- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
287,101

PHÚT GIÂY NÀO TỰ VẤN LẠI ĐỜI TA

11 Tháng Hai 202111:19 CH(Xem: 6929)

Hoa 3
Xuân - ảnh UL

ĐÚNG NHƯ LỜI THIÊN HẠ NÓI TA ĐIÊN

 

ngày phơi mặt ngóng chờ tro tiền kiếp

hãy bay về phủ kín ngực đời ta

một vết thương mơ hồ lòng khiếp nhược

mở bung rồi ngọ nguậy ngón yêu ma

 

vuốt ve chi khuôn hồn mình đã vỡ

nghiệp chướng cười ảo giác nụ hôn môi

ngất ngây dại tìm oan khiên sắc tướng

nghiêng ngả hình đắng ly rượu mồ côi

 

ngày phơi mặt đẫm màu tro tiền kiếp

đêm lê la ai dìu dắt ta về

thân cúi gập nhìn thế gian lộn ngược

thưa đất trời: ta vừa biết đam mê…

 

tro tiền kiếp hoài thai chi muối mặn

độc tố chăng khiến ứa lệ phận người

với tay níu thời gian màu khói nắng

thả xuống vực tình

nghe âm rụng tàn hơi!

 

KHALY CHÀM



VỚI BÓNG ĐỒNG CẢM KHÔNG LỜI

 

tội nghiệp bóng ngày theo hình lặng lẽ

đã bao năm không chớp mắt bao giờ

ta nằm xuống bóng lẩn vào bóng tối

mãi ngậm ngùi ẩn ức một đời thơ

 

những con chữ rùng mình nhìn thịnh nộ

nghĩ rằng ta dan díu với đau thương

xòe tay chém một nhát dao rụng nắng

hương thời gian thơm ngát mộng thiên đường

 

những đánh mất quay về như cổ tích

hồn nhiên cười âm tiết nhẹ nhàng rơi

gần hay xa mơ hồ tay chạm tới

vốc cạn tình xanh, nhạt đắng người ơi!

 

ảo tưởng chưa, sao choàng vai chiếc bóng

thể phách mù lòa níu giữ hoàng hôn

em là khói ta chùn chân rượt đuổi

hãy cứ lửng lơ trong một giác độ buồn

 

tội nghiệp bóng chưa lần nào mở miệng

ta thèm nghe ngữ điệu khẽ vỗ về

dù không nói nhưng bóng luôn thương cảm

bóng sẽ cùng tro bụi… trầm xuống đáy sông quê

 

KHALY CHÀM

 

 

PHÚT GIÂY NÀO TỰ VẤN LẠI ĐỜI TA

 

nồng nàn chưa ngôn tình thơm ảo vọng

mơ hồ chăng buốt lạnh mặt trời đêm

dằn ly rượu, cả tin đời là mộng

khẩn nài chi môi choáng ngộp hương mềm

 

thà như thế, cuồng quay cơn thèm khát

một điểm dừng hợm hĩnh phải không em

chạm vào nhau đừng nói rằng dâng hiến

thú tính cười ẩn dụ của như nhiên

 

hãy vuốt mặt rạng ngời hơn đi nhé

ngả nghiêng hình nhưng không thể gãy đôi

dựng dậy ư, cái bóng cười trừng mắt

bao cuộc chơi… mỏi mệt đã lâu rồi!

 

người nhạo báng lời thơ ta kiệt sức

thằng bù nhìn sợ chết trước xanh mưa

thôi thì đứng với ngày đêm uống gió

khiếm nhã sao rơm rạ của ngàn xưa?

 

mở ngực chưa đem phơi bày thanh sạch

phút giây nào tự vấn lại đời ta

trời cao rộng lửng lơ hồn cát bụi

níu vào đâu khỏi rụng xuống ta bà!

 

KHALY CHÀM

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 35905)
xe đi như thuyền trôi trên mặt đời băng giá ký sinh một tơ trời bám đeo lòng hoang dã
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 38753)
Như những chiếc bóng băng qua vùng mơ ước Bỏ lại sau lưng ở đáy ly cà phê Từng chuyến tàu băng đêm và nhớ
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 38707)
Thế là chúng mình có ngôi nhà xinh với giàn hoa đậu biếc Giấc mơ tím lan toả không ngừng, nhuộm đôi môi em Nhuộm những đêm hoan say Vì đôi môi mở đón Anh, mà nụ hoa khắp nơi hé cánh
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 36879)
Vậy là đâu còn cách chi được tìm về, núp sau hàng mi có lắm khi ấm áp sẫm buồn. Rối rắm. Hoặc chỉ giả bộ buồn đuôi mắt dài những mê lộ tình nhân
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32676)
Bắt đầu nhớ những con hẻm Xe máy cùng bờ tường không sơn Thành phố cùng tầm nhìn trong veo Thành phố và những cơn mưa thầm lặng
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33760)
Cuộc tình như gió thoảng Chẳng có gì để mơ Chẳng có gì để nhớ Chẳng có gì để chờ
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 34700)
Anh thấy cả mùa thu trong ánh mắt, Giọt lệ nào đã nhỏ xuống long lanh? Hãy giữ giùm anh một màu quá khứ Màu tím hoa sim hay tím lục bình?
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 38146)
chỉ cần khoác lên chiếc áo là đời sống đã mang một khuôn mặt phỉnh, gạt mà em là yếu tố tất yếu để tôi tự lừa dối tôi
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 38743)
môi đằm thắm khói thuốc giục cảm lượn múa giữa thinh không đêm ôm gọn quả trăng tròn lẳng
11 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 34687)
Em về qua cửa giáo đường mở trang Cựu Ước nỗi buồn bỗng vui Chúa trên cao cũng mỉm cười bấc chưa thắp, nến đã ngời lửa thiêng