- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THƠ HUỲNH LIỄU NGẠN - LỤC BÁT VỀ HUẾ

26 Tháng Sáu 20265:05 CH(Xem: 2025)
răng trong nội
Trăng trong Nội - Huế xưa



THƠ HUỲNH LIỄU NGẠN
- LỤC BÁT VỀ HUẾ

 


Huỳnh Liễu Ngạn
QUA VƯỜN PHỦ ĐỆ

 

qua vườn phủ đệ hỏi thăm

bóng người tôn nữ phù trầm giữa đêm

trăm năm vua chúa ngã thềm

chỉ còn một giải lụa mềm lạnh căm

 

qua vườn phủ đệ ngày rằm

thấy hoa trên nhánh tơ tằm gọi mơ

đem chia nửa mảnh trăng mờ

làm cây sứ trắng rụng hờ hương bay

 

rụng thêm vài giọt sương gầy

mà thao thức cả trời mây thuở nào

qua vườn phủ đệ nhìn sao

cho đêm ướt lá xanh xao giữa trời

 

ngai vàng vua bỏ đi rồi

tường rêu còn dấu tay ngời đề thơ

đó là lúc tôi ngẩn ngơ

viết lên cao những mộng mơ kiếp đời

 

bao nhiêu năm tháng xa vời

tôi mải miết quên nụ cười đã xưa

nên đành như nắng với mưa

như đọt sắn nhớ đọt nưa trưa nồm

 

mẹ tôi xong việc ao chuôm

thổi nồi cơm với rạ rơm mót về

khói vòng lan tới chân đê

tôi quên mẹ tôi quên quê vì tình

 

qua vườn phủ đệ u minh

một vầng trăng rớt sinh linh trên đầu

tôi đi lượm lại mối sầu

bởi người phủ đệ bỏ cầu qua sông

 

nên tôi cũng phải phiêu bồng

lên trên núi để hóa rồng mà say

tiếc chi rày đó mai đây

mà thành thi sĩ đọa đày đến nay

 

qua vườn phủ đệ lắt lay

bên khung cửa bụi vẫn bay vào tròng

huế buồn nhất vào mùa đông

mà tôi cứ đợi mưa giông mới về

 

qua vườn phủ đệ nhiêu khê

mẹ tôi chửi bới tôi mê muội rồi

tôi giận mẹ tôi giận đời

giận luôn chiếc nón che người tôi thương.

 

16.6.2026

 

ĐÔI BỜ CỬA THUẬN

 

qua cầu đếm bước em theo

bên kia bên ấy cheo leo bên nào

em còn hồng má tầng sao

để rêu trên đá nằm chào đảo chờ

 

bao giờ cầu nối thành thơ

treo lên độn cát giấc mơ đã thành

gởi em ít chút mộng lành

để rung nhịp đập tròng trành giữa đêm

 

những ngày thân ái nối thêm

bờ đông bờ bắc êm đềm bờ anh

nhìn theo phía có trời xanh

em còn thả tóc cho nhanh qua cầu

 

gió chiều vướng nhẹ bờ lau

áo em nghiêng ngọn cỏ khâu anh về

nhịp đời như thể ngủ mê

để con nước cuộn chân đê nối dài

 

hai lòng cách một bờ vai

anh qua không kịp hẹn mai mới cùng

em vui ngày hội non bồng

quê nghèo không nhớ dòng sông nữa rồi.

 

1.5.2026

 

ÔM HUẾ VÀO THƠ

 

anh nằm ôm huế vào thơ

hỏi khuya có ánh sao mô hóa rồng

hàng cây phượng đỏ bên hông

tưởng như đã rụng hết bông xuống bờ

 

tháng này huế có vào mơ

cho em chải tóc hong tơ sợi tình

sông hương nước chảy qua sình

nước chia hai ngã cho mình hai phương

 

em như ngọn gió vô thường

màu sương trên áo cứ vương vấn trời

lên đồi bắt nắng thả khơi

bắt cầu qua nhịp đầy vơi cho gần

 

anh nằm ôm huế sượng trân

bởi tóc em buộc phù vân giữa lòng

huế mình chừ mãi long đong

nên trăng trong nội vẫn không chịu về

 

anh nằm ôm huế ngủ mê

nửa đêm mưa giọt dầm dề giấc say

trên tay từng đọt ướt gầy

từ năm ngoái đến năm nay vẫn ròng

 

qua đò ngoảnh mặt ra sông

thấy con chim sáo bỏ đông sang đoài

mùi hương còn sót hiên ngoài

để mây núi ngự u hoài ngàn năm.

 

10.3.2026

HUỲNH LIỄU NGẠN


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Tám 20253:24 SA(Xem: 12705)
Hôm nay vẫn buồn như hôm qua Anh ủ ngày rưng rưng thớ lá Tầm nhìn không xa hơn nỗi nhớ Có những giấc mơ vàng nhựa thời gian
05 Tháng Tám 20253:54 CH(Xem: 12845)
Chiếc phi cơ né vội / hay hành khác né đây / xuống một phi đạo nhỏ / nơi phi trường láng giềng / nắng còn đang đổ lửa / nhưng lòng người nóng hơn?
29 Tháng Bảy 202512:33 SA(Xem: 15471)
không phải nhớ một người / không hối tiếc một điều / chỉ là khoảnh khắc / nghe gì đó lệch đi trong lòng / người thân thương / thành xa lạ / và vết nứt mở ra /
26 Tháng Bảy 20252:53 SA(Xem: 15336)
Tôi đi qua tháng Sáu bằng một giấc ngái ngủ / đạp vỡ tiếng ve chưa kịp gào / trên sân thượng nhà ai còn một bóng người hong tóc / và một ý nghĩ vừa khô
26 Tháng Bảy 20251:03 SA(Xem: 13283)
Chiến tranh không thương xót những cuộc tình / Ngăn ký ức xếp đầy kỷ niệm / Những bài thơ tình vẫn giấu kín / Hạnh phúc nồng nàn khi ta biết xa nhau
23 Tháng Bảy 202512:49 SA(Xem: 15491)
LTS: Giới thiệu thi sĩ Đào Duy Anh- Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu – Nhà thơ Đào Duy Anh sinh năm 1952 tại vùng đất Phù Cát, Bình Định – nơi gió Lào thổi qua những triền cát và ký ức – Đào Duy Anh không chỉ là một nhà thơ mà còn là một kẻ lữ hành cô độc trong những cõi mộng mơ... Ông thuộc thế hệ thi sĩ đã đi qua nhiều biến thiên của đất nước, tiếng gọi từ những vết thương chưa kịp lành trong những trái tim lặng lẽ. / Trong thơ ông, cái đẹp không phải là đích đến, mà là chỗ rẽ của cảm xúc – nơi thi ca không cần tuyên ngôn, chỉ cần một hơi thở cũng đủ thắp sáng cả một khoảng tối chưa kịp gọi tên. Trân trọng mời quí Văn Thi Hữu và Bạn đọc của Hợp Lưu cùng bước vào thế giới thi ca của Đào Duy Anh. Tạp Chí Hợp Lưu
22 Tháng Bảy 202511:16 CH(Xem: 14481)
những dòng sông đã bỏ tôi đi thật xa / cuộc đời thì vẫn vậy / vẫn mỗi ngày nỗi nhớ lại ùn lên / làm sao quên / con đường về / trần gian không tiếng gọi / em vội vàng chi / qua sông hồ biển thẳm / mà lãng quên từ mấy kiếp luân hồi /
10 Tháng Bảy 20254:37 CH(Xem: 13043)
Ánh mắt ấy đã làm ta lạc lối / Những ngày xanh bên ghế đá sân trường / Em hiền hòa như mặt nước sông Hương / Mà bão nổi trong lòng ta cuộn sóng
10 Tháng Bảy 20252:40 SA(Xem: 16654)
Có đến rừng chiều nghe xấp xỉ / tuổi cây và lá già ngang nhau/ làm sao hồn mộc trong phế tích/ gạ gẫm miên son một chút màu
04 Tháng Bảy 202510:24 CH(Xem: 13583)
và chúng đã, đang lừa được những người khốn khổ / làm họ khổ hai lần, vì đã khổ rồi, lại bị lừa dối / chúng chôn họ hai lần, đã chết rồi, chúng bới họ lên, giả danh họ, rồi khi dùng xong rồi, thì quăng ném xuống lỗ huyệt và lấp kín / chúng toan giơ tay che kín bầu trời / đánh cắp mặt trời / cướp đi ánh sáng / cướp đi những khả năng của nhận thức, của lương tri / phá nát những bến bờ cuối cùng của hy vọng / bịt đi những tia sáng cuối cùng từ bàn tay cuối cùng giơ lên mong tìm niềm hy vọng cuối...