- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
287,100

PHÚT GIÂY NÀO TỰ VẤN LẠI ĐỜI TA

11 Tháng Hai 202111:19 CH(Xem: 6928)

Hoa 3
Xuân - ảnh UL

ĐÚNG NHƯ LỜI THIÊN HẠ NÓI TA ĐIÊN

 

ngày phơi mặt ngóng chờ tro tiền kiếp

hãy bay về phủ kín ngực đời ta

một vết thương mơ hồ lòng khiếp nhược

mở bung rồi ngọ nguậy ngón yêu ma

 

vuốt ve chi khuôn hồn mình đã vỡ

nghiệp chướng cười ảo giác nụ hôn môi

ngất ngây dại tìm oan khiên sắc tướng

nghiêng ngả hình đắng ly rượu mồ côi

 

ngày phơi mặt đẫm màu tro tiền kiếp

đêm lê la ai dìu dắt ta về

thân cúi gập nhìn thế gian lộn ngược

thưa đất trời: ta vừa biết đam mê…

 

tro tiền kiếp hoài thai chi muối mặn

độc tố chăng khiến ứa lệ phận người

với tay níu thời gian màu khói nắng

thả xuống vực tình

nghe âm rụng tàn hơi!

 

KHALY CHÀM



VỚI BÓNG ĐỒNG CẢM KHÔNG LỜI

 

tội nghiệp bóng ngày theo hình lặng lẽ

đã bao năm không chớp mắt bao giờ

ta nằm xuống bóng lẩn vào bóng tối

mãi ngậm ngùi ẩn ức một đời thơ

 

những con chữ rùng mình nhìn thịnh nộ

nghĩ rằng ta dan díu với đau thương

xòe tay chém một nhát dao rụng nắng

hương thời gian thơm ngát mộng thiên đường

 

những đánh mất quay về như cổ tích

hồn nhiên cười âm tiết nhẹ nhàng rơi

gần hay xa mơ hồ tay chạm tới

vốc cạn tình xanh, nhạt đắng người ơi!

 

ảo tưởng chưa, sao choàng vai chiếc bóng

thể phách mù lòa níu giữ hoàng hôn

em là khói ta chùn chân rượt đuổi

hãy cứ lửng lơ trong một giác độ buồn

 

tội nghiệp bóng chưa lần nào mở miệng

ta thèm nghe ngữ điệu khẽ vỗ về

dù không nói nhưng bóng luôn thương cảm

bóng sẽ cùng tro bụi… trầm xuống đáy sông quê

 

KHALY CHÀM

 

 

PHÚT GIÂY NÀO TỰ VẤN LẠI ĐỜI TA

 

nồng nàn chưa ngôn tình thơm ảo vọng

mơ hồ chăng buốt lạnh mặt trời đêm

dằn ly rượu, cả tin đời là mộng

khẩn nài chi môi choáng ngộp hương mềm

 

thà như thế, cuồng quay cơn thèm khát

một điểm dừng hợm hĩnh phải không em

chạm vào nhau đừng nói rằng dâng hiến

thú tính cười ẩn dụ của như nhiên

 

hãy vuốt mặt rạng ngời hơn đi nhé

ngả nghiêng hình nhưng không thể gãy đôi

dựng dậy ư, cái bóng cười trừng mắt

bao cuộc chơi… mỏi mệt đã lâu rồi!

 

người nhạo báng lời thơ ta kiệt sức

thằng bù nhìn sợ chết trước xanh mưa

thôi thì đứng với ngày đêm uống gió

khiếm nhã sao rơm rạ của ngàn xưa?

 

mở ngực chưa đem phơi bày thanh sạch

phút giây nào tự vấn lại đời ta

trời cao rộng lửng lơ hồn cát bụi

níu vào đâu khỏi rụng xuống ta bà!

 

KHALY CHÀM

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 40531)
Người đàn ông sẽ đi qua như một cơn gió / thổi tung đống giấy tờ công văn hôn thú / đảo lộn mọi trật tự / và làm em đau.
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 38688)
Tròng mắt lạnh Lạnh khuôn mặt đá Bao quyền uy đã rớt xuống bùn Những cơ bắp còn căng lên mãi mãi
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 39496)
Soi vào gương thấy mẹ ta chiều nhọ mặt người tất tả liêu xiêu gánh gồng đê vắng chợ xa làng xa bước chân tấp tểnh tre oặn mình trong gió bão mười hai.
03 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 37141)
Con chó già vác mặt ra xem / Khuôn mặt nào thuổn đuột / Khuôn mặt nào buôn buốt / Khuôn mặt nào đứt ruột / Khuôn mặt nào lem luốc. /
03 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 38218)
Bữa về Con chó già vác mặt ra xem Khuôn mặt nào thuổn đuột Khuôn mặt nào buôn buốt
29 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 42238)
Tôi không tin trái tim người băng giá Cuộc đời toàn gỗ đá với tro than Chiếc bình vỡ và những cành hoa giả Bữa cơm chiều nguội lạnh ở trên bàn
29 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 40785)
Có cần chăng hành động chứng minh với cuộc đời vốn đã thiếu thốn đặc ân vũng mồ hôi vắt ra bằng nước mắt tử tế sẽ đẫm đầy phê phán những gánh vác nể nang tầm thường đến thê lương em ngỡ mình kiên định dưới sức hút trọng lực từ tình yêu vô lượng
29 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 41422)
Chiều nay anh ra biển Buồn như cuộn chỉ rối Những tưởng đùa thôi Bỗng tình lặm không ngờ
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 37138)
Đẩy anh rối thành sợi dây yêu nhau phía tơ duyên tìm nơi đầu mối Từng nơi va cọ quắn vào một nỗi đau. ở dưới vực là mái nhà
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 37512)
nắng nhảy líu lo trên từng đọt cây của khu rừng già trí nhớ, rồi nhảy tật nguyền khó nhọc trên đám mây hồi tưởng theo thời gian biến thành cơn gió chướng thổi ngược vùng nhiệt đới đáp trên ngọn cây bàng, cây khế; tràn xuống lề đường, lăng xăng góc phố