- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ Ngô Quốc Phương - SỰ DŨNG CẢM Ở ĐÂU RỒI?

04 Tháng Bảy 202510:24 CH(Xem: 8253)

Những người chờ bão, 60x80,2024-LMP
Những người chờ bão - Tranh Lê Minh PHong


Thơ Ngô Quốc Phương

SỰ DŨNG CẢM Ở ĐÂU RỒI?

 

Để dễ bề bức hại các nạn nhân, cướp hết mọi của cải, vật chất, tài sản về tay mình

chúng dàn dựng, chuẩn bị từ lâu kế hoạch

trói cổ, bịt miệng, bịt mắt, dí súng vào màng tang, kề dao vào cổ

chúng bịt đi những tiếng nói có thể nói lên sự thật

chúng bẻ quặt những cánh tay sắp giơ lên để đấu tranh bảo vệ các nạn nhân, bảo vệ công lý

chúng đổ thuốc độc tràn trề khắp nơi

để mọi thứ trở nên nhiễm độc

bầu không khí bình thường nhất, khi bốc hơi cũng nặng nề mùi uế tạp độc chất

chúng bơm thuốc độc vào tư duy, tình cảm, nhận thức của thế hệ mới

chúng hô hào gây chia rẽ, bạo động, li tán nhân tâm

chúng cổ vũ cho thù hằn, trả thù, trả thù và trả thù

chúng khoái trá với những keo lừa đảo thành công

chúng cưỡi lên những phong trào, đảng phải, trật tự, bởi chính phong trào của chúng

chúng phỉ nhổ vào những giá trị cổ kim coi là hiền lành, tử tế, thánh thiện

chúng biến những nơi đáng lẽ phải làm chỗ cho sự phục vụ, phụng sự, trở thành hang ổ của cướp bóc, đe dọa, hành hung, báo thù

chúng thiêu đốt và phá hoại

không chỉ hôm nay mà ngày mai

chúng khuyến khích và nuôi trồng bọn âm binh

để bọn ấy, nhiều lưỡi, nhiều miệng, nhiều giọng lắm, tha hồ phun độc

phun độc vì chính chúng yêu sự thâm độc, và cũng vì chúng được trả tiền và khoái trá làm như vậy

và chúng đã, đang lừa được những người khốn khổ

làm họ khổ hai lần, vì đã khổ rồi, lại bị lừa dối

chúng chôn họ hai lần, đã chết rồi, chúng bới họ lên, giả danh họ, rồi khi dùng xong rồi, thì quăng ném xuống lỗ huyệt và lấp kín

chúng toan giơ tay che kín bầu trời

đánh cắp mặt trời

cướp đi ánh sáng

cướp đi những khả năng của nhận thức, của lương tri

phá nát những bến bờ cuối cùng của hy vọng

bịt đi những tia sáng cuối cùng từ bàn tay cuối cùng giơ lên mong tìm niềm hy vọng cuối...

 

***

 

nhưng đấy là điều chúng muốn, chúng đã đang làm, và được bọn tay chân, bộ hạ, bọn điếu đóm, bọn cơ hội bán mình cho quỷ, bọn lính kín, bọn quân xanh, quân đỏ ma phia, bọn theo đóm ăn tàn, bọn buôn vua, bọn bưng bô và đủ thứ bọn theo chúng đang hăm hở, sướng sung làm vì đang thủ lợi, được chia quả thực...

song chẳng phải là một hứa hẹn gì cho tương lai của chính chúng

bởi vì kìa

so với lịch sử cả triệu năm nào, chúng chỉ như một chớp mắt, mà nay gọi là chưa bằng 'một, hai nốt nhạc'

so với số đông đi về ánh sáng, chúng chỉ là triệu tỷ con ruồi, con muỗi, con bọ của những tối tăm và thối tha

chúng không hề có chỗ

và chúng nghĩ chúng là ai?

làm sao chúng che nổi bầu trời và thay đổi được vũ trụ này?

những tài sản hữu hình và vô hình mà chúng đang có, bít nọ, coi kia...

hừm, chỉ một cú đạp chân của Thượng đế, sẽ chẳng còn bằng một hạt bụi

bọn nhảy múa cơ hội kia, bọn hợm hĩnh ấy, bọn bợm chính trị, kinh tài ấy, hừm, làm sao có thể lừa được ai mãi

tương lai của chúng ư, liệu có chữ ấy không?

...

nhưng kìa phép thử dường như đã đủ

sự dũng cảm đâu rồi, can đảm nữa chứ nhỉ? ở đâu rồi chữ đó

ở đâu?

NQP, 04/7/2025

Kìa trò đùa của chúng đã đủ, đã tới lúc rồi, lên tiếng chứ, anh em?

 

Dạy chồng dưới trăng
Dạy chồng dưới trăng - tranh Lê Minh PHong



ANH GÀN


Anh gàn ngồi đầu ngõ

tay gõ bàn nước

miệng lẩm nhẩm

có có khi không phải là hay

mà không phải là hay cũng khi là hay

nhưng mà hay cũng chưa phải là quý

nhưng quý cũng có khi chẳng để làm gì

mà chẳng đề làm gì cũng có khi chẳng đi đến đâu

mà đi đến đâu cũng chưa chắc là hết ý

mà hết ý rồi cũng thế thôi

mà thế thôi thì cũng chỉ chi, chỉ vậy


...


bọn trẻ trâu đi qua

đứa cốc nhẹ đầu anh

đứa giật nhẹ nhẹ tóc anh

đứa dán tờ giấy nguệch ngoạc lên lưng anh

nó viết: bố thằng Bờm!

anh giật tờ giấy xuống xem rồi bảo

Bờm à!

Bờm

cũng

chưa

hẳn là ghê!

NQP, Virginia, HK, 20/6/2025,
(trên những ngày mưa gió tạt đi, tạt lại, mà con đường hình như còn dài)

 


NHỮNG TUỒNG CŨ CHƯA HẠ MÀN

 

Vẫn là bọn làm chứng gian

vẫn là bọn thu thuế tham, thu thuế lạm

vẫn là bọn quan tòa, thẩm phán với những bản án tuyên láo lếu,

công lý trò hề

và bao nhiêu bọn 'dám' ăn, 'dám' lừa, nhưng lẩn trốn trừng phạt

ra tòa diễn trò bịp, ốm nọ, sắp chết kia

...


đúng! vẫn là bọn đạo diễn với những bàn tay nhớp nhúa ấy

không ngừng

giật dây

giật dây...

và bao nhiêu kẻ khác đang nhảy những vũ khúc đen tối và mờ ám

bọn giả vờ xào xáo

như người ta xáo bài ở sòng bạc

đảo trật tự nọ

đảo bản đồ kia

nhưng thực chất chúng luôn là đạo diễn

là bọn chủ trò ở tít nơi cao

đang xáo bài thủ lợi..

nên

nên sao?

nên giờ - dường như chỉ có những người ngơ thây, tội nghiệp nào

mới tin vào lời đường mật của chúng

trong đó có anh?

và có cả tôi?

 

NQP, 20/6/2025

 

 

QUAY XE VÀ THỦ LỢI

 

Quay xe và thủ lợi

còn có lúc nào hơn

là chính lúc này

khi mặt trời đi vắng

đêm tối sẽ hoành hành

chẳng biết dứt khi nao

...

nào, bây giờ đã tới lúc

cơ hội ngàn năm có một

ta quay thôi

làm cú ngược giòng

ai ngu thì giữ lề cũ

ta trở về sung sướng mình ta

và biết đâu cái tột đỉnh vinh hoa (oách xà lách!)

đang chờ đợi ta?

chưa kể rượu thịt bóng môi

tiền bạc nhặt nhạnh cũng chẳng kém

...

thế nên, kệ thây bọn ở lại

thây kệ ngay lũ nạn nhân ở trong

dù chúng có đang kêu la

vì đau khổ, hay bất công

thì ta đây mặc kệ!

miễn là...

miễn là chi?

miễn là ta đỏ da, thắm thịt

phì gia, vinh thân đủ thứ

được thiên hạ công kênh

lưu danh thiên cổ

ở xứ sở vĩ đại nào

của vĩ đại trứ danh!

NQP, 20/6/2025
(Vĩ thanh: Có cái vỗ tay nào, lại chỉ có một tay?)

 

tranh LeMinhPhong
Tranh Lê Minh PHong



CHÚNG TA ĐANG TRÊN CON ĐƯỜNG NÀO?

Dường như có một sự vay mượn thời gian

trong thế giới như của 'kính vạn hoa'

với vô lượng điều đến, diễn ra, rồi đi, rồi lại đến...

là trò chơi của bàn tay vô hình nào?

hay là thử thách Bề trên dành cho giống loài nọ

thử xem giới hạn dại, khôn?

  

các thế lực vẫn tiếp tục thi thố

trong và ngoài những chỗ kia, chỗ nọ

mà họ gọi là quốc gia, quốc kiếc,

khối nọ, khối niếc

cái tốt và cái an tâm dường như là thiểu số?

hãy quên đi sự trật tự mơ tưởng thời nào,

để mãi đón nhận những chông chênh, nghiêng đảo thường trú?

  

ngay những giá trị tưởng như bền vững và đáng được để yên

người ta cũng lục tới, lật đi, tốc lại, lộn lên, lộn xuống

ai có thể ngồi thiền yên?

ai có thể tĩnh tâm?

 

nhìn những bầu trời có những vì 'sao băng' bằng sắt thép

vút qua, vụt lại

những tư duy thắng thua, hơn thiệt

những tranh cãi mạnh ưu, yếu nhược

cả những thế lực sống bằng nghề kia, phép nọ

vòng luẩn quẩn, hay vòng luân hồi?

  

ở thế giới nào rượu mắc nọ vẫn khui ra, xì gà vẫn bập

người ta bay vòng quanh vạn dặm

mũ ni che tai, chẳng nghe thấy chẳng nhìn

hoặc để tìm danh, tung hứng

ăn mày dĩ vãng

tìm những gì thỏa khao khát sướng sung

  

những siêu diễn đàn tung hứng, khen nịnh, tâng bốc

sâm-banh mở ra, và tiền cũng thu vào

cái danh thêm 'bóng nhoáng'

để chìm đi những thân phận khổ đau - đang sống đó - không phải là 'dĩ vãng'

để xoay lưng cùng che lấp những nạn nhân

và đâu đó

hình như là không ít

những kẻ bạo quyền vẫn khiêu vũ trên thân xác thế nhân

sống vui, sống mạnh, sống bền

bằng đau khổ của bị trị

  

kính vạn hoa lại xoay thêm một vòng,

lại một màn vũ trụ vạn sắc

có sắc nào như sắc lệ thế gian?

NQP, Virginia, 24/6/2025

(Vĩ thanh: dù mưa gió thế nào, hoa vẫn nở đợi nhau!)

 

NGỌN ĐÈN

Có ngọn đèn cháy tới giọt dầu cuối cùng

và không ngại cháy luôn cả bấc

còn gì nữa đâu?

nhưng nó vẫn là ngọn đèn

với ai đã từng nhìn thấy nó

và trong đêm tối tăm nào đó

không còn có nó

thì sẽ có ai khác, thứ khác thắp lên

thay nó

bởi sẽ vẫn cần


...


ôi ngọn đèn

dù thắp to, hay nhỏ

dù mờ, hay tỏ

vẫn mãi là ngọn đèn

xuyên suốt tối tăm!

NQP, Virginia, HK, 20/6/2025

(Nhớ những bàn chân 'tị nạn', dù đang trên chính quê nhà, hai tại hải ngoại xa xôi)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Tám 20256:40 SA(Xem: 6810)
xám lạnh đức tin trước cửa thiên đường tôi hòa nhập vào em trần truồng khuôn mẫu đất sét mông muội ý niệm ngày phán quyết cuối cùng sau huyễn hoặc thời gian thế kỷ thứ 17…
13 Tháng Tám 20252:40 SA(Xem: 5910)
Thời còn học Trung học, nhỏ là con bé chúa mơ mộng. Chỉ cần một chiếc lá rơi, một vạt nắng bên hiên nhà hay một cơn mưa bất chợt tình cờ cũng làm chao động tâm hồn đa cảm của nhỏ và cho nhỏ có một giấc mơ đẹp... Trường nhỏ học là trường Nữ Trung Học nằm sát biển nên rất nên thơ và đẹp. Ngồi bên song cửa sổ lớp học, nhìn ra sân trường có hàng dương liễu xanh cao vút rung đùa theo gió thổi vi vu. Có thể nhìn thấy biển xanh lấp lánh dưới ánh mặt trời và những cánh buồm xa xa tận tít chân trời thênh rộng.
13 Tháng Tám 20251:51 SA(Xem: 5597)
Nhân vụ một giảng viên trường Cao đẳng y tế tại Hà Nội tối ngày 16/7/2025, sau khi nhậu say về đã đâm liên hoàn, gây tai nạn thảm khốc. Một người tử vong tại chỗ, ba mẹ con bị thương, một cháu nhỏ tiên lượng xấu, làm hư hỏng 8 phương tiện khác. Khi tỉnh rượu chỉ còn biết ôm lấy nỗi ân hận sâu sắc, nhưng lỗi không chỉ thuộc về người cầm lái mà còn trách nhiệm của những bạn nhậu, những người ép uống. Lời khai của can phạm, do uống say, mấy lần trước có gọi xe về, có app đặt xe lái hộ, nhưng hôm nay, không hiểu sao lại tự tin lái được (người say khôngbao giờ nghĩ là họ say) lên xe lao đi, đạp nhầm chân ga…
07 Tháng Tám 20253:24 SA(Xem: 6397)
Hôm nay vẫn buồn như hôm qua Anh ủ ngày rưng rưng thớ lá Tầm nhìn không xa hơn nỗi nhớ Có những giấc mơ vàng nhựa thời gian
05 Tháng Tám 20253:54 CH(Xem: 6295)
Chiếc phi cơ né vội / hay hành khác né đây / xuống một phi đạo nhỏ / nơi phi trường láng giềng / nắng còn đang đổ lửa / nhưng lòng người nóng hơn?
31 Tháng Bảy 202511:31 CH(Xem: 4415)
Nếu hỏi tên một tác giả đương thời có nhiều đầu sách, được nhiều tầng lớp độc giả ở mọi tuổi tác thích đọc lẫn ngưỡng mộ và có nhiều bạn bè quý mến, có lẽ trong trí nhiều người sẽ nghĩ đến Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Thật vậy, ông có khoảng 60 đầu sách thuộc loại Văn chương, Y học và Phật học; đáp ứng cho nhiều độ tuổi, thường được trưng bày ở các vị trí trang trọng trên các kệ của các nhà sách, thuộc loại best seller, được xuất bản tái bản nhiều lần như “Viết Cho Các Bà Mẹ Sinh Con Đầu Lòng”, “Gió Heo May Đã Về”, “Nghĩ Từ Trái Tim”, “Gươm Báu Trao Tay”... Đó là chưa kể những buổi chia sẻ, đàm đạo, thuyết giảng của ông về sức khỏe, nếp sống an lạc, thở và thiền, v.v... qua những phương tiện truyền thông khác.
29 Tháng Bảy 202512:33 SA(Xem: 7377)
không phải nhớ một người / không hối tiếc một điều / chỉ là khoảnh khắc / nghe gì đó lệch đi trong lòng / người thân thương / thành xa lạ / và vết nứt mở ra /
26 Tháng Bảy 20252:53 SA(Xem: 7699)
Tôi đi qua tháng Sáu bằng một giấc ngái ngủ / đạp vỡ tiếng ve chưa kịp gào / trên sân thượng nhà ai còn một bóng người hong tóc / và một ý nghĩ vừa khô
26 Tháng Bảy 20251:43 SA(Xem: 6147)
Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên chuyến tàu chạy qua những đồi Moravia. Bên ngoài cửa kính, mưa rơi lộp độp như ai đó đang gõ nhịp buồn vào trái tim tôi. Tôi ngồi gần như bất động, nhìn những giọt nước kéo dài thành vệt, phản bội đôi mắt đỏ hoe mà tôi cố giấu suốt chuyến đi. Tôi không định đến Brno. Cái tên nghe đã thấy buồn và cụt ngủn, như bị nguyền rủa từ hàng trăm năm trước. Thành phố này quá nhỏ để có tên trong danh sách những nơi phải ghé qua. Nhưng Julia nhắn tin: “Nếu cậu muốn trốn Berlin vài ngày, cứ đến đây. Chìa khóa dưới tấm thảm trước cửa.” Đi trốn và được bỏ rơi - giống như được thất tình thêm một lần nữa. Không vui - nhưng không cần tấm gương nào soi vào để diễn. / Căn hộ nhỏ trên phố Pekařská chỉ còn lại tôi và tiếng mưa đập vào cửa sổ. Tôi ngồi xuống chiếc sofa cũ, chiếc vali còn nguyên cạnh cửa. Bất giác, tôi nghĩ về người đàn ông đã bỏ tôi lại ở Berlin, nghĩ về tin nhắn cuối cùng: “Anh mệt rồi. Chúng ta đừng làm khổ nhau nữa.”
26 Tháng Bảy 20251:03 SA(Xem: 6293)
Chiến tranh không thương xót những cuộc tình / Ngăn ký ức xếp đầy kỷ niệm / Những bài thơ tình vẫn giấu kín / Hạnh phúc nồng nàn khi ta biết xa nhau