- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

SẼ KHÁC

28 Tháng Tám 202210:03 CH(Xem: 21468)


VuNuongTroVe-LeMinhPhong
Vũ Nương Trở Về- tranh Lê Minh Phong

 

 

 

Truyện ngắn     

Ngô Quốc Phương    

SẼ KHÁC   

 



Nó không bao giờ tha thứ cho ba nó về việc đã dám bỏ má nó khi nó còn bé xíu, tuy khi lớn lên rồi, nó biết quyết định ly hôn ấy có thể là sự giải thoát cho má. Tuy nhiên, đó là chuyện gia đình, chuyện nó cho rằng lớn hơn, tuy cũng là một minh chứng cho phức cảm của những người có huyết thống, có tình phụ tử, nhưng lại sinh ra trong một đất nước mà những người lớn, cha, ông, chú, dì, anh, bác, chị, cô đi trước không giải quyết một cách tốt hơn, để cho thế hệ sau, những thế hệ sau, trong đó có nó, phải rơi vào cảnh mẹ cha ăn mặn, con cái khát nước khô cổ, ấy là chuyện ba nó ủng hộ hòa hợp, hòa giải mà lại theo tinh thần của mấy cái nghị quyết cũ rích nọ và sách lược thâm sâu kia của bên thắng cuộc đang nắm quyền.

Con ạ, ba nó nói, con phải nghe ba, ba trước cũng nghĩ hẹp hòi, (sic: thế nào là hẹp hòi? mà ai hẹp hòi? cái đầu của nó đã như không muốn nghe mà phản ứng tắp lự, nhưng nó để đó và coi ông già nói gì tiếp qua đường dây viễn liên), đấy là trước, con gái ạ, sau thì ba phải nghe chú đấy, chú út nói rất có lý và còn ai có thể sáng suốt hơn một nhà văn có giải văn bút tây?

Hừm, nó đoán ngay mà, kẻ thắng giải thưởng lớn của tây trong một gia đình ta thua cuộc, kẻ không sống tới một ngày trong chế độ toàn trị, bỏ đi ngay trước khi kẻ thù tràn ngập đô thành, quê hương, để rồi chúng dựng những trại tù tha hồ báo ân, báo oán, bỏ tù, tra tấn, khủng bố, tẩy não, bỏ đói, hành hạ, phân biệt đối xử, kềm kẹp dân lành và gieo oan trái cho bao người từng trong chế độ cũ, thì làm sao mà biết được nỗi khổ, niềm đau, oan tình, oan trái, những nỗi bất công vô tận, không bao giờ có thể nguôi ngoai của đồng bào, nhất là tự nhiên đang có đất nước, Tổ quốc, có quốc gia, có màu cờ riêng của mình, có quốc ca riêng của mình, có lãnh thổ riêng của mình, có cả một bầu trời tự do tươi đẹp, bỗng huỵch một cái mất trắng, kẻ ở lại thì bơ vơ, muốn sống thì phải cam chịu, chịu đựng nhiều, kẻ bỏ đi thì mất hồn là chính, chứ có mấy đứa muốn quay về ôm chân bọn kẻ cướp, thắng cuộc đâu?

Hừm, chú của nó là con út của bà hai, ba của nó là con cả của bà cả của ông nó, vậy mà hai anh em lại gặp nhau, mà gặp nhau ở chỗ ấy, chỗ ôm chân ấy ư?, chỗ chiến bại ấy ư? Ba nó lú, nhưng chú nó đâu có ít lú hơn? Mà chú nó có thể lú kép chứ không phải là đơn, đơn là cái lú của kẻ sinh ra ở xứ tây, không một ngày ăn cơm ta ở quê nhà khi tấm bé, không một ngày sống trong kìm kẹp của lũ bạo chúa sặc máu trả thù, muốn san phẳng thành trì tinh thần và vật chất của chế độ cũ và thay thế tuyệt đối bằng những tượng đài chiến thắng của chúng.

Lú kép là khi được giải thưởng lớn của bọn tây, hừm, với nó, đó là sự may mắn, trúng xổ số thôi, không chỉ vô gia đình nó, mà vô cộng đồng thiểu số một nửa ở nhà, và một nửa phiêu dạt ra hải ngoại này, nhưng trúng số đâu chưa biết, những hào nhoáng của đại giải thưởng, nhất là những giải thưởng là sản phẩm của cả một nhà máy khổng lồ của bọn cánh tả trá hình, từ bọn PR, bọn xuất bản, bọn đại diện, bọn thành viên ban giám khảo, bọn ăn theo phê bình, và cả những kênh cửa phát hành của chúng, để ra những sản phẩm mà chủ yếu là ăn cơm tư bản, chưởi cha tư bản, nhưng lại im bặt, không hề nói năng gì, phê phán gì những quốc gia bạo chúa, độc tài, toàn trị.

Hừm, chính những giải thưởng đó làm chú nó, và bao kẻ khác, mà nó dám gọi là nạn nhân sang trọng đấy, nạn nhân deluxe đấy, nạn nhân phù hoa đấy, đã bị mù lòa.

Nó thà chẳng viết lách gì, chẳng nói năng gì, hơn là đi nói một nửa sự thật, viết một nửa sự thật, và viết bằng con mắt thiển cận, chẳng sâu sắc gì. Đã không trả sự thật cho lịch sử, trả công lý cho nạn nhân, thì làm sao mà có được hòa giải, với hòa hợp được? đó chỉ là thứ mà bọn thắng cuộc ban phát, bố thí cho lũ tôi đòi chiến bại, nô lệ muôn đời của toàn trị, của bạo chúa mà thôi, nếu ai đó muốn chấp nhận vô điều kiện như thế.

Nó thà viết bằng nước mắt, đớn đau, giằn vặt, còn hơn là lạc quan tếu, còn hơn là bằng chủ nghĩa hàng phục, bằng ôm chân, bằng dễ dàng sang trang, bỏ công lý, sự thật vào cái sọt rác, hay một cái rương kín, rồi chôn giấu đi, lờ đi, và coi như chúng không có, để mà hú hí với cái hiện đại, hậu hiện đại, cái hào nhoáng tây cánh tả, kể cả tân, tân, tân… tả, với những hy vọng hão huyền rằng biết cách làm thân, nói chuyện, tán tỉnh độc tài, toàn trị, thì chúng sẽ nghe và nhất là ta có thể về nhà, về quê cũ để tha hồ làm ăn, du hí, kể cả hưu trí, để được đi đây đi đó, dùng tiền của tích trữ bên xứ tây, trời tây, mà hú hí, sung sướng dù là kín, ngầm, hay thô thiển, lộ liễu, bên trời ta…

Đó, đó là ôm chân, mà mấy người đó cũng còn hy vọng thêm cho cả con cháu được hưởng phước theo nữa, khi cả tập đoàn gia đình, gia tộc cùng lò mò về theo lối ấy, cách thức ấy để phì gia, vinh thân, bỏ quên quá khứ oan trái với bao câu hỏi về công lý chưa được trả lời sòng phẳng, đồng thời mũ ni che tai, lờ tịt khổ nạn đang diễn ra hàng ngày mà đồng bào bây giờ đang chịu đựng mỗi ngày, mỗi phút, mỗi giây.

À tiện đây, nó chia sẻ luôn, bữa trước có người cho nó coi trên mạng hình ảnh của những người đảng tân nọ, đảng cựu kia, phe mới ấy… ở hải ngoại, đảng viên tiền phong lãnh đạo gì, nhất là nhóm trẻ, trung niên, mà toàn trưng diện uống champaigne, ôm trai xinh, gái đẹp, gái trẻ, đi xe sang, chơi ở resort xịn, ngủ hotel xịn, đồng hồ, âu phục mắc tiền, nhà lầu xe hơi giàu sang, hào nhoáng… ở xứ người, rồi lại còn về cả mấy quốc gia tư bổn láng giềng bên châu lục nhà nữa để trưng diện, khoe khoang, chẳng kém gì bọn con ông cháu cha bên thắng cuộc và cán bộ giàu sang của chúng đang làm, vậy thì mấy “tiền phong” đó kêu gọi đồng bào đau khổ thế nào? Vậy thì họ giác ngộ, lãnh đạo quần chúng cần lao, dân lành ra sao?

Hừm, nó nghĩ bọn độc tài, toàn trị trong nước đã tệ, bọn giả dối bên ngoài buôn chính trị, bán đô la còn tệ hơn, tệ không kém, khi tự thể hiện bản chất như thế, mà thể hiện trơ tráo, công khai… và nó tự bảo: không, ta sẽ không bao giờ làm thế, không giống họ, cũng chẳng giống cha và chú ta, mà ta cùng bạn bè và bầy em nhỏ của ta mai này lớn lên sẽ làm khác và phải làm khác hoàn toàn.

Nghĩ đến đấy, nó đứng dậy, bước ra cửa sổ, kéo cao tấm rèm, mở toang hai cánh cửa kiếng, một làn gió mới ùa vào, trời xanh, mây trắng ngập tràn mắt nó, và đồng cỏ xanh hôm nay như xanh hơn, mây trắng hôm nay như trắng hơn, hương cỏ cây cũng như thơm hơn, nó mỉm cười, tay vuốt nhẹ mái tóc thề đang trong gió vờn bay…

(NQP, London, Anh quốc, 28/8/2022)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Hai 202410:35 CH(Xem: 25273)
Chuyện Huân có nhiều người yêu thì cả thị xã, quần chúng nhân dân các giới đều biết chứ chẳng cứ gì đám con gái trẻ. Bọn này thực ra cũng đang mắt liên mày láo tia lấy một anh chàng nào đó làm chồng cho xứng đáng cái tấm thân ngà ngọc bố mẹ ban cho. “Lấy chồng cho xứng tấm chồng/ bõ công trang điểm má hồng răng đen”, lời các cụ dạy cấm có sai. Xưa không sai đã đành, nay cũng vẫn đúng nguyên. Nên nói một cách sòng phẳng, hình như Huân bị đám con gái ấy nó chủ động đưa vào lưới tình...
08 Tháng Hai 20242:46 SA(Xem: 18870)
Đôi tình nhân đã có một thời 20 hoặc 30 năm… / Họ, dường như khó hoặc là (!)nhận ra nhau. / “Xin lỗi cô, tôi không cố ý!” / Sự gặp nhau trên bãi tắm . Họ đang bơi và vô tình va chạm nhau.
17 Tháng Giêng 20243:42 CH(Xem: 24870)
“Thế là Tết 1999, lần đầu tiên tôi được bước vào ngôi nhà mà tôi không biết rằng sau này tôi sẽ thường xuyên tới. Mang tới một bó hoa lớn, cầm tờ ghi địa chỉ trong tay, tôi mò mẫm tìm. Khác hẳn suy nghĩ của tôi, ngôi nhà khá rộng rãi, khang trang, lại mang hơi hướng Tây hóa. Thấy tôi, mọi người ai cũng vui vẻ tiếp đón. Trùng hợp là Tết năm đó có cả em dâu cùng cháu trai bên Đức cũng về Việt Nam thăm họ hàng. Chúng tôi nói chuyện, hỏi han về cuộc sống, những vấn đề vấp phải trong xã hội, và kết thúc bằng tiết mục karaoke tại nhà để chào đón một năm mới đầy niềm vui, thành đạt hơn. Ngày hôm đó qua đi nhanh đến nỗi mà tôi gần như không còn nhớ gì đến nó.” (Phạm Ngọc Lương)
22 Tháng Mười Hai 202311:56 SA(Xem: 24683)
Tôi sống như một kẻ không nhà, lang thang suốt dãi đất miền Trung, một bóng trắng mỏi mòn những ngọn đồi trọc, nhọc nhằn vàng những đụn cát hoang sơ, lặng lẽ giữa phố xá ồn ào. Thuở đó, Giáng Sinh vẫn rất lặng lẽ… Đêm Giáng Sinh năm ấy, tôi từ Sài Gòn trở về, xe khách hỏng máy ở rừng cao su thuộc địa phận Đồng Nai( một chuyện rất thường xảy ra). Hành khách bước xuống, những khuôn mặt mệt mỏi, những bộ quần áo nhàu nát. Đa số là những người tha hương kiếm sống, có một số sạch sẽ hơn là những con buôn, và con buôn lúc ấy đều là buôn lậu, cuộc mưu sinh đã làm cho họ trở thành những kẻ gian manh và lì lợm. Hành khách ngửa nghiêng vệ cỏ ven đường lấy những nắm cơm, bắp ngô, khoai lang, trứng luộc ra ăn một cách ngon lành, có một số rải rác vào các quán tranh.
19 Tháng Mười Hai 202311:30 CH(Xem: 20608)
Tuổi 17 của tôi qua lâu rồi. Thuở tôi 17, mọi thứ thật đáng yêu, chuyện tình thôi âm thầm không hứa hẹn trong cái nghéo tay tráo trở ở tuổi 13, vác trên vai chiếc cung lửa, tôi săn mọi cô gái mình ưng ý, đường tên ngọt sớt, giương cung là trúng tử huyệt, có lúc tôi nhắm trượt, phải đặt bẫy, náu mình, bắn hụt, mất cả giỏ tên, bỏ cuộc rồi tiếp tục, cứ thế, tôi mải mê trong cánh rừng say, trái tim tử thương đã bao lần vẫn run rẩy vì tình.
24 Tháng Mười 202311:00 CH(Xem: 25596)
Cạn mấy ly rượu mạnh với anh chủ khách sạn Huy Hoàng để xóa đi cái âm khí nặng nề ở nghĩa trang Hàng Dương, tôi loạng choạng trở về phòng, đóng sầm cửa lại, nằm vật ra giường, chìm ngay vào giấc ngủ. Tiếng gõ cửa làm tôi giật mình thức giấc. Cửa mở, cô gái có khuôn mặt trắng hồng, dáng thon thả, tha thướt trong bộ đầm dài bằng lụa màu mỡ gà; từ đôi mắt, hàng chân mày cho đến làn môi đều xinh tươi... / -Cô tìm tôi? /-Dạ, biển đẹp như vầy, anh ngủ làm gì cho phí, đi dạo với tôi nhé. / Chúng tôi tiến ra bờ biển. Gió lồng lộng, mát rượi, sóng biển vỗ bờ cát trắng rì rầm. Ngoài xa ánh đèn các con thuyền đánh cá thao thức, nhấp nháy khôn nguôi.
12 Tháng Chín 20231:30 CH(Xem: 29613)
Kể từ lần đó, chúng tôi quay trở lại và coi quán Eden như điểm hẹn hàng ngày. Thi thoảng, em sẽ đến sớm hơn tôi, vẫn dáng vẻ im lìm nhắm mắt hút thuốc không hề để tâm tới xung quanh ấy. Em thích những bản nhạc thê thiết vẫn nhả lời rầu rĩ ở quán. Lý do mới thật sự đơn giản làm sao.
04 Tháng Chín 20238:36 CH(Xem: 24650)
Dáng đi cô gái làm tôi bâng khuâng ngưỡng mộ như chứng kiến một tuyệt tác tạo hóa vừa ban tặng cho nữ giới. Vóc người cao cao, thanh mảnh với những bước chân bắt chéo uyển chuyển, nhẹ nhàng. Điều tôi muốn lưu ý: Cô ấy đi rất tự nhiên, không như các cô người mẫu luôn luôn sượng sùng vì cố phô trương những điều khác, hơn các bước đi được mẹ thiên nhiên ban tặng...
15 Tháng Tám 20236:52 CH(Xem: 27468)
Chẳng biết tôi có tưởng tượng hay không, nhưng hôm nay rõ ràng là mặt biển nhìn cao hơn bờ, dù hãy còn thấp thoáng từ xa lắm. Trời trưa nắng gắt, lối đi dẫn xuống bãi biển dường như cứ tiếp tục trải dài thêm theo từng bước chân của tôi. Chưa thấy nhà của ông Morpheus ở đâu cả. Hai bên đường là những cụm xương rồng tua tủa trông dữ tợn, nhưng lại lác đác điểm những bông hoa màu sắc rực rỡ. Gió biển khô khốc, nồng nồng trong mũi tôi. Tiếng sóng vỗ nghe chập chờn từ tít ngoài xa. Tôi cố nhìn xem có những dấu hiệu gì đặc biệt hai bên đường để khi quay về có thể lần theo ra lại đường cái. Toàn là xương rồng và xương rồng, không có lấy một cái cây cao hay một mỏm đá. Dưới chân tôi là cát trắng lẫn vào sỏi đá, khiến đường đi thấy gập ghềnh, không mời gọi.
18 Tháng Sáu 20235:32 CH(Xem: 26947)
“Lễ tang của cậu qua đi đã lâu nhưng không khí trong nhà tôi vẫn chùng xuống. Không ai biết phải làm gì để tiếp tục sống, ngoài số tiền ít ỏi của cậu dành dụm được khi trước. Sau cuộc chiến “Bão sa mạc” với Mỹ cùng các nước đồng minh, Iraq thất thủ, bị cấm vận. Bao phủ Baghdad là một bầu không khí ngột ngạt, không có bất cứ việc gì để làm. Dù không quá sung túc, nhưng chẳng bao giờ chúng tôi để thức ăn thừa từ bữa trưa sang bữa tối, mà đều phải vứt đi. Các chủ gia đình sẽ lấy làm xấu hổ nếu họ mua dưới 50 cân gạo một lần, thường đặt hàng cả con cừu, thịt tại nhà và ăn tươi. Tiết kiệm là tính từ không khi nào xuất hiện trong tiêu dùng của người Baghdad. Và bây giờ thì chúng tôi ăn khoai tây, chà là, bánh mỳ làm từ bột mỳ đen vốn chỉ dành cho gia súc. Thế nhưng vẫn có những gia đình còn tệ hơn. Thuốc men hạn chế, đồ ăn không có. Đói. ..."