- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

CHUYỆN MAI SAU XIN GỬI TRÊN TAY

16 Tháng Tư 20253:38 CH(Xem: 16655)

NTr 178_100x100cm_ Young lady_
Tranh Nguyễn Trung



CHUYỆN MAI SAU XIN GỬI TRÊN TAY

✍️ Thái Thanh

 

Tuổi đã về chiều. Cải tuổi dần hiểu đời sâu đậm hơn trong tháng ngày còn lại bên đời, để biết mình không còn trẻ nữa và thời gian ngắn dần lại.

 

Năm ngày trước. Buổi sáng thức dậy tôi bỗng bị choáng váng cả đầu.

Có lẽ là do huyết áp tăng sao?

Tôi cố nhớ, mình đã không ăn thức ăn nhiều đạm và nước chấm mặn quá thì không thể do huyết áp.

 

Nhưng tôi cũng uống một viên huyết áp, cộng một viên trợ tim, rồi cho rằng mình ổn nên đi ra đường cùng con cháu.

 

Khi về nhà tôi nấu cơm cho các cháu, tôi giặt và phơi đồ rồi lau nhà và bưng chậu, đem hoa đi phơi, đi tưới. Tôi nghĩ chắc sẽ không sao đâu!

 

Cho đến khi tôi thắp hương lạy Phật thì đầu óc bỗng quay cuồng và tôi té xuống dưới đất bất lực không ngẩng lên được, phải điện thoại cho con gái về.

 

Và nó đưa tôi đi bịnh viện.

 

Thế mà tôi nằm bịnh viện đã năm ngày rồi.

Tôi thèm cái không khí ngoài trời, thèm những phút yên tĩnh chỉ mỗi một mình trầm tư lặng lẽ.

 

Nên tôi chuồn ra khỏi phòng nhưng không dám tự đi xuống tầng dưới đất mà chỉ ngồi một góc cuối hành lang không có người mà bấm máy trực tiếp lên phây.

 

Ở đây có nhiều bướm. Bướm vàng, bướm đen, bướm đủ sắc màu bay lượn trên những tàng phượng vĩ sắp nở hoa.Mùa Hạ sắp đến rồi.

 

Bướm là loại côn trùng mà tôi không thấy sợ mà lại yêu thích nhứt.

 

Hồi còn là con gái. Tôi đã từng nuôi bướm trong phòng riêng của mình. Từ lúc bướm đẻ ra trứng trên lá; trứng nở ra sâu bướm; sâu bướm nở ra nhộng,rồi thành kén...đến lúc là bướm bay.

 

Theo tâm linh mà tôi tin có thật, thì bướm cũng là hương linh của người đã khuất, về cho ta được thấy.

 

Tôi nhớ hồi Ba tôi mới mất cũng có con bướm đậu trên bàn thờ của Ba.

 

Và ngày Má tôi mất. Mấy anh em tôi thuê xe đi về tịnh xá Ngọc Yên ở Tuy Hòa để thăm chị tôi là ni sư Liên Đoan. Chị tôi dẫn cả bọn đi vấn an sư Cả ở đó. Tôi đã thấy con bướm vàng nó bay theo đậu trên vách để nghe chuyện. Tôi nghĩ đó là Má tôi.

 

Khi cúng thất thứ nhất. Má tôi cũng bay về đậu ngay trên tủ kính lô tôi bán ở chợ. Tôi nghe một cái mùi thoảng qua tai y hệt là cái mùi hương của Má. Vì khi Má bịnh chính tôi là người ẳm bồng, lau thân thể, chăm sóc Má, trước lúc Má mất nên tôi nghe quen thuộc mùi này lắm ...

 

Chưa hết đâu. Đến Ngày cúng trai tăng. Nơi bàn thờ Má có một con bướm to bằng bàn tay của tôi, trở về đậu yên đó cho đến khi cúng xong bướm mới bay đi.

 

Tôi cũng có một người bạn thân rất thân ở quê nhà. Khi anh còn đau đớn, hôn mê trên giường bệnh. Tôi đã cầu xin Trời Phật độ trì cho ạnh. Nếu không thể qua khỏi thì xin Phật cho anh đi nhẹ nhàng. Và anh đã đi thật sau ba ngày tôi cầu nguyện.

 

Buổi sáng nghe tin anh rời bỏ cõi đời. Nhà tôi ở tận trên tầng 20 cao như vậy mà tôi thấy có một con bướm bay bên ngoài song cửa sổ.

 

Tôi van vái: "Có phải là anh thì đậu trên tay em!".

 

Tôi chìa cánh tay qua song cửa sổ và kỳ diệu thay con bướm ấy đã đậu trên tay tôi.

 

Tôi nhìn bướm trìu mến và nói: "Nếu đúng là anh thì đêm nay cho em nằm mộng thấy!"

 

Và đêm ấy tôi lại mơ thấy anh. Tôi nép vào lòng anh lần đầu và cũng là lần cuối cùng khi anh chỉ là người "tình không chân dung".

 

Ngày còn sống tôi luôn giữ khoảng cách giữa anh và tôi.

 

Có lần anh chở tôi đi lên cầu sông Ngang để mời sư thầy cúng thất cho Má. Khi mời được thầy, tôi bước ra khỏi chùa và nhoẻn miệng cười vô tư mà đãi anh ăn bánh xèo chay ở chùa bán.

 

Anh nhìn thấy nụ cười ấy của tôi và nói:

 

"Ước gì vài phút giây thôi.

Đóa hồng kia nép vào tôi dịu dàng!"

 

Như thế đó nhưng chỉ là ước mà thôi vì chúng tôi chỉ có duyên mà không vượt quá phận mình.

 

Hôm nay nhìn bướm bay tôi nhớ đến người quá cố đã xa xăm

 

Tôi đi về phía cuối đường trần.

 

Tôi bắt gặp một hình bóng thân quen tự lâu lắm rồi mà bây giờ gặp lại.

 

Không ai có thể tưởng được đó lại là một duyên hạnh ngộ diệu kỳ.

 

Tôi ép vào lòng mình cất giữ trong trái tim thật sâu và nhắc khẽ cho Người:"Chỉ hai ta, đừng khua động thế gian".

 

Những đóa quỳnh vàng nở trắng trong, hương thơm ngát trong đêm là minh chứng cho tình yêu của chúng tôi dù rất đỗi muộn màng.

 

Tôi không còn trẻ nữa nên nghĩ về cái chết thật nhẹ nhàng.

 

Mai sau nếu Người rời bỏ dương trần trước.

Tôi nguyện lòng sẽ quỳ lạy cầu nguyện cho Người về chốn bình an.

 

Còn nếu tôi sớm ra đi.

Tôi sẽ hiện thân thành cánh bướm bay về từ cõi hư vô đến bên người lần cuối ... rồi mới biệt ly ngàn trùng.

 

Chuyện mai sau ... xin gửi trên tay./.

 

Thái Thanh

(Sài Gòn Chủ Nhật 6/4/2025)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Mười Hai 202412:04 SA(Xem: 15982)
Tôi là người ngoại đạo, nhưng bạn bè thân hữu từng kết giao là giáo dân rất nhiều. Họ là những con dân của Chúa. Hôm nay, Giáng Sinh cận kề, nghĩ về các thân hữu.
18 Tháng Mười Hai 20246:46 CH(Xem: 19473)
Cuối thập kỉ 60 hay đầu đầu 70 gì đó. Bố tôi, một nhân viên khí tượng tại phi trường Nha trang, có kể lại về câu chuyện về ngày Đại hội không quân của của câc nước Đông Nam Á, mà ông được tham dự. Theo ông, trong các đội bay, ông hết lời tán thưởng đội bay của nước Trung Hoa dân quốc ( Taiwan) đã có những phi trình biễu diễn thật đẹp ngoạn mục, cùng những màn nhào lộn chết người gần như đạt đến đến giới hạn của đỉnh cao sức chịu đựng của phi công chứng tỏ sự dày công tập luyện. Còn về đội tuyển Cao ly, ông nhận xét cùng cái trề môi " Bình thường!"
10 Tháng Mười Hai 20244:55 CH(Xem: 20673)
KHÔNG HỌC Y KHOA NỮA: TS NGUYỄN DUY CHÍNH, Little Saigon, California 21.11.2024: Là một nhà sử học Việt Nam nghiêm túc, các trang viết của Anh ND Chính bao giờ cũng là một nỗ lực đi từ nguồn tài liệu gốc từ kho sử liệu Trung Hoa, do Anh rất giỏi chữ Hán – mà Anh tự học, nên Anh có thể đáp ứng được yêu cầu nghiêm khắc này. Và rồi nhân đọc một bài viết trên mạng, nói tới vai trò quan trọng bất ngờ của AI/ ChatGPT trong Y khoa, Anh ND Chính đã viết cho tôi và các Bạn – dĩ nhiên, ai cũng biết đó là một câu nói đùa, với một tiêu đề diễu cợt: "Thất nghiệp đến nơi rồi… Hãy học AI chứ đừng học Y khoa nữa "
23 Tháng Mười Một 20248:51 CH(Xem: 23986)
Hình như không đợi đến lúc thật già, chỉ nhá nhem cái tuổi già già thì đã thấy lẩn thẩn cái chi đâu đó trong mắt người khác rồi. Tôi buôn bán ở chợ Qui Nhơn, anh bạn hàng của tôi hôm ghé hàng lấy đồ về cho vợ bán, anh ngồi mà than vãn. - Chắc anh điên mất vì bà vợ của anh. Hễ anh nói gà thì bả nói vịt. Anh nói cái chén thì bả nói cái xe. - Hì hì chuyện thường mà anh. Do giờ anh thay đổi nên thấy vậy đó chớ hồi xưa anh lắng nghe mà nuốt từng lời chị nói đó chớ.
23 Tháng Mười Một 20246:25 CH(Xem: 16007)
Giật mình, ngồi bật dậy, tâm trí nửa tỉnh, nửa mê; tuy còn đang ngơ ngác bần thần, tôi vẫn nghe thoáng bên tai, âm điệu tiếng hát chơi bài lô tô: tìm mãi không ra ...nó chạy đâu xa...nó chạy đâu xa …tìm hoài mới ra ... là con số gì đây... con số gì đây, con số … hai mươi ba (23). Tôi lẩm bẩm: lại nằm mơ nữa rồi!
02 Tháng Mười Một 202412:22 SA(Xem: 21482)
Đối với người Việt, dù trong nước hay ở nước ngoài, nhắc đến phở là tự nhiên nước miếng tứa ra. Đi ra nước ngoài, người Việt chỉ mong chóng trở về, ào ra quán phở gần nhà gọi tô phở nóng thưởng thức bù lại những ngày nhớ quê hương.
22 Tháng Chín 202411:34 CH(Xem: 23772)
Anh à, giữa những ngày hội của người làm phim cả nước tại thành phố biển Nha Trang, quặn lòng trước thảm cảnh của dân ta - nhất là người dân vùng núi Tây Bắc - Đông Bắc qua mấy đợt lũ lụt lên tiếp, em bỗng nhớ về anh… Những điều anh dự báo và khẩn thiết kêu gọi trong kịch bản phim truyện "Vùng rừng nóng bỏng" chưa kịp lên màn ảnh đã rơi ập vào chính số phận của anh: chiếc xe khách chở anh đã bị đổ tại đèo Chiềng Đông hiểm trở, do hậu quả của những cơn lũ rừng, sau nhiều năm tháng dài đốt phá rừng triền miên vô tội vạ!
12 Tháng Chín 20242:10 CH(Xem: 22267)
Ngày xưa hồi còn nhỏ, tui hay nghe bà cố tui đọc câu: "Còn duyên kẻ đón người đưa. Hết duyên đi sớm về trưa một mình". Tui thấy ngồ ngộ dễ thương nên tui nhớ luôn câu ấy ở trong đầu. / Mấy mươi năm trôi qua cho đến giờ tuổi đã về chiều, ngồi ngẫm lại đời mình. À! người ta thì "còn duyên kẻ đón người đưa" còn mình hết cả một đời người trôi qua mà mình có chút duyên nào đâu, vì từ nhỏ cho tới lớn đâu có ai đón đưa, thương nhớ mình chứ ... Xấu hổ thiệt nhưng cũng phải thú thiệt vì ở cái tuổi này rồi, có níu kéo gì nữa đâu hè!! Nói thiệt may ra ông trời ổng thấy tội tội mà kiếp sau ổng cho mình có chút "diên" (duyên)làm vốn lận lưng.
31 Tháng Tám 202410:09 CH(Xem: 25650)
Tôi bán đồ trang sức si mạ ở chợ lớn QuI Nhơn gồm kẹp tóc, nơ cài và cả vòng đeo tay cho con gái. Có một thời tôi bán rất đắt hàng kể cả bán sỉ và lẻ. / Trong chợ có một chị làm công cho các quầy hàng bún phở. Chi tên Xíu, chuyên đi bưng bê các tô bún, tô cháo, hoặc là trà đá chanh, sinh tố cho bạn hàng buôn bán trong chợ. Ngày nào chị cũng ngang qua hàng của tôi mà ngắm nhin. Một buổi chiều sau khi xong việc, chị dừng lại hàng tôi và chỉ chiếc vòng mã não Mỹ mà tôi chưng bày trong tủ kính ( hồi thời đó vòng mã não rất quý).
18 Tháng Tám 20243:37 SA(Xem: 23358)
Tôi không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ là cô giáo. Nhưng có lẽ là duyên trời nên tôi đã từng đứng trên bục giảng, dưới kia là những đôi mắt thơ ngây của các em thơ ngày ấy- học trò nhỏ của tôi và tôi đã là cô giáo.