- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THƠ HUỲNH LIỄU NGẠN - LỤC BÁT VỀ HUẾ

26 Tháng Sáu 20265:05 CH(Xem: 2022)
răng trong nội
Trăng trong Nội - Huế xưa



THƠ HUỲNH LIỄU NGẠN
- LỤC BÁT VỀ HUẾ

 


Huỳnh Liễu Ngạn
QUA VƯỜN PHỦ ĐỆ

 

qua vườn phủ đệ hỏi thăm

bóng người tôn nữ phù trầm giữa đêm

trăm năm vua chúa ngã thềm

chỉ còn một giải lụa mềm lạnh căm

 

qua vườn phủ đệ ngày rằm

thấy hoa trên nhánh tơ tằm gọi mơ

đem chia nửa mảnh trăng mờ

làm cây sứ trắng rụng hờ hương bay

 

rụng thêm vài giọt sương gầy

mà thao thức cả trời mây thuở nào

qua vườn phủ đệ nhìn sao

cho đêm ướt lá xanh xao giữa trời

 

ngai vàng vua bỏ đi rồi

tường rêu còn dấu tay ngời đề thơ

đó là lúc tôi ngẩn ngơ

viết lên cao những mộng mơ kiếp đời

 

bao nhiêu năm tháng xa vời

tôi mải miết quên nụ cười đã xưa

nên đành như nắng với mưa

như đọt sắn nhớ đọt nưa trưa nồm

 

mẹ tôi xong việc ao chuôm

thổi nồi cơm với rạ rơm mót về

khói vòng lan tới chân đê

tôi quên mẹ tôi quên quê vì tình

 

qua vườn phủ đệ u minh

một vầng trăng rớt sinh linh trên đầu

tôi đi lượm lại mối sầu

bởi người phủ đệ bỏ cầu qua sông

 

nên tôi cũng phải phiêu bồng

lên trên núi để hóa rồng mà say

tiếc chi rày đó mai đây

mà thành thi sĩ đọa đày đến nay

 

qua vườn phủ đệ lắt lay

bên khung cửa bụi vẫn bay vào tròng

huế buồn nhất vào mùa đông

mà tôi cứ đợi mưa giông mới về

 

qua vườn phủ đệ nhiêu khê

mẹ tôi chửi bới tôi mê muội rồi

tôi giận mẹ tôi giận đời

giận luôn chiếc nón che người tôi thương.

 

16.6.2026

 

ĐÔI BỜ CỬA THUẬN

 

qua cầu đếm bước em theo

bên kia bên ấy cheo leo bên nào

em còn hồng má tầng sao

để rêu trên đá nằm chào đảo chờ

 

bao giờ cầu nối thành thơ

treo lên độn cát giấc mơ đã thành

gởi em ít chút mộng lành

để rung nhịp đập tròng trành giữa đêm

 

những ngày thân ái nối thêm

bờ đông bờ bắc êm đềm bờ anh

nhìn theo phía có trời xanh

em còn thả tóc cho nhanh qua cầu

 

gió chiều vướng nhẹ bờ lau

áo em nghiêng ngọn cỏ khâu anh về

nhịp đời như thể ngủ mê

để con nước cuộn chân đê nối dài

 

hai lòng cách một bờ vai

anh qua không kịp hẹn mai mới cùng

em vui ngày hội non bồng

quê nghèo không nhớ dòng sông nữa rồi.

 

1.5.2026

 

ÔM HUẾ VÀO THƠ

 

anh nằm ôm huế vào thơ

hỏi khuya có ánh sao mô hóa rồng

hàng cây phượng đỏ bên hông

tưởng như đã rụng hết bông xuống bờ

 

tháng này huế có vào mơ

cho em chải tóc hong tơ sợi tình

sông hương nước chảy qua sình

nước chia hai ngã cho mình hai phương

 

em như ngọn gió vô thường

màu sương trên áo cứ vương vấn trời

lên đồi bắt nắng thả khơi

bắt cầu qua nhịp đầy vơi cho gần

 

anh nằm ôm huế sượng trân

bởi tóc em buộc phù vân giữa lòng

huế mình chừ mãi long đong

nên trăng trong nội vẫn không chịu về

 

anh nằm ôm huế ngủ mê

nửa đêm mưa giọt dầm dề giấc say

trên tay từng đọt ướt gầy

từ năm ngoái đến năm nay vẫn ròng

 

qua đò ngoảnh mặt ra sông

thấy con chim sáo bỏ đông sang đoài

mùi hương còn sót hiên ngoài

để mây núi ngự u hoài ngàn năm.

 

10.3.2026

HUỲNH LIỄU NGẠN


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Mười Hai 20252:39 SA(Xem: 11741)
Thầm dỗ Ngủ yên Ngủ yên nhe Cây mùa đông Sợi thời gian Dali chảy dài thương đợi Chờ xanh miết trời xanh Giấc mơ thiên nga và thời gian miên man Mọc trên cành khô Gọi người Người sẽ về Từ phía biển Tôi biết từ lâu Nỗi chợ đợi biển khơi
17 Tháng Mười Hai 20253:02 CH(Xem: 14836)
MƯA không phải là một bài thơ, mà là một trường thi của hiện sinh, nơi mưa trở thành một thực thể siêu hình: mưa của thời gian, mưa của ký ức, mưa của lưu lạc, và mưa của chữ nghĩa tự vấn chính mình. Ngay từ khổ đầu, Thi sĩ Nguyễn Chí Trung đã đẩy mưa vượt khỏi phạm vi tự nhiên để đặt nó vào trường độ lịch sử và siêu lịch sử: “mưa từ thượng cổ đến nay”. Mưa ở đây không gột rửa mà làm meo mốc ký ức, phủ rêu lên những “ngày vui qua”, những ngày “như ngọc như ngà” nhưng chỉ còn tồn tại như một hình thức của nhớ, không còn là thực tại. Đó là mưa của thời gian bị hỏng.
13 Tháng Mười Hai 20255:37 CH(Xem: 13852)
Thơ haiku của nhà thơ Nhật bản Miura Chora (1729–1780) trong sáng và giản dị, nhưng lại giàu chất thơ tao nhã. Miura Chora đã góp phần lãnh đạo phong trào phục hưng Matsuo Bashō vào thế kỷ 18. Những bài thơ dưới đây do Bạt Xứ dịch hầu hết là từ bản tiếng Anh của William Scott Wilson. ( Bạt Xứ )
13 Tháng Mười Hai 20254:12 CH(Xem: 12941)
bây giờ rụng tóc nhăn da / tới lui cũng chỉ có ta với người / có ta với một bầu trời / vẫn chung thủy giũa cõi đời đảo điên / anh về thành phố gọi tên / một vùng ký ức thôi miên anh về.
10 Tháng Mười Hai 20257:12 CH(Xem: 11726)
Mùa thu sao lại buồn như cỏ / Trong gió hiu hắt buổi chợ chiều / Tôi trở về đây sau cơn lũ / Nghe hồn còn ngập nỗi cô liêu.
08 Tháng Mười Hai 20258:05 CH(Xem: 10391)
Dã quỳ vàng giữa heo may / Thầm thì nắng sớm hong ngày yêu thương / Đồi cao gió quyện mờ sương / Hoa nghiêng lối nhỏ, vấn vương gót hài
26 Tháng Mười Một 202511:38 CH(Xem: 10648)
Quê nhà cơn lũ / Em tôi/ Mẹ ôm con lạy giữa đồi mưa bay / Con sông cuộn xác / Cha gầy / Những đồi đất chảy / Đã dày nỗi oan
26 Tháng Mười Một 202510:53 CH(Xem: 11121)
nhà anh ở có một cây ổi ngọt / gần hết năm trái trỉu nặng thấy thương / con sóc nhảy lên cao rồi nhảy xuống / chạy tung tăng khắp đám cỏ quanh vườn
18 Tháng Mười Một 20256:53 CH(Xem: 12704)
Iio Sōgi (1421−1502) rất nổi tiếng trong giới văn chương đương thời. Ông sáng tác vô cùng sung mãn và để lại hơn chín mươi tác phẩm - tuyển tập, nhật ký, phê bình thơ và tiểu luận về văn học cổ điển. Thiền giả thi sĩ Matsuo Bashō coi ông là một trong những người thầy nghệ thuật của mình. Nhà văn R. H. Blyth nhận xét rằng ông “gần như quá thi vị và nghệ sĩ đến mức không thể là con người”. Những bài thơ dưới đây do Bạt Xứ dịch từ bản tiếng Anh của William Scott Wilson. - Bạt Xứ
03 Tháng Mười Một 20254:17 CH(Xem: 12170)
Sao không ở cùng tôi thêm chút nữa, cơn mưa... để rót đầy tình tự mùa Thu trên bờ úa nắng, để riêng che một cõi hương xưa đằm thắm theo về. Hương ngai ngái của đất vừa chớm ướt, sợi mưa chỉ còn là nỗi run rẩy trên bàn tay bé nhỏ lá ơi, hãy chắt chiu đến tận cùng có thể, cho tôi nhìn sâu thẳm âm thanh là những hạt long lanh đến thế.