- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,342,648

NHƯ NHỮNG CÁNH ĐÀO BAY

24 Tháng Giêng 201911:42 CH(Xem: 2895)


hoa-anh-dao
Hoa Anh Đào - ảnh Internet

Anh đào rụng lá, rụng tơi tả, rụng xác xơ. Cành trơ trọi, khẳng khiu trong màn mưa lạnh.

                 Thân của cây bắt đầu khô, màu da bắt đầu xám, loang lổ những vệt xám mốc, những vệt xanh rêu. Hàng cây khô kì dị lặng lẽ đứng bên đường lẫn khuất vào sương.

                  Ý đi vào an nhiên

                  Tâm đi vào tịch diệt.

                 Cội cây tịch mịch giữa giá rét, giữa thảm cỏ xanh mướt, giữa đất trời sơ nguyên

                 Lẽ hóa sinh nhiệm mầu

                 Tâm cội anh đào hồi sinh, những cành khô ánh lên sức sống dưới ban mai long lanh

                 Ý của sự sống xanh những chồi non.

                 Thân bồn chồn, cành chi chít nụ, những bông hoa  hàm tiếu hồng phơn phớt.

                  Bầu trời trong xanh, đêm sương trắng mơ hồ vó ngựa thoảng lưng đồi.

                  Em dựa vào cội đào nhoẻn cười, những cánh đào rơi vào lòng anh bồi hồi thinh lặng, ngủ bình yên trên ngọn cỏ non xanh.

                  Em trong veo dưới chân Bồ Tát, hương linh thiêng yên ả tiếng chuông chiều. Anh ngu ngơ chiếc bóng, theo em về cuối nẻo mây bay

                   …

                   Nhớ em, hãy nâng niu  những cánh đào anh nhé! Là em đấy, là em bay vào tóc, bay vào vai, bay vào hồn anh, bay vào cái thế giới đầy hỗn độn thương yêu này.

                   Em lại khóc nữa rồi, chúng sinh có bao nhiêu là nước mắt, sá chi giọt nước mắt của  sinh linh yếu ớt này.

                    Em đi đây…Anh

                   …

                    Anh lang thang qua bao mùa chờ đợi, bao rét mướt nhân gian.

                    Hoàng hôn…

                    Có phải là em, áo dài tím, khăn quàng tím  ngồi trên cỗ xe thời gian băng qua dâu bể chập chùng, băng qua núi đồi cách trở , vẫy chiếc khăn tím vào nguồn cội lung linh.

 

Trần Quang Phong

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 24023)
Phải mất bao lâu ..để quên được anh ? 5 năm ..10 năm ..hay mấy chục năm nữa Hình bóng anh mới phai nhoà trong ký ức của em ? Trở về ..ngang qua Bùi thị Xuân
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 21779)
Như trước đó cha tôi sinh hay trước nữa ông tôi sinh, lớn và chết như Phan Rang nắng ngàn năm xưa sang triệu kiếp sau đứa con tôi sẽ nơi đâu?
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 22125)
Bầy én ra ràng chạm trán cuối đông kết một hàng ngang thi gan với rét mỏi con mắt sấm chớp đì đùng trời xa
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 29926)
bàn chân lên đỉnh núi từng sợi tóc rụng để lại tuổi trẻ nhặt mai sau ?
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 94324)
Vòm trời vỡ vụn Bầy ngựa hoang đói khát tuyệt vọng trước bụi xương rồng Những chiếc gai nhọn sắc tứa ra giọt giọt sữa độc Chiếc lưỡi đói cỏ làm sao có thể chạm vào? Màu trắng quay cuồng họng khát.
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 28273)
Đốt đuốc băng rừng thăm em Ngàn xa sầu dựng khe suối Ngậm tăm qua ải nhớ mong Khó thể ngỏ lời yêu vụng...
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 28067)
Thơ em dùng sai âm điệu bằng trắc chắc chắn chẳng êm ái nhẹ nhàng bằng tiếng cười quyến dụ đậm mùi thuốc lá quyện kẹo thơm môi bạc hà.
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 27231)
hãy cảm ơn bóng tối, cho chúng ta ánh sáng. (hạnh phúc như khổ đau một đồng tiền hai mặt.)
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 25047)
thò tay vào túi quần anh gặp cây súng lục nằm khoanh im lìm súng anh dành bắn trái tim hay dùng hạ sát con chim oanh nào ?
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 25152)
giao thông hào chiến tranh đi qua một lần thân xác mang vài vết thẹo từ những miếng miểng của cuồng nộ (mùa đông, đôi khi nhói đau tưng tức)