỉm cười như bè bạn

Nghe thời gian khép nhẹ một nhành sông

 

Vệt nắng chiều gần như là đã cũ

Vẫn đôi khi thấp thoáng thật dịu dàng

Như hương bưởi từ một mùa xa ngái

Thoảng qua đời rồi phảng phất, không tan.

 

Saigon, ngay 13/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

GỬI TRI ÂM ĐỘC GIẢ

 

Ai cũng có riêng một niềm kiêu hãnh

Cũng bất cần khi ai đó quay lưng

Ta cũng thế! Khi yêu thì tha thiết

Rất nồng nàn như rượu ấm trên môi

 

Nhưng khi tình quay gót…cũng là thôi

Ta nhẹ bẫng xem người như cơn gió

Trong tim ta thật tình không hề có

Chữ Lụy Tình…đâu đó rất xa xôi

 

Tình chợt đến và đi như chiếc lá

Ai làm rơi mùa thu cũ chiều xưa

Những thương nhớ, cuộc tình ta lưu giữ

Ký ức buồn đem dâng hết cho thơ

 

Tình của ta là thi phú, văn chương

Không có chỗ cho đau buồn vật vã

Ta cất giữ tình yêu làm vốn liếng

Để rãi đều lên câu chữ thi văn

 

Chẳng còn gì để hụt hẫng băn khoăn

Ta dành hết cho nỗi niềm thi tứ

Khi cầm bút là dạt dào cảm xúc

Trải tấc lòng cho tri kỷ đọc chơi.

 

 

Saigon, ngày 18/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 
-Diễn ngâm bài thơ Gửi Tri Âm Độc Giả 
Tác giả - HOÀNG THỊ BÍCH HÀ
Diễn ngâm: Nghệ sĩ Mạnh Hùng


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Tám 20253:24 SA(Xem: 12601)
Hôm nay vẫn buồn như hôm qua Anh ủ ngày rưng rưng thớ lá Tầm nhìn không xa hơn nỗi nhớ Có những giấc mơ vàng nhựa thời gian
05 Tháng Tám 20253:54 CH(Xem: 12727)
Chiếc phi cơ né vội / hay hành khác né đây / xuống một phi đạo nhỏ / nơi phi trường láng giềng / nắng còn đang đổ lửa / nhưng lòng người nóng hơn?
29 Tháng Bảy 202512:33 SA(Xem: 15333)
không phải nhớ một người / không hối tiếc một điều / chỉ là khoảnh khắc / nghe gì đó lệch đi trong lòng / người thân thương / thành xa lạ / và vết nứt mở ra /
26 Tháng Bảy 20252:53 SA(Xem: 15141)
Tôi đi qua tháng Sáu bằng một giấc ngái ngủ / đạp vỡ tiếng ve chưa kịp gào / trên sân thượng nhà ai còn một bóng người hong tóc / và một ý nghĩ vừa khô
26 Tháng Bảy 20251:03 SA(Xem: 13088)
Chiến tranh không thương xót những cuộc tình / Ngăn ký ức xếp đầy kỷ niệm / Những bài thơ tình vẫn giấu kín / Hạnh phúc nồng nàn khi ta biết xa nhau
23 Tháng Bảy 202512:49 SA(Xem: 15201)
LTS: Giới thiệu thi sĩ Đào Duy Anh- Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu – Nhà thơ Đào Duy Anh sinh năm 1952 tại vùng đất Phù Cát, Bình Định – nơi gió Lào thổi qua những triền cát và ký ức – Đào Duy Anh không chỉ là một nhà thơ mà còn là một kẻ lữ hành cô độc trong những cõi mộng mơ... Ông thuộc thế hệ thi sĩ đã đi qua nhiều biến thiên của đất nước, tiếng gọi từ những vết thương chưa kịp lành trong những trái tim lặng lẽ. / Trong thơ ông, cái đẹp không phải là đích đến, mà là chỗ rẽ của cảm xúc – nơi thi ca không cần tuyên ngôn, chỉ cần một hơi thở cũng đủ thắp sáng cả một khoảng tối chưa kịp gọi tên. Trân trọng mời quí Văn Thi Hữu và Bạn đọc của Hợp Lưu cùng bước vào thế giới thi ca của Đào Duy Anh. Tạp Chí Hợp Lưu
22 Tháng Bảy 202511:16 CH(Xem: 14337)
những dòng sông đã bỏ tôi đi thật xa / cuộc đời thì vẫn vậy / vẫn mỗi ngày nỗi nhớ lại ùn lên / làm sao quên / con đường về / trần gian không tiếng gọi / em vội vàng chi / qua sông hồ biển thẳm / mà lãng quên từ mấy kiếp luân hồi /
10 Tháng Bảy 20254:37 CH(Xem: 12904)
Ánh mắt ấy đã làm ta lạc lối / Những ngày xanh bên ghế đá sân trường / Em hiền hòa như mặt nước sông Hương / Mà bão nổi trong lòng ta cuộn sóng
10 Tháng Bảy 20252:40 SA(Xem: 16521)
Có đến rừng chiều nghe xấp xỉ / tuổi cây và lá già ngang nhau/ làm sao hồn mộc trong phế tích/ gạ gẫm miên son một chút màu
04 Tháng Bảy 202510:24 CH(Xem: 13497)
và chúng đã, đang lừa được những người khốn khổ / làm họ khổ hai lần, vì đã khổ rồi, lại bị lừa dối / chúng chôn họ hai lần, đã chết rồi, chúng bới họ lên, giả danh họ, rồi khi dùng xong rồi, thì quăng ném xuống lỗ huyệt và lấp kín / chúng toan giơ tay che kín bầu trời / đánh cắp mặt trời / cướp đi ánh sáng / cướp đi những khả năng của nhận thức, của lương tri / phá nát những bến bờ cuối cùng của hy vọng / bịt đi những tia sáng cuối cùng từ bàn tay cuối cùng giơ lên mong tìm niềm hy vọng cuối...