- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,468,438

VẮNG

02 Tháng Tư 201910:19 CH(Xem: 4135)


PHUONG UY
Chân dung nhà thơ PHƯƠNG UY

Vắng 8

 

Không có nỗi đau nào dịu đi
Không có nỗi đau nào là kết thúc.
Cuộc ngày thì cứ kéo dài
Thế nên chúng ta chồng chất.

 

Không có yêu thương nào là bắt đầu
Không có yêu thương là vĩnh cửu
Chúng ta dối lòng nhau
Để rồi tự dối mình thành thật.

 

Hôm qua em về bằng nước mắt
trong cơn mê của tôi
những giấc mơ đã rời rụng
trong một buổi sáng nắng ngời.

 

Nơi giấc mơ vừa rụng xuống
Là chỗ phơi nắng của mèo lười
mùa thay tóc lòng đã cạn
xiêm y nào đã lơi.

 

nắng quái qua ngày kí ức
hồ ly thẳng tắp trăng xanh
có giọt máu vừa lăn khỏi
khóe mắt- và rơi tan tành.


PHƯƠNG UY

 

ly 14

 

Khi mùi hương tường vi đã khánh kiệt trong những giấc mơ
con hồ ly đơn độc trên sa mạc ngừng lại những cuộc tìm kiếm
những mũi tên sẵn sàng bật ra khỏi chiếc cung lần lượt gãy nát
tro cốt hoa hồng lại được niêm kín vào trong những ngôi mộ
người lữ hành trở về trong những chiếc hôn mệt mỏi
vòng ôm siết hoang vu
có thể nào để dừng lại một cơn bão?


tôi nói với tôi trong những giây phút cuối cùng
nỗi buồn đã lật lọng khi phủ đắp mọi thứ không thương tiếc trong tấm nhung đen tối ám

những buổi tối với mùi thơm của hương nhu cũng không còn nữa
chỉ còn cuồn cuộn mùi người hôi hám trào trong cách mạch phố
lúc này em ở đâu?


trong đặc quánh đầy thô bạo của cô độc
con hồ ly trở mình nhỏ những giọt nước mắt xanh biếc
ngôn từ là thứ trí trá không thể hồi đáp
những dòng tin nhắn tưởng tượng cũng không được hồi đáp
tôi nhặt lên sự câm lặng của mình giữa những tối tăm
" hãy vặn nhỏ lại mọi thứ: âm thanh của những tiếng nấc hụt hẫng giữa đêm , tiếng chim trong bụi mận gai của một cuốn tiểu thuyết xa xưa nào nào đó đó..."


em có còn trả lời tiếng tôi gọi em từ giữa đêm thâu?

 

PHƯƠNG UY

26.2.19

 

 

Xưng tội 2

 

Nhiều ngày qua mình đã chuốt nhẵn đầu lưỡi mình

Đâu còn lời chi gai nhọn

Mình mài mòn những giọt nước mắt

Có còn chi phải xót xa

Mình đâu thể khóc trước đôi bàn chân mẹ già

Suốt ngày ngâm nước ăn chân từng vết hà lỗ chỗ

Người cha đã chết đuối vẫn còn cố

giữ chặt tay đôi dép nhựa trắng để dành cho con

 

Từng ngày qua mình đã chuốt nhẵn đầu lưỡi mình

Hát lời dễ nghe nói lời dễ nuốt

Mình bày trẻ con mỗi ngày đi học

Nói những nghĩa nhân bằng câu chữ nhập nhằng

Mình cứ tưởng rằng

Vậy là đã khôn đã là thời cuộc

Mình tập nhắm mắt

Khi bước ra đường

 

Nhiều ngày qua mình tự chuốt nhẵn đôi mắt mình

hoá thành trong suốt

không còn tâm tư không còn phản chiếu

day dứt cõi đời mình để lặng câm

mình từng làm ngơ trước những trăm năm

trước những bơ vơ bao bàn tay nhỏ

trước bọt nước đen tuôn ở đầu ngọn sóng

sóng biển quê hương mình

 

Nhiều ngày qua mình vẫn cứ cố ngẩng cao đầu

trước bao điều vũ nhục

vì mình sợ rơi đi vương miện

vòng triều thiên không có thật bao giờ

mình quên mất mỗi sớm mai ra mình vẫn đang ngồi chờ

ngày diệt vong kề cận đến

 
PHƯƠNG UY

 

Vắng 5

 

Không phải được lựa chọn
Sự im lặng
và tịch nhiên vô bờ
Mà cứ tù từ mà chìm xuống
rất sâu
rất tối
ở đấy
không kể nói được gì
là bị bắt buộc
phải im lặng
hoặc
Cũng không phải được lựa chọn
có thể tung hô theo ngôn ngữ của những chiếc búp trên cành
ưỡn ẹo
vỡ ra những ngoa dụ
là những khúc ( không phải đồng dao) mà miệng đã thuộc lòng
hoặc là
ở đấy là im tiếng
vô biên

 
PHƯƠNG UY

Vắng 4

 

Nằm xuống
Và nhắm mắt
Bao lời tuyệt vọng cũng không ngăn nỗi buồn cứ đến
Bỏ và đi

Nằm xuống
Và khép miệng
Những lời hi vọng chẳng nên nói ra
Vết rình rập còn xanh trên rêu đá
Sự dọa dẫm lũng sâu cây rừng
Rưng rưng gió núi mù sa

Nằm xuống
Và lịm đi
Đừng nói
Cũng đừng khóc
Chúng ta đã mất nhau lâu rồi
Câu thơ xanh đỏ tràn kín cựa
Tóc bạc da mồi
Nỗi bi ai còn kín trên môi

Đừng nói
Đừng hỏi
Đừng thắc mắc

PHƯƠNG UY

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Mười Một 20193:57 CH(Xem: 2449)
ta chìa bàn tay gầy / đưa em xem bài thơ ‘Sớm mai vừa rạng đông’ / tình cha thương con của Victor Hugo / người tài hoa được diễm phúc có nàng Drouet năm mươi năm chung tình / nhớ mãi ngày mưa Bruxelles
14 Tháng Mười Một 20198:06 CH(Xem: 2503)
Hẹn nói chuyện với em bốn lần / Anh quên bật tiếng điện thoại một lần / Bắt máy không kịp một lần / Trễ hai giờ một lần
11 Tháng Mười Một 20196:54 CH(Xem: 2711)
Điệu nhạc đơn độc trỗi dậy, / người ca sĩ giọng khàn đục cất cao tiếng hát mê hoặc / căn phòng tối chìm vào cung bậc / đâu đó trên môi, trong tóc / nụ hôn còn hồng da thịt / tiếng kèn đồng ngày nào thổi xuyên miền ký ức.
10 Tháng Mười Một 20199:24 CH(Xem: 2381)
Không còn ai thắp ngọn nến hồng / Hạt mưa bay long lanh / Ấm áp tiếng cười ngọn gió / Ta mở cánh cửa mùa đông
05 Tháng Mười Một 20196:10 CH(Xem: 2493)
Nỗi buồn em chưa bao giờ cũ / Em giấu nó như trai ngậm ngọc / Như cầu vồng sau mưa / Em giấu nỗi buồn từ sáng qua trưa / Chiều tà và đêm xuống ...
02 Tháng Mười Một 20193:46 CH(Xem: 2406)
ngày chuyển điệu tiếng gọi mùa đông / cho dù sự gắng gượng không thể lóe sáng âm thanh / người ta bắt đầu chuẩn bị cho vẹn phần cuộc vui / chúng ta đang bị nghiêng trong vời vợi ngữ cảnh
02 Tháng Mười Một 20193:29 CH(Xem: 2618)
Anh cấm em làm thơ có từ Hỏi / Bởi e rằng ăn cắp của Hữu Thỉnh / Song không hỏi em sẽ chết vì ấm ức lẫn hoài nghi / Không hỏi chẳng biết tại sao mình bị chửi / Chửi te tua xác mướp /
31 Tháng Mười 20199:01 CH(Xem: 2378)
Hình như chúng ta không đói / Như kiểu bây giờ chúng ta rất thích rau xanh / Lũ trẻ thì thích / Ly trà sữa với hạt trân châu sóng sánh nhựa màu /
31 Tháng Mười 20191:00 SA(Xem: 2377)
Em ơi em về đâu? Về bên kia biên giới / Đường nào em đi qua / Nẻo nào em sẽ tới /
31 Tháng Mười 201912:52 SA(Xem: 2459)
Đêm \ Không phải là đêm tha hương \ Cũng không phải là đêm ly hương \ Vì người chỉ bước đi rồi sẽ trở về \ Trong chiếc thùng lạnh không ngày \ Phiêu bạt trong chiếc quan tài tìm tự do \