- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

CÁM ƠN ĐẤT NƯỚC HOA KỲ - THANK YOU, AMERICA

08 Tháng Bảy 20265:41 CH(Xem: 2163)

Nơi Đất Ở
Hình Minh Họa - Nơi Đất Ở



LTS: Có những lời cảm ơn không chỉ dành cho một đất nước, mà còn dành cho số phận.

Nhân kỷ niệm 250 năm lập quốc Hoa Kỳ, Tiến sĩ Trần Kiêm Đoàn gửi đến Hợp Lưu bài tùy bút Cám Ơn Đất Nước Hoa Kỳ như một lời tri ân lặng lẽ của một người Việt đã sống gần nửa cuộc đời trên quê hương thứ hai.

Từ những trải nghiệm của người lưu dân, từ nỗi nhớ Việt Nam đến lòng biết ơn nước Mỹ, tác giả không biện luận mà chiêm nghiệm. Chỉ bằng một chữ thay trong câu thơ nổi tiếng của Chế Lan Viên – từ "chỉ" thành "mới" – ông đã gợi mở một cách nhìn đẹp về quê hương, về nơi chốn để sống và để thuộc về.

Khép lại bài viết là một câu nói giản dị nhưng chứa đựng cả một hành trình đời người:

"Hoa Kỳ là trái tim và Việt Nam là dòng máu."

Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc Hợp Lưu
TCHL

 

 

 

 

CÁM ƠN ĐẤT NƯỚC HOA KỲ

 THANK YOU, AMERICA

 

Tác giả: Trần Khiêm Đoàn

 

 

Sinh 1946, tôi rời Việt Nam năm 1982 – 36 tuổi – và sống tại Mỹ từ đó cho đến bây giờ ở tuổi 80. Năm nay – 2026 – Mỹ kỷ niệm 250 năm ngày lập quốc. Nhìn lại bản thân và gia đình mình, chúng tôi đã được sống trên đất nước này ngót một phần năm chặng đường của dòng lịch sử Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

 

Càng đến tuổi xế chiều, rồi... chạng vạng cuộc đời, sự ra đi vĩnh viễn không còn là vấn đề bận tâm như thời còn trẻ mà chỉ còn lại nỗi ám ảnh tuổi già là “ra đi như thế nào”. Có lúc nghe tin người bạn, người thân làm ăn kiếm bạc triệu đô la tôi vẫn chúc mừng nhưng với tâm trạng dửng dưng như mùa thu lá rụng. Nhưng nghe tin một bạn già vừa thảnh thơi an nhiên ra đi nhanh như khuất bóng chiều, tôi lại mừng đến xúc động và ước chi mình cũng sẽ ra đi nhanh và nhẹ như giấc ngủ qua đêm. Thì ra, cái “nỗi niềm canh cánh” của đời người cũng đổi thay theo thời gian qua những chặng đường đời.

 

Hôm nay, ngày 4-7-2026, Quốc Khánh 250 năm kỷ niệm ngày Ngày Độc Lập (Independence Day) của Mỹ, tôi thức dậy sớm và bên chén trà mai, viết đôi điều cám ơn nước Mỹ.

 

Nhiều bằng hữu từ Việt Nam mới qua vẫn thường bày tỏ sự ngạc nhiên vì rất ít khi thấy nhà nào treo cờ hay băng đèn trong các dịp quốc lễ như thế này.

 

Người Mỹ không thường treo nhiều cờ quạt, khẩu hiệu rợp đường như một số quốc gia khác, dù họ mừng Quốc Khánh rất lớn bằng pháo hoa, diễn hành, picnic, barbecue, ca nhạc và lễ hội. Lý do chính là vì tinh thần yêu nước của người Mỹ thường thiên về sinh hoạt tự do cá nhân hơn là hình thức tập thể có khẩu hiệu.

 

Họ mừng bằng cách tụ họp, ăn uống, xem pháo hoa, đi parade, nghe nhạc, mặc áo màu cờ Mỹ, hơn là treo khẩu hiệu chính trị. Ở Mỹ, treo cờ hay thể hiện mọi hình thức yêu ghét là quyền tự nguyện, không phải bổn phận bắt buộc. Văn hóa Mỹ rất ngại sự tuyên truyền hình thức nên tuy họ vẫn tổ chức mừng Quốc Khánh rất trọng thể, nhưng cách mừng của họ là vui, tự do, dân sự và gia đình. Nó phản ánh một văn hóa trong đó lòng yêu nước được để cho mỗi người tự biểu hiện theo cách riêng của mình. Đó mới chính là tinh thần cốt tủy về khái niệm Độc Lập, Tự Do trong Hiến Pháp Mỹ từ thời 1787 và 1791.

 

 

Mỗi lần chào mừng Quốc Khánh Mỹ, tôi lại nhớ Việt Nam với ước mơ gần trăm năm chưa thành là một ngày Quốc Khánh chỉ có niềm vui và chúc tụng; quanh ta và khắp năm châu không còn mảy may dấu vết phân hóa, hận thù. Mỹ là một nước của 50 nước và một quốc gia của hơn 200 nhóm chủng tộc trên toàn thế giới. Tôi suy niệm là muốn được thế thì nơi ta ở phải là nơi đất ở trọn vẹn như tâm trạng người lưu dân từ những ngày đầu tiên đặt chân lên đất Mỹ.

 

Ngày rời quê hương Việt Nam ra đi, tôi có mang theo trong gói hành trang tâm thức của mình hai câu thơ của Chế Lan Viên:

 

"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở,

Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn."

 

Hai câu thơ mà những năm còn ở trong nước tôi thường suy ngẫm về cái tâm đi lạc giữa đời như Nguyễn Bính xưa với Huế: “Ở Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên”. Và luôn cả những thi sĩ gạo cội của dòng thi ca truyền thống như trong thi ca thế giới, có nhiều thi sĩ đã diễn tả ý tưởng rằng một nơi chốn chỉ thực sự trở thành quê hương khi con người rời xa nó. Tuy nhiên, rất hiếm câu thơ nào đạt đến sự cô đọng và sức khái quát như hai câu thơ của Chế Lan Viên.

 

T. S. Eliot viết:

 

Ta vẫn miên du vĩnh cửu đi tìm

Tận cùng trong cuộc lữ lặng im

Có về quê cũ nơi cất bước

Mới hiểu ban đầu trong trái tim

 

(We shall not cease from exploration,

And the end of all our exploring

Will be to arrive where we started

And know the place for the first time)

 

Ý thơ cho thấy sau mọi cuộc hành trình, con người trở về nơi cũ với một tâm hồn khác, và chính lúc ấy mới thật sự hiểu và yêu nơi mình đã sống.

 

Hay như Kahlil Gibran lại viết:

 

Tình yêu nào biết nông sâu,

Phải chờ đến phút khởi đầu chia ly.

 

(And ever has it been that love knows not

 its own depth until the hour of separation.)

 

Phải chăng vì thế mà con người thường bị lạc loài với thực tại vì chỉ chỉ khi xa cách, con người mới nhận ra giá trị sâu xa của điều mình từng gắn bó.

 

Phương Đông và phương Tây đã thành lão hóa nên thường nhìn thực tại qua dĩ vãng "ở Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên”; bởi vậy mà có những bóng dài nghìn năm không thay đổi; trong khi đó Mỹ như một vùng đất mới đón bước lưu dân: 

 

Ta ở nơi đây, ta thuộc chốn này

Nơi chiếm ngự lòng ta vừa bước tới

Mai đã có nhưng chân trời tươi mới...

Đón bước lưu dân thắp sáng một chân trời

 

(Here I am, and here I belong;

This place has shaped my heart so long.

Tomorrow waits beyond the blue,

With fresh horizons, wide and true.

                                James Hawley (Boat People)

 

Ở Mỹ hơn nửa cuộc đời, từ tuổi trưởng thành cho đến về già, trải nghiệm thực tế qua từng bước đi hòa điệu của đàn con cháu đã trưởng thành trong xã hội Mỹ trong suốt 44 năm qua từ ngày chập chững những bước đầu tiên cho đến lúc trưởng thành, tôi đã đi qua nhiều tiểu bang, cư trú nhiều nơi trên đất Mỹ và nơi đâu cũng là “nơi đất ở” trọn vẹn từ bước đầu đặt chân đến. Sự hòa điệu của con người với mạch đất về cả tâm hồn và thể chất không đợi đến khi xa rồi thì mới biết “khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”!

 

Nếu có một giấc mơ hoang tưởng là được gặp lại Nhà thơ Chế Lan Viên (mất năm 1989), tôi chỉ xin phép được thay một chữ trong hai câu thơ nổi tiếng của Thi Sĩ cho hợp với hoàn cảnh của tôi: Tôi xin được thay chữ CHỈ bằng chữ “MỚI” trong câu:

 

"Khi ta ở CHỈ là nơi đất ở,

Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn."

 

Thành ra:

 

“Khi ta ở MỚI là nơi đất ở,

Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.”

 

Nước Mỹ có gì khác nước Việt chăng?

 

Lưu dân đến Mỹ từ những ngày bình minh lịch sử cho đến lúc này đã nguyện lòng đến đất này để ở như vọng âm đầy thực tế và huyền thoại về biểu tượng Nữ Thần Tự Do:

 

LỜI NỮ THẦN TỰ DO

 

Hỡi người lưu dân, hãy đến đây và đừng sợ hãi.

Hãy mang theo quê hương cũ trong tim, nhưng hãy mở lòng đón nhận quê hương mới.

 

Nơi đây, người có quyền sống, quyền mơ ước và quyền tự chọn con đường đi tới. Hãy gieo xuống mảnh đất này những giọt mồ hôi, những ước vọng và tình yêu của mình.

 

Rồi một ngày, người sẽ hiểu:

 

Khi ta ở, mới là nơi đất ở,

Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn.

 

Tôi đã chọn xứ Hoa Kỳ làm nơi đất ở suốt 44 năm nay.

 

HAI THIÊNG LIÊNG: Hoa Kỳ là trái tim và Việt Nam là dòng máu.

 

Xin cám ơn đất nước Hoa Kỳ.

Thương nhớ Việt Nam.

 

Thủ phủ California July 4th 2026

Trần Kiêm Đoàn

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Tư 202510:45 CH(Xem: 12281)
Hồi ký này tôi viết từ rất lâu, nhưng chưa từng phổ biến vì nhiều lý do. Nay, sau 50 năm nó không còn tính thời sự nữa, tôi xem lại, sửa chữa những sai sót và cho phổ biến như là một tài liệu mà tôi là chứng nhân. Tôi không phải là văn sĩ, cũng không là ký giả viết phóng sự nên văn vẻ võ biền, luộm thuộm, xin mọi người niệm tình tha thứ. Tôi cam đoan viết lại những điều mắt thấy tai nghe, mốc thời gian được ghi lại cẩn thận qua kinh nghiêm viết nhật ký hành quân khi còn làm ban ba tiểu đoàn tác chiến. Để mở đầu, trước tiên tôi xin giới thiệu cái “Tôi” đáng ghét ở đây, đó là điều bất đắc dĩ, vì cái "tôi” là nhân vật chính, là một chứng nhân kể lại những gì đã xảy ra, trong hồi ký này, và để người đọc biết được cơ duyên nào tôi có mặt tại đó.
24 Tháng Tư 20252:14 SA(Xem: 19707)
Khi nào thì chúng ta- những người bạn, người thân,.. tâm sự cùng nhau, chia ngọt sẻ bùi? Người ta thường nói: Chia vui để được vui hơn, chia buồn để nỗi buồn vơi đi. Điều đó đúng với người thật sự là bạn, người thân, tri kỷ. Nhưng khi trải lòng, trút cạn nỗi niềm cần đúng người đúng việc và đối tượng chia sẻ là với những người tin cậy, đối xử với nhau thật sự chân thành. Có người nghe với thái độ thờ ơ, hờ hững hoặc lãng tránh: “Câu chuyện của mày không liên quan đến tao nhá!”
16 Tháng Tư 20253:38 CH(Xem: 18628)
Tuổi đã về chiều. Cải tuổi dần hiểu đời sâu đậm hơn trong tháng ngày còn lại bên đời, để biết mình không còn trẻ nữa và thời gian ngắn dần lại. / Năm ngày trước. Buổi sáng thức dậy tôi bỗng bị choáng váng cả đầu. Có lẽ là do huyết áp tăng sao?/ Tôi cố nhớ, mình đã không ăn thức ăn nhiều đạm và nước chấm mặn quá thì không thể do huyết áp. / Nhưng tôi cũng uống một viên huyết áp, cộng một viên trợ tim, rồi cho rằng mình ổn nên đi ra đường cùng con cháu. Khi về nhà tôi nấu cơm cho các cháu, tôi giặt và phơi đồ rồi lau nhà và bưng chậu, đem hoa đi phơi, đi tưới. Tôi nghĩ chắc sẽ không sao đâu! / Cho đến khi tôi thắp hương lạy Phật thì đầu óc bỗng quay cuồng và tôi té xuống dưới đất bất lực không ngẩng lên được, phải điện thoại cho con gái về. Và nó đưa tôi đi bịnh viện.
15 Tháng Tư 202511:27 CH(Xem: 18433)
Tôi đã trở lại Mỹ vừa tròn một tháng, sau chuyến về thăm quê hương dài ngày. Cưỡi mây lướt gió, tổng cộng hơn 20 tiếng đồng hồ, suốt chặng đường dài nửa vòng trái đất, chỉ một lần chuyển máy bay ở Đài-Bắc, Đài-Loan. Với tuổi đời khá cao, giờ giấc khác biệt, nên tôi cần một thời gian điều chỉnh để sống lại đời bình thường. Quê hương tuy xa rồi nhưng vẫn còn đó. Những ghi nhận, những suy tư, cảm xúc; những tao ngộ khó quên; những ước mong đã thành hiện thực; vẫn còn đây, còn trong trí tưởng, chưa phai mờ. Lòng tôi chất đầy luyến lưu thương nhớ khi rời xa và hòa quyện với những niềm vui khó tả. Đôi lúc tôi tự trách: đã một tháng trôi qua mà đầu óc còn mơ mơ màng màng, mgười bồng bềnh như đi trên mây, ngẩn ngơ ngơ ngẩn; đáng tiếc nhất là chưa ghi lại một dòng chữ nào, chưa đem tâm tình trải dài trên trang giấy.
25 Tháng Ba 20252:10 CH(Xem: 16910)
Chúng tôi định đứng nói chuyện lâu hơn, nhưng bị mấy người dưới ghe to tiếng gọi. Chúng tôi chia tay, tôi nghe thấy người bạn trong bộ áo choàng linh mục bên cạnh bình thản nói với tôi: “Nếu mày còn ở vùng này, nhớ đến thăm tao”. Tôi bỗng thấy cả một thời trung học quay trở lại, tôi rưng rưng ôm lấy hắn và buột miệng: “Cha ơi là Cha”. Lúc ghe đã xa bờ, tôi cố nhìn lại, thấy hắn trong chiếc áo choàng đen vẫn còn đứng như in hình trong bóng trời chiều cho đến khi chiếc ghe rẽ quặt sang một hướng khác.
14 Tháng Ba 20258:55 CH(Xem: 17907)
Sáng sớm hôm nay, khi mở hộp thư, nhận được tin, tôi liền điện thoại cho anh Phạm Văn Nhàn, người bạn thân với anh chị Thương – Quy. Hỏi, “Anh Nhàn ơi, anh hay tin gì chưa? Anh Lê Ký Thương đã ra đi lúc 9 giờ 50 phút sáng hôm nay 14/2/2025. Cả hai anh em đều buồn. Im lặng một lúc, anh kể mới gọi thăm anh LKT cách nay mấy tuần. Chị Quy nói chuyện rồi đưa phone qua cho anh Thương, nhưng khi đó miệng anh Thương đã cứng, không nói được gì...
25 Tháng Hai 20253:15 SA(Xem: 20817)
Hai chục năm qua, những lúc không làm phim, Tuấn cận tôi thường “ngứa tay” viết nhật ký, tản văn, tạp bút, tùy bút – mà động lực chính yếu là cần trò chuyện với đứa con gái đầu lòng từ lúc sinh ra đến khi bước vào đời sinh viên, để nó sẽ có điều kiện hiểu thêm về thời nó đã sinh ra, lớn lên, và trưởng thành như một Công dân xứ Đông Lào đầy ngổn ngang; đồng thời cảm thông với ông bố vào tuổi làm lễ “Khao” cổ truyền mà suốt ngày lầm lụi viết thuê, làm các loại phim thượng vàng hạ cám để nuôi sống một gia đình nhỏ và mong nói được điều gì đó với Cuộc đời – điều mong mỏi nhỏ nhoi vô hại nhưng khiến nó từng hờn dỗi phát khóc: “Bố thôi kiểu “phản biện” ấy đi, tránh “mồm chó vó ngựa” cho con nhờ, con được yên thân học hết đại học và kiếm được cái nghề…” Tôi buộc phải nghe lời, chỉ vì thương nó, nếu lỡ bị liên lụy bởi dính phải cái tội “yêu thư yêu ngôn” do ông bố dở hơi từ thời ngây dại trót ảnh hưởng cái ý tưởng cao siêu “Dùng cán bút làm đòn xoay chế độ”, thì tôi thực có tội và đáng ân hận
17 Tháng Hai 202512:12 SA(Xem: 17843)
Mấy hôm rày tôi không hát "ầu ơ ví dầu..." để ru cháu ngủ mà lại hay hát cái bài "Đón Xuân Này Tôi Nhớ Xuân Xưa". Cái thằng cu Ben em cu Tèo nghe êm tai mà "phê" vào giấc ngủ bình yên. Có lẽ do "ruột gan" của Ngoại nó có gởi qua đó để hát mà lị!
13 Tháng Hai 20258:11 CH(Xem: 19577)
Tuổi yêu đương ngọt ngào thì mình đã qua rồi! Có thả hồn về dĩ vãng với một thời tuổi trẻ mình vẫn nhả ra thơ tình tha thiết đắm say không khác kẻ đang yêu đâu! Thật đấy! Văn nghệ sĩ mà! Lùi về dĩ vãng, hiện tại hay tương lai, nhập vai, hóa thân có thể đưa mình về thuở xuân xanh 18, hay bất kỳ đoạn đời nào. Trí tưởng tượng có thể đưa người sáng tác đi bất cứ đâu mà họ muốn.
03 Tháng Hai 20255:45 CH(Xem: 16263)
Lâu lắm rồi tôi không còn nghe được tiếng chuông chùa ngân lên mỗi buổi sáng thật sớm trong màn đêm còn dày đặc khi thành phố còn ngủ yên. Tiếng chuông ngân hiền hòa lắng lại không xôn xao lay động bởi những muộn phiền sót lại trong ngày. Ai trong đời lớn lên mà không có nỗi buồn vấn vương trong sâu thẳm, tôi cũng buồn cũng lẩn thẩn với vô vàn những khắc khoải riêng tư. Nhưng tiếng chuông chùa thanh thoát là cái nét, cái hồn quê hương cho tôi cảm nhận sự an bình.