- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

CHUYỆN MAI SAU XIN GỬI TRÊN TAY

16 Tháng Tư 20253:38 CH(Xem: 14116)

NTr 178_100x100cm_ Young lady_
Tranh Nguyễn Trung



CHUYỆN MAI SAU XIN GỬI TRÊN TAY

✍️ Thái Thanh

 

Tuổi đã về chiều. Cải tuổi dần hiểu đời sâu đậm hơn trong tháng ngày còn lại bên đời, để biết mình không còn trẻ nữa và thời gian ngắn dần lại.

 

Năm ngày trước. Buổi sáng thức dậy tôi bỗng bị choáng váng cả đầu.

Có lẽ là do huyết áp tăng sao?

Tôi cố nhớ, mình đã không ăn thức ăn nhiều đạm và nước chấm mặn quá thì không thể do huyết áp.

 

Nhưng tôi cũng uống một viên huyết áp, cộng một viên trợ tim, rồi cho rằng mình ổn nên đi ra đường cùng con cháu.

 

Khi về nhà tôi nấu cơm cho các cháu, tôi giặt và phơi đồ rồi lau nhà và bưng chậu, đem hoa đi phơi, đi tưới. Tôi nghĩ chắc sẽ không sao đâu!

 

Cho đến khi tôi thắp hương lạy Phật thì đầu óc bỗng quay cuồng và tôi té xuống dưới đất bất lực không ngẩng lên được, phải điện thoại cho con gái về.

 

Và nó đưa tôi đi bịnh viện.

 

Thế mà tôi nằm bịnh viện đã năm ngày rồi.

Tôi thèm cái không khí ngoài trời, thèm những phút yên tĩnh chỉ mỗi một mình trầm tư lặng lẽ.

 

Nên tôi chuồn ra khỏi phòng nhưng không dám tự đi xuống tầng dưới đất mà chỉ ngồi một góc cuối hành lang không có người mà bấm máy trực tiếp lên phây.

 

Ở đây có nhiều bướm. Bướm vàng, bướm đen, bướm đủ sắc màu bay lượn trên những tàng phượng vĩ sắp nở hoa.Mùa Hạ sắp đến rồi.

 

Bướm là loại côn trùng mà tôi không thấy sợ mà lại yêu thích nhứt.

 

Hồi còn là con gái. Tôi đã từng nuôi bướm trong phòng riêng của mình. Từ lúc bướm đẻ ra trứng trên lá; trứng nở ra sâu bướm; sâu bướm nở ra nhộng,rồi thành kén...đến lúc là bướm bay.

 

Theo tâm linh mà tôi tin có thật, thì bướm cũng là hương linh của người đã khuất, về cho ta được thấy.

 

Tôi nhớ hồi Ba tôi mới mất cũng có con bướm đậu trên bàn thờ của Ba.

 

Và ngày Má tôi mất. Mấy anh em tôi thuê xe đi về tịnh xá Ngọc Yên ở Tuy Hòa để thăm chị tôi là ni sư Liên Đoan. Chị tôi dẫn cả bọn đi vấn an sư Cả ở đó. Tôi đã thấy con bướm vàng nó bay theo đậu trên vách để nghe chuyện. Tôi nghĩ đó là Má tôi.

 

Khi cúng thất thứ nhất. Má tôi cũng bay về đậu ngay trên tủ kính lô tôi bán ở chợ. Tôi nghe một cái mùi thoảng qua tai y hệt là cái mùi hương của Má. Vì khi Má bịnh chính tôi là người ẳm bồng, lau thân thể, chăm sóc Má, trước lúc Má mất nên tôi nghe quen thuộc mùi này lắm ...

 

Chưa hết đâu. Đến Ngày cúng trai tăng. Nơi bàn thờ Má có một con bướm to bằng bàn tay của tôi, trở về đậu yên đó cho đến khi cúng xong bướm mới bay đi.

 

Tôi cũng có một người bạn thân rất thân ở quê nhà. Khi anh còn đau đớn, hôn mê trên giường bệnh. Tôi đã cầu xin Trời Phật độ trì cho ạnh. Nếu không thể qua khỏi thì xin Phật cho anh đi nhẹ nhàng. Và anh đã đi thật sau ba ngày tôi cầu nguyện.

 

Buổi sáng nghe tin anh rời bỏ cõi đời. Nhà tôi ở tận trên tầng 20 cao như vậy mà tôi thấy có một con bướm bay bên ngoài song cửa sổ.

 

Tôi van vái: "Có phải là anh thì đậu trên tay em!".

 

Tôi chìa cánh tay qua song cửa sổ và kỳ diệu thay con bướm ấy đã đậu trên tay tôi.

 

Tôi nhìn bướm trìu mến và nói: "Nếu đúng là anh thì đêm nay cho em nằm mộng thấy!"

 

Và đêm ấy tôi lại mơ thấy anh. Tôi nép vào lòng anh lần đầu và cũng là lần cuối cùng khi anh chỉ là người "tình không chân dung".

 

Ngày còn sống tôi luôn giữ khoảng cách giữa anh và tôi.

 

Có lần anh chở tôi đi lên cầu sông Ngang để mời sư thầy cúng thất cho Má. Khi mời được thầy, tôi bước ra khỏi chùa và nhoẻn miệng cười vô tư mà đãi anh ăn bánh xèo chay ở chùa bán.

 

Anh nhìn thấy nụ cười ấy của tôi và nói:

 

"Ước gì vài phút giây thôi.

Đóa hồng kia nép vào tôi dịu dàng!"

 

Như thế đó nhưng chỉ là ước mà thôi vì chúng tôi chỉ có duyên mà không vượt quá phận mình.

 

Hôm nay nhìn bướm bay tôi nhớ đến người quá cố đã xa xăm

 

Tôi đi về phía cuối đường trần.

 

Tôi bắt gặp một hình bóng thân quen tự lâu lắm rồi mà bây giờ gặp lại.

 

Không ai có thể tưởng được đó lại là một duyên hạnh ngộ diệu kỳ.

 

Tôi ép vào lòng mình cất giữ trong trái tim thật sâu và nhắc khẽ cho Người:"Chỉ hai ta, đừng khua động thế gian".

 

Những đóa quỳnh vàng nở trắng trong, hương thơm ngát trong đêm là minh chứng cho tình yêu của chúng tôi dù rất đỗi muộn màng.

 

Tôi không còn trẻ nữa nên nghĩ về cái chết thật nhẹ nhàng.

 

Mai sau nếu Người rời bỏ dương trần trước.

Tôi nguyện lòng sẽ quỳ lạy cầu nguyện cho Người về chốn bình an.

 

Còn nếu tôi sớm ra đi.

Tôi sẽ hiện thân thành cánh bướm bay về từ cõi hư vô đến bên người lần cuối ... rồi mới biệt ly ngàn trùng.

 

Chuyện mai sau ... xin gửi trên tay./.

 

Thái Thanh

(Sài Gòn Chủ Nhật 6/4/2025)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Hai 20254:56 CH(Xem: 11794)
Nhớ lại 50 năm trước, một điều dĩ nhiên là thế giới không phải như ngày hôm nay, nước Mỹ không phải như ngày hôm nay và người Việt ở Mỹ hay ở khắp các nơi cũng không hẳn là người Việt ngày hôm nay. Trong thời gian ấy, ít nhất hai thế hệ mới đã ra đời./ Nhớ lại 50 năm trước, đêm cuối cùng, một phép lạ đã đưa chúng tôi lọt được vào quân cảng Saigon và trèo lên được chiếc chiến hạm cuối cùng đang nằm ụ, bỏ nước ra đi. Những ngày dài chen chúc nhau trong một con tầu chết máy trôi trên biển mãi mới đến được đảo Guam. Những ngày lang bạt, tất tưởi rời trại này qua trại khác, cuối cùng được đưa vào vào đất liền, và tạm trú tại Camp Pendleton trại Thủy Quân Lục Chiến miền Nam Cali. Trại trải dài hàng cây số, với hàng trăm căn lều vải đón nhận hàng trăm ngàn người tị nạn.
03 Tháng Hai 20252:18 CH(Xem: 13788)
Tấm hình ai đó chụp nhà văn Vũ Thư Hiên trở về Tổ quốc mình ôm bó hoa với nụ cười sáng rực trước Tết Dân tộc khiến không ít người dù đang lo âu, buồn bã bởi gia cảnh & thế sự cũng chợt cảm thấy lòng được ấm áp đôi chút… Người sở hữu nụ cười quý giá và hiếm hoi ấy là người từng trải qua bao giông tố của số phận, đã tiếp nối một cách xót xa dòng văn “lưu vong” bắt đầu từ cụ Hồ Nguyên Trừng với “giấc mộng của ông già nước Nam” (Nam ông mộng lục) nhiều thế kỷ trước…
27 Tháng Giêng 20253:02 SA(Xem: 13169)
"Thời gian tựa bóng chim câu. Nó đi đi mãi không chờ đợi ai..." Bây giờ là những ngày cuối cùng của năm. Tôi chuẩn bị đón năm mới tại Sài Gòn thành phố mới của con và cháu Ngoại.
14 Tháng Giêng 202511:42 CH(Xem: 12295)
Tết không đơn thuần là cột mốc đặc biệt của tháng năm ghi dấu nơi tờ lịch mà là một phần của tâm thức tồn tại vĩnh viễn bên trong hồn người. Chỉ cần đến tháng chạp nó thức dậy những kỷ niệm tưởng tạm ngủ yên suốt gần một năm qua và gửi gắm những ước muốn vào năm mới với biết bao hy vọng mong chờ...
03 Tháng Giêng 20252:30 CH(Xem: 16777)
Tôi bị ám ảnh triền miên bởi những hình tượng ốm đau, kiệt quệ. Những lặng lờ thấp thỏm, sợ hãi đợi chờ cho một ngày cuối cùng, chấm hết… Nên đã rất ít khi tôi còn dám thăm hỏi ai thêm về chuyện thở ít, thở nhiều hay đã gần ngưng thở. Anh Khánh Trường mỗi khi tôi nhớ đến, phải là hình ảnh của một giang hồ. Một tay chơi luôn cười cợt, ngạo nghễ với đời, để nếu cần, đang ngồi café cứ quăng đại chiếc ghế lên trời cho hả cơn giận dữ. Dễ thương và may mắn nhất là anh có được những tiếng cười xòa thông cảm, những tiếng cười phá chấp từ bè bạn.
26 Tháng Mười Hai 20244:38 CH(Xem: 14447)
Sáng thứ bảy, như đã hẹn mình và Ánh Loan (Phú Nhuận) tập trung tại nhà Thanh Hương (quận 1). Khung cảnh khu vực này thật đẹp. Phố xá sang chảnh lại có cảm giác yên bình. Khúc lộ Đặng Dung là một con phố như bao con phố trung tâm của SG nhà cửa san sát kiểu dáng đều rất đẹp. Cả dãy phố nhà nào cũng có một giàn hoa giấy hay những loại hoa gì đó đủ màu sắc, góp phần tạo nên vẻ đẹp, văn minh, thanh lịch, tao nhã cho khu phố này.
24 Tháng Mười Hai 202412:04 SA(Xem: 13881)
Tôi là người ngoại đạo, nhưng bạn bè thân hữu từng kết giao là giáo dân rất nhiều. Họ là những con dân của Chúa. Hôm nay, Giáng Sinh cận kề, nghĩ về các thân hữu.
18 Tháng Mười Hai 20246:46 CH(Xem: 17362)
Cuối thập kỉ 60 hay đầu đầu 70 gì đó. Bố tôi, một nhân viên khí tượng tại phi trường Nha trang, có kể lại về câu chuyện về ngày Đại hội không quân của của câc nước Đông Nam Á, mà ông được tham dự. Theo ông, trong các đội bay, ông hết lời tán thưởng đội bay của nước Trung Hoa dân quốc ( Taiwan) đã có những phi trình biễu diễn thật đẹp ngoạn mục, cùng những màn nhào lộn chết người gần như đạt đến đến giới hạn của đỉnh cao sức chịu đựng của phi công chứng tỏ sự dày công tập luyện. Còn về đội tuyển Cao ly, ông nhận xét cùng cái trề môi " Bình thường!"
10 Tháng Mười Hai 20244:55 CH(Xem: 18622)
KHÔNG HỌC Y KHOA NỮA: TS NGUYỄN DUY CHÍNH, Little Saigon, California 21.11.2024: Là một nhà sử học Việt Nam nghiêm túc, các trang viết của Anh ND Chính bao giờ cũng là một nỗ lực đi từ nguồn tài liệu gốc từ kho sử liệu Trung Hoa, do Anh rất giỏi chữ Hán – mà Anh tự học, nên Anh có thể đáp ứng được yêu cầu nghiêm khắc này. Và rồi nhân đọc một bài viết trên mạng, nói tới vai trò quan trọng bất ngờ của AI/ ChatGPT trong Y khoa, Anh ND Chính đã viết cho tôi và các Bạn – dĩ nhiên, ai cũng biết đó là một câu nói đùa, với một tiêu đề diễu cợt: "Thất nghiệp đến nơi rồi… Hãy học AI chứ đừng học Y khoa nữa "
23 Tháng Mười Một 20248:51 CH(Xem: 22048)
Hình như không đợi đến lúc thật già, chỉ nhá nhem cái tuổi già già thì đã thấy lẩn thẩn cái chi đâu đó trong mắt người khác rồi. Tôi buôn bán ở chợ Qui Nhơn, anh bạn hàng của tôi hôm ghé hàng lấy đồ về cho vợ bán, anh ngồi mà than vãn. - Chắc anh điên mất vì bà vợ của anh. Hễ anh nói gà thì bả nói vịt. Anh nói cái chén thì bả nói cái xe. - Hì hì chuyện thường mà anh. Do giờ anh thay đổi nên thấy vậy đó chớ hồi xưa anh lắng nghe mà nuốt từng lời chị nói đó chớ.