- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

MỘ GIÓ

19 Tháng Năm 20234:11 CH(Xem: 24812)

Uyên Lê

MỘ GIÓ

(Ngày ở quê, nhớ những chị bé Tư, chị Vàng xưa ...)

 

 

 

 

Ngày chị Tư gặp tôi ở San Jose, chị mừng ứa nước mắt hai hàng. Vừa lấy tay quẹt ngang mắt, cái điệu quen thuộc i như ngày xưa, chị vừa cười:

- Gặp cô ba tui mừng quá à. Lâu lắm rồi tui mới khóc được. Vừa khóc mà vừa cười.

 

Tôi nhìn chị trân trân. Chị Tư Trợn da đen nhẻm ẳm tôi ngang hông ngày xưa bây giờ trắng da dài tóc, không hẹn nhau trước chắc tôi không thể nhận ra. 

 

Lúc chia tay chị, tôi hỏi:

 

- Em kể chuyện của chị được không?

- Chuyện đời tui có chi đâu mà kể, dị òm. 

- Em kể chuyện mộ gió nha.

- Ờ, cô ba còn nhớ chuyện mộ gió hả- mắt chị chợt buồn xa xăm- tui thì quên lâu rồi.

 

Sao mà tôi quên chuyện mộ gió được.

....

 

Ngày sinh ra cô con gái đầu lòng, ba chị tự tay trồng cây mai vàng trước ngõ.

 

Thứ nhất nhau quàng, thứ nhì vàng da. Lúc mới sinh ra chị hai bị nhau quàng quấn quanhcổ , nằm lì trong bụng mẹ, bà mụ loay hoay lựa thế mãi mới lôi ra được nên da chị vàng như nghệ, cả nhà quen miệng gọi chị Vàng.

 

Năm đó mai vàng nở bung 5 cánh to tròn rực rỡ trước hiên nhà.

 

Mẹ chị có bầu sòn sòn ba năm liên tục, chỉ rặt toàn con gái. Ba chị đã chán không còn hăm hở trồng nhánh mai mới như lần đầu. Mỗi lần có một đứa con gái chào đời ba chỉ ghép thêm nhánh mới vào cội mai cũ, hết mai trắng rồi đến mai hồng, Bạch Mai là chị bé ba, Hồng Mai là chị bé tư.

 

Bảy năm sau, Đến đứa con đẻ ráng cuối cùng, ba hồi hộp trồng hẳn cây mai tứ quý ngay cửa sổ. Vậy là cậu út Qúy Mai được sinh ra trong nhẹ nhõm của mọi người, cả nhà váng ầm lên tiếng khóc ngằn ngặt của cậu út và tiếng cười sang sảng của ba.

 

Vừa sinh ra cậu út Qúy Mai là mẹ nằm liệt giường vì hậu sản. Toàn bộ công việc nhà đổ hết lên vai chị Vàng. Mới 12 tuổi, chị đã phải thức đêm quậy sửa hộp ông thọ với nước cháo sền sệt mớm cho em trai, ngày thì đi gánh nước mướn. Hai đòn gánh hằn lên xương quai xanh hai lằn tím bầm không bao giờ tan. Chị Ba bế em trẹo một bên hông, cái hông lâu ngày chai ngắt, ngồi đâu cũng lồi lên một cục, cậu út Qúy hay lấy tay chà vào riết rồi thành ghiền. Chị bé Tư tuổi còn nhỏ nhất, ham chơi nhảy dây, lò cò, vứt cậu út ra bên hè, bị kiến lửa cắn sung mông. Ba vừa đi lái xe thồ về thấy cậu út Qúy khóc tím tái không thành tiếng, vội lấy ngay cây đũa cả quất từ trên đầu chị bé Tư quất xuống,tét một đường máu chảy lênh láng. Chị bé Tư dãy tê tê mà không dám la, mắt trợn ngược. Từ đó, mỗi lần đến mùa lạnh, đầu chị lại nhức buốt đến óc, mỗi lần gặp chuyện sợ hãi hay bị xúc động , chị lại bị làm kinh phong giựt tay chân , mắt trợn ngược. Riết rồi mọi người quen dần gọi chị Tư trợn. Sau này thấy hay hay, mỗi lần xem cải lương đến đoạn cô đào hát xuống một câu mùi mẫn, chị cũng trợn ngược mắt , giựt tê tê người cho cậu út Qúy cười quên thôi!

 

Mấy chị em theo nhau lớn dần lên, năm chị Vàng 15 tuổi ba bỏ nghề xe thồ, theo ghe đi lưới cá. Rồi một ngày, ghe không thấy về và ba cũng không thấy về. Vườn sau nhà thêm một ngôi mộ gió. Trước mộ gió của ba, mẹ trồng một cây đậu biếc. 

 

Kể đến đây, chị Tư Trợn hỏi tôi:

 

- Cô ba biết sao mà trồng dây đậu biếc không? - rồi chị tự trả lời- người quê tui nói, hoa đậu biếc tưởng tiếc cả đời. Mà không có ở đâu hoa đậu biếc tím như ở quê tui, tím não tím nùng, tím rụng xuống đất rồi mà vẫn còn tím mịt mùng, tím héo hon.

 

Có người làng đi chợ huyện về kể cho mẹ nghe thấy ba chạy mối hàng cho sạp tạp hóa của cô Năm Ngọt, giọng cô ngọt ngào còn hơn cái tên. Mẹ lật đật búi lại mái tóc, theo xe lôi chạy ra chợ huyện. 

- Rồi sao chị tư! - tôi nóng ruột hỏi.

- Tới xế chiều mẹ mới về, người héo rũ như bông đậu biếc rụng xuống đất. Mẹ nói, người giống người thôi. Chứ ba đâu có bất nhân bạc tình như vậy.

Nói xong là mẹ nằm quay mặt vào tường, rồi mẹ nằm luôn một chỗ, như cây mai vàng bị đốn ngã.

 

Từ đó, Chị Vàng dắt theo cậu út Qúy đi làm mướn nuôi cả nhà. Bé Ba và bé Tư quanh quẩn gánh nước mướn thế cho chị và nuôi cơm, chăm sóc cho mẹ.

 

15 tuổi, chị Vàng đã có thịt có da, má bắt đầu lột nét hồng rạng ngời mơn mởn trút sạch lớp da vàng ệch ngày thơ. Miệng chị cười có lúm đồng tiền điếu ẩn hiện rất duyên, trong khi đuôi mắt đen thì buồn quá đổi. Cậu hai , con nhà chủ đi nghĩa vụ mới về nhà liếc thầm để ý. Nhất là mỗi chiều chạng vạng khi chị Vàng bế em bé con bà chủ ra trước ngỏ hóng gió, thằng nhỏ đeo bám chặt vào bộ ngực thanh tân mới nhú cứng ngắc chỏm cau của chị Vàng, hằn rõ dường nét tơ non qua làn áo vải sờn mỏng. Cậu hai tìm cách xớ rớ chung quanh, hết lấy tay vờ nựng em đến bẹo má , vuốt đùi thằng bé tìm cách động chạm vào ngực chị Vàng. Chị sợ hỏang, con gái mới lớn lần đầu có hơi trai, co rúm tòan thân nhưng không dám chống cự. Cậu Hai cười cười lơi lã, ngày càng xán lại gần hơn, bàn tay bạo dạn nán lại trên vùng da thịt con gái lâu hơn! Tội chị Vàng, đêm nằm vừa thẹn thùng, vừa xôn xao là lạ, lại tủi thân không có má một bên để tâm sự, nước mắt nhỏ ròng ròng ướt hết vạt chiếu.

 

Một hôm trời nhá nhem tối, cậu Hai lấn xấn mãi cạnh chị Vàng, rồi chừng như cầm lòng không đặng,cậu thọc hẳn tay vào trong làn áo ngực vải thô cứng, mắt đờ dại nhìn chăm chăm chị Vàng. Chị Vàng giật thót người, ứa nước mắt van vỉ:

 

- Con xin cậu. Cậu đừng làm vậy ai thấy kỳ lắm.

 

Cậu Hai tẻn tò vừa rút tay ra, vừa tiếc ngẩn ngơ mùi da thịt săn chắc mát rượi. Chị ẳm em bé chạy thụt mạng về nhà, cậu út Qúy lủi thủi chạy theo sau lưng chị khóc thút thít. Đâm sầm vào người bà chủ, chị Vàng chưa kịp mở miệng, cậu út Qúy đã mếu máo ngọng ngịu:

 

- Cậu Hai ò ti chị Vàng con…

 

Mặt bà chủ xám ngoét:

 

- Cú mà dám chòi nhà tiên hả? mày cả gan quá vậy Vàng? Mày dám nói lại cho tao nghe coi.

 

- Dạ, con không dám, con xin cậu mà cậu không chịu nghe- chị Vàng gục đầu khóc nức nỡ không thành tiếng.

 

Cậu Hai vừa lệch xệch dép lào về tới cửa, hất hàm:

 

- Con này nói gì hả mẹ?

 

- Chị em con này dám mét con bờm xơm nó, quân điêu toa- bà chủ rít qua kẻ răng.

 

- Mày nhìn lại mày coi, hôi hám xấu xí cở này ai mà thèm đứng gần. Chắc nó nằm mơ- cậu Hai nhếch miệng cười sượng.

 

Bà chủ sấn sổ nhào tới:

 

- Đánh một trận cho nó chừa thói gian ngoan, láo khoét.

 

- Thôi, đuổi cổ chị em nhà nó đi là được rồi. Không mình lại mang tiếng ác với người ăn kẻ ở. Cái thói ngu lâu, ngon ngọt lại không muốn- Cậu Hai câng câng mặt thọc tay vào túi áo pyjama ngoảnh đi.

 

Vậy là đêm đó đồ đạc của hai chị em bị hất tung ra đầu ngỏ. Lận cuộn tiền giấy 100 vào lưng quần, chị Vàng vừa dắt tay cậu út Qúy bước đi vừa cắn chặt răng nín khóc. Về đến cổng nhà, chị cứ đứng mãi trước cội mai già khô không hoa, không dám bước qua ngạch cửa, nước mắt tuôn xuống thân cây ròng ròng như suối.

 

Chị Tư trợn tròn mắt,

 

- Hai để đó em, Hai đừng đi làm mướn nữa, để em làm mướn nuôi cả nhà. Em xấu xí như vầy lại có bệnh động kinh, không có ai dám chạm vào người em đâu!

 

Năm đó chị Tư vừa tròn 13 tuổi, người đẹt lét, chỉ được mồm miệng lanh lợi hay cười nói. Ngày người ta dắt tay Tư đến cửa nhà tôi. Má tôi ngần ngừ hết cả buổi. Nhưng cuối cùng tặc lưỡi nhận cho Tư ẳm em. Ai ngờ mà tôi lại quấn quít Tư như chị ruột. Trưa hè, Tư ra vườn hái rau đồng về nấu canh tôm tươi tập tàng, trộn rau sống với đắng đất cuộn chấm mắm cáy . Hôm nào rảnh việc, Tư hái mớ lá sương sâm về tự vò tay thành thạch xanh đặc quánh, ăn với đường cát mát lành, không có dầu chuối, nước dừa cốt như ở ngoài chợ bán. Lụi cụi Tư trồng thêm mảnh ruộng lúa mùa 6 tháng không xịt thuốc hóa học , hạt gạo chưa chà hết cám thơm dẻo bùi ngậy như hạt nếp, gạo ngon nấu nồi đất cháy cạnh, chan nước thịt ram, dằm thêm trái ớt hiểm, cả nhà ăn ngon chảy nước mắt sống. Mỗi ngày Tư chịu khó rang vỏ đậu nành làm nước uống, bỏ thêm lát gừng thơm thanh tao. Trưa hè Tư đập dập nắp phén nạo dừa, nấu chè đậu xanh nguyên hạt với đường thốt nốt mát ruột. Tôi và chị bé Tư ngủ chung trên gác lửng xây xi măng, đêm nào Tư cũng vừa gãi lưng, vừa kể chuyện về làng chài ven biển cho tôi dể ngủ. Một đêm mùa đông Tư lại cơn cũ động kinh giật chân tay, cả nhà vác Tư đi cấp cứu bệnh viện, tôi ngồi ngoài thềm khóc tức tưởi tới sáng. Sau lần đó, Tư được má tôi nhận làm con nuôi và cho ăn học đàng hoàng tử tế.

Một lần , Tư xin về thăm làng biển rồi không quay trở lại nữa. Tôi nhớ hơi Tư khóc suốt một tuần. Sau rồi, người ở quê kể Tư vô tình mà được theo ghe vượt biển trót lọt.

...

Tôi hỏi Tư có nhớ ngôi mộ gió không.

Tư cười buồn:

- Giờ ngôi mộ đó vẫn còn sau vườn. Mà dây đậu biếc chết khô từ lâu. Mỗi năm má tui vẫn cúng giỗ đúng ngày ba tui đi biển không về.

- Rồi còn người đàn ông ở chợ huyện? - tôi buột miệng hỏi.

Tư nhìn xa xăm:

- Hơn 30 năm tui mới về thăm nhà. Tui mướn cái xe hơi con màu trắng thiêt sang, việt kiều mà, chạy vào làng cho má vui. Ngày hôm sau , tui lén má chạy ra chợ huyện ghé quán tạp hóa của bà Năm ngọt. Tui gặp người đàn ông đó.

- Rồi sao Tư- Tôi lại nóng ruột buột miệng hỏi như ngày xưa.

- Ngộ nha. Ông đó giống i ba tui thiệt. Gặp tui, ổng gọi nhỏ trong họng " Tư Trợn, con!"...gọi nhỏ xíu mà tui cũng nghe. Ba nè con - rồi ổng khóc, mắt đỏ hoe.

- Rồi Tư nói sao?

- Thì tui nói như má tui nói vậy đó. Không phải đâu, người giống người thôi, ông không phải ba tui. Ba tui chết rồi, còn cái mộ gió ở nhà.

 

Nói xong như vậy, tự nhiên tui hết sạch buồn, hết tủi hờn nó nặng ngực suốt 30 năm. Sao nhìn thấy ổng sống mà tui buồn quá đổi. Buồn hơn nhìn ngôi mộ gió sau nhà kia...

 

UYÊN LÊ


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Mười 20245:02 CH(Xem: 18998)
Chồng tôi bị bạo bệnh qua đời được vài năm thì tôi quyết định bán căn nhà cũ và văn phòng địa ốc của anh ấy để dời đi nơi khác, cố quên đi môt dĩ vãng đau thương. Tôi đã quá mệt mỏi với công việc làm ăn mà xưa kia anh ấy luôn gánh vác những phần nặng nhọc nhất. Chồng tôi là một người hiền hòa, hoạt bát rất lo cho vợ con, cho nên sự ra đi của anh ấy đã mang theo không những một chỗ dựa vững chắc cho mẹ con tôi mà cả linh hồn và thể xác của tôi.
02 Tháng Mười 20244:46 CH(Xem: 22265)
Đối với người xa quê, cứ đồng hương là thân nhau rồi, hà huống lại là nhà văn. Thường các nhà văn rất thích gặp nhau, có thể bàn với nhau những dự định sáng tác, động viên nhau khám phá thi pháp mới. Thân hơn nữa, đọc bản thảo của nhau, góp ý để sửa chữa tác phẩm tốt hơn, hay hơn... Tôi viết rất chậm, ba bốn tháng mới viết được một truyện ngắn. Còn Nguyễn Anh thì ngược lại, chỉ vài tháng đã có tiểu thuyết gáy dày như hòn gạch. Bao giờ viết xong anh cũng in ra, đóng thành tập, có bìa giả như một luận văn tiến sĩ, đưa tôi đọc, nhờ góp ý. Tiểu thuyết của anh là loại tình cảm xã hội nên hấp dẫn, tôi đọc một hai bữa là xong mà không thấy quá vất vả. Mới có mấy năm anh đã có hơn năm mươi đầu sách. Tác phẩm ra ào ạt nhưng anh vẫn chưa nổi tiếng trên văn đàn. Trong giới viết lách chẳng mấy người biết đến Nguyễn Anh.
23 Tháng Chín 202412:02 SA(Xem: 19840)
Cây thị tỏa bóng mát thâm u giữa cánh đồng, đón những ngọn gió lồng lộng mát rượi từ phương xa thổi lại, đây là nơi các bác nông dân nghỉ ngơi tránh cái nóng ban trưa, hoặc các khách bộ hành nghỉ chân trên con đường thiên lý mệt mỏi. Đây là nơi lũ trẻ của trường tiểu học cộng đồng Hòa Do thường tụ tập nô đùa trong những ngày nghỉ học.
22 Tháng Chín 202411:17 CH(Xem: 21776)
Chắc bạn cũng có nghe câu chuyện về ông Phó Thủ Tướng Đức gốc Việt, từng là đứa trẻ mồ côi bên Việt Nam. Tôi thật sự cảm động muốn khóc, không phải vì ông là người có tài, đẹp trai, ăn nói khôn ngoan hay làm lớn mà vì nếu cha mẹ nuôi không mang ông về Đức, có thể hôm nay ông cũng đã là kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở một nơi nào đó trên đất nước Việt Nam. Bạn tôi muốn kể cho quý vị nghe về một đứa trẻ bụi đời, lang thang đầu đường xó chợ trên đất Hoa Kỳ, nhờ mẹ nuôi Việt Nam mang về chăm sóc, dậy dỗ đã trở nên người hữu dụng.
12 Tháng Chín 20243:39 CH(Xem: 19016)
Lúc ngồi trong xe với Hiệp rồi, anh vẫn còn thắc mắc: “Tôi vẫn không hiểu tại sao ông lại cùng nhận tin Lê mất. Ông đâu có biết hắn là ai.” Hiệp ngồi thẳng người, chăm chú nhìn ra phía trước. Gương mặt hắn bình thản như một ngày biển lặng. Lần chót anh gặp hắn là lúc hai người đang đi ngược phía với nhau trong khuôn viên đại học, vội vã đến lớp cho kịp giờ dạy. Sau hai năm đại dịch, cả hai mới gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng, hứa hẹn sẽ lại cùng đi uống cà-phê hay ăn phở như ngày trước. Thế mà một năm học đã trôi qua, không ai gọi ai, hẹn hò gì cả. Anh buồn buồn nghĩ, mỗi người ai cũng bận bịu với vợ con, làm gì mà có thì giờ nhàn rỗi để tán dóc với nhau.
12 Tháng Chín 20242:26 CH(Xem: 19268)
Kiều Thu 15 tuổi đang học cấp 2 của một trường trung học cơ sở tại Quy Nhơn trong một vùng quê êm đềm. Nhưng chữ nghĩa và sách vở càng ngày không mấy hấp dẫn cô nàng đang tuổi dậy thì. 16 tuổi, Kiều Thu gặp Hải có biệt danh là “Hải đại bàng”. Thế là những cuộc picnic, vui chơi với bạn bè hấp dẫn nàng hơn, nàng bắt đầu biết thế nào ăn chơi, những điều mới lạ với những cuộc vui không chỉ giới hạn trong Thành Phố ven biển mà tiến xa hơn. Kiều Thu quyết định nghỉ học vào năm 17 tuổi bắt đầu sống chung với Hải đại bàng.
18 Tháng Tám 20242:40 SA(Xem: 25458)
Thu Yến sinh ra trong một gia đình công chức bình thường ở nông thôn thuộc một xã miền Tây Nam Bộ. Ba má Yến là nhân viên văn phòng tại một đợn vị sản xuất và phân phối vật tư nông nghiệp vùng ven Tây Đô. Nhà có ba chị em. Chị Hai là Thu Miên hơn Thu Yến ba tuổi nhưng bị khiếm khuyết, chậm phát triển bẩm sinh nên không đi học được chỉ quanh quẩn ở nhà với em. Đứa em trai út cũng bị khiếm khuyết về thể trạng, thường xuyên bị động kinh nên cũng chậm lớn không đi học được. Như vậy trong ba đứa con, chỉ có Thu Yến là xinh xắn, thông minh. Vì thế Yến là niềm kỳ vọng duy nhất của ba mẹ có thể ăn học nên người sau này phụ giúp ba mẹ nuôi chị và em, chăm lo gia đình.
15 Tháng Tám 202412:35 SA(Xem: 26049)
Những khối gạch đá đen trùi trũi trong ánh trăng lu chìm giữa những đám mây nặng trĩu đè lên thành Kim Lăng (Nam Kinh). Tiếng quạ kêu thảng thốt. Trong Viện Thái y, hơn chục viên Ngự y chắp tay cúi đầu vẻ ăn năn biết lỗi, xếp hàng trước viên Tổng quản của Hồng Vũ đế đang cao giọng: - Các vị Ngự y! Hoàng đế rất tức giận, và hoàn toàn thất vọng về các vị! Được hưởng ân huệ của triều đình không ít, nhưng đã mấy tuần trăng rồi, tính mạng vàng ngọc của Vương phi trao cho các vị, các vị đã làm được gì? Hơi thở của Vương phi ngày một mỏng manh như sợi cước…
17 Tháng Bảy 20244:12 CH(Xem: 26438)
Nàng ngồi lặng lẽ trên ghế sô-pha. Chiếc váy màu đen mở ra khoảng trống vô hình. Hai cánh tay rã rời đặt lên thành ghế. Ánh đèn màu nhập nhòa hắt trên phố vắng. Nàng ngồi chờ hắn về. Hắn sẽ đi trên chiếc xe bịt kín màu đen, gương mặt lạnh lùng. Hắn có mùi đàn ông pha hương gai cầu. Gót giày thường lấm một thứ gì đó rất ít, nhưng cũng đủ cho nàng phát hiện ra: cát bờ sông, bùn đất quánh đặc, than cháy, hoặc thứ gì không màu mùi vị mà lẩn quất xô đẩy chen lấn tanh tanh mùi đỏ nhầy nhụa. Hắn không thích nàng nói gì. Chỉ sở hữu một cách chậm rãi và ngông cuồng. Sau đó hắn đưa cho nàng một tập những tờ màu xanh. Chuông điện thoại reo. Nàng nhích người ể oải đứng lên với cái máy, ể oải a lô. Cánh tay mỏi đã có thể đưa lên, chậm rãi như chờ sự đồng lõa. Phía bên kia im lặng. Lạ thật, có lẽ ai nhầm máy. Ném máy xuống bàn, nàng lại co chân lên ghế trong tư thế chuẩn bị ngủ. Nhưng rồi điện thoại lại reo. Nàng không buồn đứng dậy nữa. Tự nhiên cơn buồn ngủ kéo đến. Nhưng chuông cứ reo...
17 Tháng Bảy 202411:26 SA(Xem: 22140)
Sáng hôm đó, lễ đón tân sinh viên trường ĐH Kinh Tế diễn ra thật vui. Đặc biệt mấy anh sinh viên lớp trên lúc nào cũng háo hức chào đón tân sinh viên hơn cả. Hoàng Tùng cũng vậy, anh cùng với nhóm bạn hôm nay đến trường sớm hơn mọi khi. Áo quần thẳng nếp, đầu tóc gọn ghẽ phong thái lịch lãm nhất có thể. Trong buổi này có nhóm tân sinh viên nữ làm anh và nhóm bạn chú ý nhất là ba em trong trang phục áo dài trắng, vàng và xanh thiên thanh ngồi gần nhau bên góc trái hội trường