- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Trang Nhà

THE WEAK SWALLOW INJUSTICE

04 Tháng Hai 20254:29 CH(Xem: 14747)

Chen-Kung Ho

THE WEAK SWALLOW INJUSTICE

Chen-Kung Ho (2)

Chen-Kung Ho- photo by DH

 

Author: Chen-Kung Ho:

Chen Kung Ho, MD, PhD: born in Taiwan, USA citizen, has lived in the US for 60 years. A specialist in pediatrics, neonatology, and genetics. Has been professor of pediatrics, attending physician at Neonatal Intensive Care Unit, and later a general pediatric practitioner. Now retired. Hobbies include fishing, traveling, and writing. Published a collection of short stories, and a novel, the Survivors of the Desert, in Apple Books.

 

 

 

 

Belen is a young Mexican girl in her early twenties who had just come to America. After living at her cousin's house in Alabama for a few months, she got a job as a nanny in Atlanta through an employment agency. With the used car she bought, she nervously drove down the interstate highway for the first time. One week after starting her job, she wrote the following letter to her cousin:

 

 

... They are white. The husband works at an insurance company, and the wife works at a department store. They have three children: Amanda, who is eight years old, Becky, who is four, and Chris, who is two. I make a hearty breakfast and dinner every day, and also prepare snacks and treats. During the day, I clean the house. In the evening, I don’t get any free time until after dinner when I finish washing the dishes. Everyone in this family is very overweight. The husband is of average build, but he probably weighs around 290 pounds. The wife isn’t taller than me, and she looks close to 300 pounds. One day, Amanda and I were weighing ourselves. I weigh 120 pounds, and she weighs 160 pounds. The three children all look like dolls that have been inflated like balloons. When I help Amanda get dressed, I see thick, sagging lumps of fat on her chest and stomach."

 

 

After I came to America, it was the first time I saw so many overweight people. Compared to people back home, the ones who are fat there could only be considered slightly overweight. My employers’ whole family really “knows” how to eat. In the morning, I have to cook three sunny side up eggs for the husband, three over-hard eggs for the wife, and two scrambled eggs for each child; besides that, they also eat sausage and bacon. As soon as the husband and wife come home, I serve dessert. They taught me how to make it, and now I’m quite skilled at it. I can make really good cakes, pies, pizzas, and things like that. The wife especially loves the icing on the cake (you know, that stuff made from whipped oil). Both the adults and children shovel it into their mouths, one big bite after another. When I first came to your house and saw those desserts, they were so tempting, I ate without a second thought. Later, when I weighed myself, I had gained three pounds, which scared me. Since then, I’ve been very disciplined.

 

 

The hardest part for me is that there are no green vegetables to eat. The only vegetables they occasionally eat are salads. A big bowl of fluffy lettuce, but when cooked, it turns into just one tablespoonful of vegetables. I’m used to having a whole bowl of cooked vegetables. They eat steak or hamburgers four or five times a week, and chicken or turkey two or three times. I can’t eat that much meat, so I asked the wife to buy more vegetables, but they don’t eat them. One day, little Chris caught a cold and didn’t want to eat anything. The mother became very worried and pulled out all sorts of things he usually liked, like cookies, cake, candy, and desperately fed them to him. I thought to myself: he’s not eating, that’s a perfect chance for him to lose weight. But they don’t think he has any weight problem.

 

 

One day, I said to the lady of the house, 'Your backyard has a large piece of land. Could you let me use a corner of it to grow some vegetables?'

 

 'What do you want vegetables for? I don’t eat vegetables.'

 

 'I like to eat vegetables, madam,' She thought for a moment and said, 'Okay, you can plant them.'

 

 

That day, I was very happy. I took a hoe and a shovel to loosen the soil and pull out the weeds. The next step was to go buy vegetable seedlings and seeds. The next day, I asked her to take me to the garden store. After bringing back the seeds and seedlings, I planted them, watered them every day, and now they’ve grown quite well…

 

 

**

 

One Saturday afternoon, while Belen was working in the garden, the lady of the house walked directly from the garage to the backyard, heading toward Belen's garden. She usually wasn’t interested in knowing what Belen was doing in the backyard, but today, she said with a smile, "Hi! Belen, I went to the weight-counseling clinic today, they weighed me, and I’ve lost three pounds!"

 

"That’s great!" Belen sincerely wished her, "If you go ten times, you’ll lose thirty pounds, right?" she said, laughing, trying to lighten the mood.

 

"Things aren’t going that well," said the lady of the house. "I’ve gone several times before, and not only did I not lose weight, but I actually gained more. The diet plans suggested by the nutritionist have been a real ordeal for me. Didn’t I ask you to make the menu she recommended for me this week? I had to use an immense amount of willpower to swallow it."

 

"Ma'am! If you could eat the vegetables I grow, eat a lot of them, I believe your weight would drop even more."

 

"The thought of insects and worms crawling and biting on the vegetables really turns my stomach."

 

The lady of the house chatted casually while looking at the different types of vegetables. She asked Belen the name of each vegetable, and Belen said that she knew some of the English names, but for many, she couldn’t say the names in English and could only tell them in Spanish.

 

"Look at all these holes on the leaves, they’ve all been bitten by insects. Would you dare to eat them?" said the lady of the house.

 

"Oh, they don’t bother me, I really enjoy eating these vegetables," Belen said. "I don’t spray pesticides, that’s why there are these holes."

 

Suddenly, the lady of the house screamed, stumbled backward, and immediately fell flat on her back with her legs in the air. She tried to raise her head and chest, but could only lift them two or three inches before falling back down. She tried turning her body to the right, then to the left, but couldn’t manage to turn herself into a side-lying position. She pushed her hands down hard onto the ground, but her massive body remained unmoved. She bent both knees, attempting to lift her large abdomen, using all her strength, but only managed to raise it two or three inches off the ground before it immediately dropped back down. She looked like an overturned turtle, flailing her limbs, futilely.

 

When it happened, Belen was watering at the other end of the garden. She saw the lady of the house in trouble and immediately ran over to help. Belen crouched down, placed the lady’s arm on her own shoulder, and held her arm tightly with both hands, then stood up with all her might. After three attempts, she finally helped the lady to her feet.

 

"Why did you scream just now?" Belen asked, puzzled.

 

"I saw a big caterpillar."

 

"Where?"

 

"Right under that big leaf of the vegetable."

 

Belen, curious, walked toward the direction the lady had pointed to.

 

"Oh no! That's too scary! Don’t go look, Belen!" the lady called out to her.

 

Before the lady had finished speaking, Belen was already flipping the vegetable leaves. Sure enough, there was a one-inch long, fat green caterpillar. Belen picked it up with her hands, threw it to the ground, and stomped on it.

 

"Belen, how did you train yourself to be so brave?"

 

"I've been catching caterpillars since I was a child. These caterpillars turn into beautiful butterflies, and when I think of butterflies, I'm not scared!"

 

"I really admire you!"

 

It was a warm afternoon, and Belen felt very comfortable. But the lady of the house felt hot and stuffy. Sweat poured down her body, and she kept wiping the sweat that dripped into her eyes. The makeup on her face was smudged by the sweat.

 

"I can’t stand this weather," she said. "I’m going inside to cool off with the air conditioning. I really want a pizza. Could you bake me one, Belen?"

 

"Of course! I’ll do it right now."

 

Belen turned off the faucet and followed the lady into the house.

 

The three children were sitting in front of the TV, eating potato chips while watching. When they heard Belen was going to bake a pizza, they excitedly stood up and gathered around her. One said, "I want two slices!" The other said, "I want three slices!"

 

"Okay! I’ll bake two large pizzas so you can all have plenty!"

 

Belen felt very satisfied with her work of several months. The kids liked her, and the parents appreciated her work. After only a short time, they even gave her a raise. She often sent money to her parents and bought gifts for her brothers and sisters.

 

Of the three children, Amanda was in third grade, Becky was in Pre-K, and Chris was in daycare, which was right next to the school. At first, the dad or mom would handle the school and daycare drop-offs and pick-ups. Later, Belen suggested doing it herself. The dad was happy to have someone to help, but he wanted to be sure Belen knew what she was doing and that it was safe. So, he asked Belen to go with him to the school for three days. After that, he let Belen use her car to pick up the kids. Every morning and afternoon, while Belen was driving, he would sit next to her. After a week of practice, he felt comfortable letting Belen handle the pick-ups and drop-offs on her own.

 

Belen had been handling the heavy responsibilities for several months now, and she was doing things with ease, feeling satisfied and happy. She had met several teachers and staff members, and every day, she would exchange a few words with them at the place where the kids got into the car. Over time, they learned that she was Mexican, so they began greeting her in simple Spanish.

 

One day at noon, while Belen was making cheesecake, she heard the sound of a car pulling up. Not long after, the man of the house appeared in front of her. Surprised beyond measure, without thinking, she blurted out, "Sir, why are you back so early?"

 

"I happened to finish my work earlier today," the man said, smiling and revealing his uneven teeth.

 

Belen had always thought his teeth weren’t very nice, but today, his friendly smile softened the image of the imperfection.

 

"I went out to visit a company's boss today, and once the deal was settled, I came back."

 

"Sir! Would you like some coffee? I can brew some for you."

 

"That would be great! Please brew me a cup! Your cheesecake is already giving off a wonderful smell. It's the perfect dessert to go with coffee."

 

A few minutes later, Belen brought the fragrant coffee and cheesecake to the dining table for the man to enjoy. He loosened his tie, rolled up his shirt sleeves, turned on the ceiling fan, and, while sipping his coffee, he complimented her:

 

"Belen, your coffee is just as good as Starbucks, and your cheesecake is just as good as the one from that famous cheesecake shop in Buckhead. I really wish I could keep you here forever."

 

"Thank you, Sir! You're too kind. The coffee and cheesecake are both things that Madam taught me to make."

 

"You’ve learned quickly and authentically. You probably deserve a break now, don’t you? Come sit here and have a coffee while enjoying the cheesecake you made."

 

"Thank you, Sir! I already tasted it while I was making it. Now I need to bake a pizza for the kids and Madam. They’ll be home soon."

 

"Belen, you're truly an excellent housekeeper. I’m very lucky to have found you."

 

When the pizza was done, Belen cleaned up the kitchen and told the man that she was going to pick up the kids.

 

"I’m coming with you. I want to see the kids earlier," he said.

 

"Sir, should I ride in your car?" Belen asked.

 

"No, I’ll ride in your car."

 

"Sir, my car is an old one, and it doesn’t have air conditioning. You might not be comfortable."

 

"Next to you, I won’t feel hot," the man joked.

 

"Sir, I’ll move the car from the backyard to the front yard, and then you can get in."

 

As the man got into the car, Belen noticed he was holding three slices of pizza and had already taken a bite of one.

 

"Belen, would you like to eat a slice?"

 

"No! Thank you, I’m not hungry."

 

"Belen, you really have great self-control. No wonder your body is so slim. The smell of this pizza is so tempting, I can’t control myself."

 

The man talked to Belen about a lot of things, trying to make the atmosphere lighter, but Belen didn’t fully understand everything he said. Some things she understood, but she didn’t know how to say them in English, so she responded in Spanish. Though worried that the man might not understand, Belen tried to keep the conversation going.

 

Belen suddenly felt the man's heavy hand on her shoulder. She felt very uncomfortable and wondered why he was doing this. She wanted to shake it off immediately, but she didn't know how to do so. Pushing it away seemed impolite, but she also didn't want his arm to remain on her shoulder. In the midst of confusion, she remained silent for a few minutes, although the man continued talking to her.

 

"Sir, could you please move your arm? I can't drive like this," Belen gathered her courage and said that.

 

"Oh! Sorry! Sometimes, when I'm talking excitedly with a friend, I don't even realize I'm putting my arm around their shoulder." He withdrew his hand and added, "The school is almost here."

 

At the parking lot, the two children saw their dad sitting in the car and started cheering. They waved their arms and danced around. When the staff opened the door, the children ran over to their father, greeting him with hugs. After exchanging a few words with the staff, Belen drove the car away. She drove to the nearby daycare to pick up Chris.

 

The car was lively, and Belen felt no need to participate in the conversation. She kept thinking about why the man had behaved like that today, but she couldn't figure it out. When they returned home, the children started demanding pizza, and she got busy taking care of them, pushing the earlier incident out of her mind.

 

A week later, the man came home earlier again. It was around noon, and Belen was watching TV.

 

"I've been working outside again today," the man said without waiting for Belen to ask. "I finished my work, so I came back early."

 

"Sir, would you like some coffee?"

 

"Sure, please brew me a cup." He went to his room to change into more comfortable clothes. When he returned to the family room, the fragrant coffee was already on the table.

 

"Sir, would you like a piece of cake to go with it?"

 

"Great! You're really sweet." After taking a few sips of coffee, he said to Belen, "Sorry to disturb you while you’re watching TV. You can continue watching! What show are you watching?"

 

"I don’t know what it’s called. It’s about a love story, and it plays every day at the same time, seemingly never-ending."

 

"Oh! I know, you’re watching a soap opera. Go ahead and keep watching, I won’t disturb you. I think I’ll go to my room and take a shower."

 

Belen returned to the sofa to continue watching TV. When the man came back to the family room, his clothes smelled faintly of men's cologne.

 

"Can I watch TV with you?"

 

"Oh, of course!"

 

"Can I sit next to you?"

 

"Sure!" She said this, but felt a bit nervous, recalling the scene from the day they picked up the children.

 

"Do you like love stories, Belen?"

 

"Yes, I do."

 

"I like them too," the man said. "Belen, you’re really beautiful. You must have many love stories, right?" Belen was confused by this intrusive question about her personal life. She didn't know how to answer, so she hesitated and said, "No! No!" The man continued, "Can I be your friend?"

 

Belen felt even more puzzled. Her intuition told her that the man seemed to have intentions beyond friendship. The adrenaline surging through her made her heart race. Trembling, she said, "Sir, you are my employer. Since I started working for you, we have been friends."

 

"I want to be even closer friends with you, can I? Like a boyfriend."

 

"Oh, no, no! I’m here to work for you. You have a wife and children."

 

"Belen, don't worry about that. I just want to have a good time with you. If I were to date you, I would take you shopping, buy you lots of things you like, and take you to nice restaurants."

 

‘Oh, no! No!’

 

‘Belen, if you and I were to have a relationship, and we both like each other, I would make you become my wife. What do you think?’

 

‘Oh, no! No!’ She had long since lost interest in watching TV. She stood up, intending to go to the kitchen. At that moment, the master pulled her down and told her to sit next to him. His arm draped over Belen’s shoulder, and she tried to break free. However, the master's arms, as strong as a gorilla's, were locked around her neck. No matter how she twisted her body or moved her hands and feet, it was of no use.

 

‘Belen, just sit down and listen to me. I like you, and if you become my girlfriend, I will give you many benefits.’

 

‘I'm not interested, let me go!’ Belen said angrily.

 

The master's left hand began to touch Belen's breasts, "You are really plump, please calm down and let us be together, okay?

 

 

He leaned forward and tried to kiss her, but Belen's head twisted left and right, making it impossible for him to do so. The master's hands groped up and down her chest and abdomen, pushing Belen down and making her lie on the sofa. The master's huge body pressed against Belen face to face. At this time, his hands were not on Belen's neck. She took the opportunity to roll over, slip off the sofa, and run away quickly. The Master's hands grasped her blouse. As she ran, half of her clothes were torn off, revealing one breast. Belen grabbed a tablecloth and covered her chest with it. She ran to her bedroom and locked the door. The master followed, twisting the doorknob while urgently knocking on the door.

 

 

‘Belen, please open the door. We can have a good talk.’

 

She remained silent as she hurriedly stuffed her clothes and other belongings into her handbag.

 

 

The master continued knocking on the door: ‘Belen, please open the door. I need to talk to you.’

 

She remained silent, afraid the master would break down the door. Carefully, she opened the window, threw her handbag out, and then jumped out onto the grass outside. When she landed, she twisted her ankle, which made it difficult for her to run fast. She endured the pain and quickly made her way to her car. Only when she started the car did she finally let out a sigh of relief.

 

**

 

"Where am I going?" She asked herself. Her thoughts were chaotic, with no destination in mind. She drove out, not looking at the road signs, unaware of the names of the streets. She just wanted to leave this home as quickly as possible. She thought about going to her cousin’s place, but Alabama was far away. She wanted to find another job, but it wasn’t something that could happen right away. Until she found one, where would she stay?

 

 

As she wandered around to pass the time, she passed by a park. She drove in, found a spot, and parked the car. She wanted to rest for a while to calm her nerves. She also wanted to tidy herself up. Her chest was still covered with the tablecloth, her hair was disheveled, and there were scratches and bruises on her hands and back. Her car was parked far away from the other cars. She changed clothes and applied makeup inside the car, then stepped out to get some fresh air. She kept wondering what to do next. She had a lot of worries and wanted to talk to someone. She thought of her cousin, so she went to a public phone booth, fumbled through her handbag, and realized she didn’t have enough change. Reluctantly, she decided to make a collect call.

 

 

When the phone was connected, Belen described what had just happened to her.

 

“Belen, you should report it to the police. That guy committed rape, and this kind of crime carries a heavy sentence in the United States!”

 

"I don’t want to report it, I just want to find another job."

 

"Belen, the law in the United States will protect the victims."

 

"I am not a legal immigrant. I don’t want to cause trouble for myself."

 

"I welcome you to my home, rest for a while, and then go back to work once you’re mentally recovered."

 

"Okay, thank you! Let me think about it and get back to you."

 

 

**

 

 

The man later found out that Belen had run away. He felt very frustrated. He put in his car the two white porcelain vases with intricate artwork and pawned them at the pawn shop while he was driving to pick up his children. When the two older children saw that it was their father who came to pick them up instead of Belen, they asked in unison, "Where is Belen?"

 

"She ran away. She no longer works for us."

 

"Wow!" The children let out a disappointed sigh.

 

When they returned home and found there was no cake or pizza to eat, they felt very dissatisfied and complained a lot.

 

“Would you like to have some ice cream? Dad will go to the freezer and get some for you.”

 

“Okay!” Everyone said happily. They ate ice cream while watching TV.

 

“Dad, can we invite Belen to come back?”

 

“She won’t be coming back after she leaves.”

 

“What will we do when we go to school from now on?”

 

“Either Mom or I will take you in the morning. I will arrange for the daycare to take you there at 3 o’clock, so you can be with Chris. At 6 o’clock, I’ll go to the daycare and pick you up to bring you home.” The children were reassured and stopped asking, continuing to watch TV.

 

 

When Mom came home, the children rushed up to her and reported that Belen had already left.

 

 

"How could this happen?" she asked her husband.

 

 "I don't know. When I came back, she was already gone. I found the vases were gone, and the tablecloth was taken too." The mistress walked over to check the vases and tablecloth, and sure enough, they were gone.

 

"Mexicans are unreliable. We were so nice to her, and she seemed happy here. Why would she leave?"

 

"Maybe she found a better job," the husband said.

 

 

Chen-Kung Ho

END

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 202612:40 SA(Xem: 5737)
cô ấy cao hơn tôi gần một cái đầu / nhưng điều đó / không làm tôi thấy mình nhỏ lại / khi tôi muốn hôn / tôi không cần nhón chân / cô ấy sẽ cúi xuống / rất khẽ / như một nhành cây / nghiêng vì gió
19 Tháng Hai 202611:49 CH(Xem: 4632)
Tôi chỉ thấy dễ chịu khi máy bay hạ cánh xuống California. Không phải vì nước Mỹ tốt hơn. Mà vì tôi vừa rời khỏi một nơi khiến lòng mình nặng trĩu. Một tháng đi qua Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng, Hà Nội. Một tháng đủ để cảm nhận nhịp thở của một đất nước đang lớn lên – nhưng lớn lên như một đứa trẻ không được hỏi ý kiến mình muốn trở thành ai.
13 Tháng Hai 20262:55 CH(Xem: 5191)
Tháng Hai / ru nhẹ tình thơ / khẽ nâng vạt tóc / ngủ nhờ trên vai / Tóc thơm một đóa / trăng cài / Đêm quỳnh / thoảng mộng mơ hoài trong ta
13 Tháng Hai 20262:13 CH(Xem: 5618)
Inoue Seigetsu (1822−1887) là người có học thức cao và là chuyên gia về thư pháp. Vì vậy, ông được các nhà bảo trợ nghệ thuật giàu có chào đón và thường đến thăm các nhà thơ và học giả, dạy kèm các nhóm thơ haiku và giảng dạy Nho giáo. Seigetsu đã viết khoảng 1.700 bài thơ haiku. Ông ngưỡng mộ Basho nhưng vẫn có phong cách riêng.
13 Tháng Hai 202611:18 SA(Xem: 5873)
Tháng chạp ấm áp ngọn đèn / Cơn mưa tha hương lao xao song cửa / Như có tiếng vó ngựa hồng tan vỡ / Bóng mẹ ngồi thao thức cánh nhân duyên
10 Tháng Hai 20263:12 SA(Xem: 3144)
Bài viết này đặt ra một nghịch lý của Việt Nam đương đại: khi lý tưởng cộng sản vẫn được nhắc tới như nền tảng chính danh, nhưng vai trò thực tế của nó trong đời sống xã hội đã thay đổi sâu sắc. Thay vì tranh luận đúng–sai hay kết tội, tác giả chọn cách phân tích sự dịch chuyển của lý tưởng từ mục tiêu giải phóng sang ngôn ngữ quyền lực. Cách tiếp cận này giúp nhìn lại mối quan hệ giữa ổn định, phát triển và bất bình đẳng dưới một góc nhìn tỉnh táo hơn. Tòa soạn giới thiệu bài viết như một đóng góp cho đối thoại xã hội, với tinh thần viết để hiểu và cùng suy ngẫm
08 Tháng Hai 202610:45 CH(Xem: 6158)
Xuân đến rồi sao chẳng thắm hoa / Đây đổ quyên / Đây rừng Bà Nà / Xuân chưa thắm nhưng lòng đã thắm / Bốn mùa mưa nắng bốn mùa hoa
08 Tháng Hai 20268:09 CH(Xem: 5856)
LTS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu. Việt Nguyên là bút danh của Bùi Văn Long, quê ở Long Xuyên, An Giang. Thơ Việt Nguyên viết về những góc đời rất nhỏ — một góc phố đêm, bữa cơm một người, một cử chỉ tử tế thoáng qua. Thơ lặng, buồn vừa đủ, không than thở, chỉ nhắc ta rằng giữa đời sống mỏi mệt này, nhân gian vẫn còn ấm. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn thi hữu những bài thơ của Việt Nguyên sau đây. (Tạp Chí Hợp Lưu)
08 Tháng Hai 20267:36 CH(Xem: 4138)
Nhà Ba Má tôi ở ngay phố chợ Qui Nhơn, một căn nhà rộng lớn rất đẹp. Ngày xưa xa xôi thời còn nhỏ, mỗi năm đến độ xuân về, nhà tôi thường có một chậu mai đẹp chưng giữa phòng khách thật sang trọng. Ngày ấy mấy anh em tôi thường lấy những tấm thiệp chúc xuân be bé gắn lên cành mai. Mai vàng nở tươi, e ấp dịu dàng trong tiếng nhạc xuân nghe rộn rã xuân về.
08 Tháng Hai 202612:04 SA(Xem: 4320)
*** Đài Phát Thanh của Thi Sĩ - RADIO del POETA 01/02/2026 MUSICA y POESIA del MUNDO - Âm nhạc và Thi Ca Thế Giới *** Trong chương trình Âm nhạc và Thi Ca Thế Giới ngày thứ bảy tuần 31/01/2026 Đài Phát Thanh của Thi Sĩ CALIDOSCOPIO, phát sóng từ Mexico và Argentina cho khắp Châu Mỹ La tinh và TBN cũng như Ý, lại tiếp tục trình bày Thơ NCT.
16 Tháng Tám 2025(Xem: 8873)
Giáo sư Trần Ngọc Ninh đã ra đi thanh thản ở tuổi 103 vào ngày 16 tháng 7 năm 2025 tại Bệnh viện Hoag, thành phố Newport Beach, miền Nam California. Tin tức về sự qua đời của giáo sư chỉ được gia đình thông báo hai tuần sau đó, theo đúng nguyện vọng của thầy về một tang lễ Phật giáo vô cùng đơn giản, được tổ chức riêng tư trong phạm vi gia đình. Không có cáo phó, không có điếu văn, và gia đình đã thực hiện đúng những gì thầy mong muốn. Thầy được an táng tại nghĩa trang Loma Vista Memorial Park, thành phố Fullerton, cách Little Saigon khoảng 20 km, bên cạnh phần mộ của người vợ quá cố, mất vào năm 2020 trong thời kỳ đại dịch Covid-19. Bia mộ của thầy rất giản dị, không ghi học hàm hay danh hiệu – chỉ khắc tên thầy và pháp danh “Orgyen Karma, biểu tượng cho hoạt động giác ngộ”.
18 Tháng Mười Hai 2024(Xem: 15809)
Cristoforo Borri dành hai chương III và IV, trong Phần II của Ký Sự Đàng Trong để viết về nhân vật mà ông quý trọng và tôn vinh: quan Khám lý Trần Đức Hoà -ân nhân thứ hai của đạo Chúa (sau Minh Đức Vương Thái Phi)- là người đã cứu sống cha Buzomi và mời các giáo sĩ về vùng ông cai trị, năm 1618, trong cơn sóng gió, các giáo sĩ phải lẩn tránh, ông đã cấp nhà ở và dựng nhà thờ cho họ ở Quy Nhơn, tạo ra cơ sở đạo Chúa ở Nước Mặn. Xin tóm tắt lại những sự kiện đã xẩy ra: / Đạo Chúa ở Đàng Trong do cha Buzomi đặt nền móng từ năm 1615, nhờ Minh Đức Vương Thái Phi giúp đỡ và che chở, có được nhà thờ lớn ở Đà Nẵng. Năm 1616, Macao gửi thêm ba thầy giảng người Nhật sang trợ giúp. Năm 1619, cha Buzomi bình phục; quan Khám lý đưa ông trở lại Hội An, các đạo hữu Dòng Tên gặp nhau trong niềm vui khôn tả. Họ quyết định: Cha Pedro Marques ở lại Hội An. Các Cha Buzomi, de Pina, Borri và thầy giảng Bồ, theo quan Khám lý về Quy Nhơn[1].
18 Tháng Mười Hai 2024(Xem: 14823)
Kỳ trước, chúng tôi đã trình bày Đời sống thế tục ở Đàng Trong theo sách Ký sự Đàng Trong của Cristoforo Borri. Kỳ này, xin giới thiệu Đời sống tôn giáo ở Đàng Trong qua ngòi bút của Borri, về giai đoạn đầu tiên đạo Chúa được truyền vào nước ta, từ 1615 đến 1622, dưới thời chúa Sãi Nguyễn Phước Nguyên./ Cristoforo Borri xác định vai trò tiên phong của Dòng Tên / Cristoforo Borri xác định các giáo sĩ Dòng Tên đúng là những người đầu tiên đem đạo Chúa vào Đàng Trong, bằng cách chỉ trích sự bịa đặt trong cuốn sách của một giáo sĩ Y Pha Nho [Hordũnez de Zeballos] kể rằng ông ta đã đến Đàng Trong trước đó, đã rửa tội cho một bà công chúa và nhiều người trong hoàng tộc, mà Borri cho là hoàn toàn hoang tưởng.
18 Tháng Mười Hai 2024(Xem: 15180)
Tác phẩm Ký sự Đàng Trong của Cristoforo Borri[1] nguyên bản tiếng Ý, được viết để đệ lên Giáo Hoàng Urbain VIII (1623-1644), theo truyền thống các văn bản của giáo sĩ tường trình với Đức Thánh Cha và Tòa thánh về hiện tình đất nước mà họ đã đến truyền giáo, cũng là cuốn sách đầu tiên của người Âu viết về Đàng Trong, in năm 1631, cung cấp những thông tin giá trị trên ba mặt: lịch sử, tôn giáo và ngôn ngữ. Và ông đã ghi lại những chữ quốc ngữ đầu tiên trong tác phẩm Ký sự Đàng Trong. Giáo sĩ Cristoforo Borri (1583-1632), thông bác nhiều địa hạt, từ sinh vật học đến thiên văn, ngoài việc báo cáo tình hình Đại Việt, có tính cách "gián điệp" cho Tòa Thánh, ông còn yêu mến đất nước này, hòa mình vào đời sống Việt Nam đầu thế kỷ XVII, tìm hiểu xã hội và con người.
23 Tháng Ba 20266:41 CH(Xem: 2421)
Có những bản tình ca không bắt đầu từ giai điệu, mà bắt đầu từ cách hai con người lắng nghe nhau. Âm nhạc gọi tên những khoảng cách ấy là quãng bốn, quãng năm—những bước đi giữa các nốt, khi gần khi xa, khi chênh vênh như một lời chưa nói hết, khi vững vàng như một niềm tin đã kịp gọi thành tên. Nhưng trong thế giới của những kẻ đang yêu, khoảng cách ấy không chỉ nằm trên phím đàn. Nó hiện hữu trên chính cơ thể con người— như một bản đồ thầm lặng của cảm xúc, nơi mỗi điểm chạm là một nốt nhạc, mỗi chuyển động là một cung bậc ngân rung.
15 Tháng Ba 202612:47 SA(Xem: 3113)
Một Bài Thơ Dịch, 114 Năm Sau Khi Bài Thơ Gốc Ra Đời. LE PONT MIRABEAU - Tác giả Guillaume Apollinaire -1912 DƯỚI CẦU MIRABEAU – Trần C. Trí chuyển ngữ -2026
14 Tháng Ba 202610:45 CH(Xem: 4354)
đưa em về qua chợ / bến đò đầy khách rồi / bữa hôm trời trở gió / tháng giêng hai đến rồi
28 Tháng Hai 202612:40 SA(Xem: 5734)
cô ấy cao hơn tôi gần một cái đầu / nhưng điều đó / không làm tôi thấy mình nhỏ lại / khi tôi muốn hôn / tôi không cần nhón chân / cô ấy sẽ cúi xuống / rất khẽ / như một nhành cây / nghiêng vì gió
(Xem: 3157)
Vốn âm nhạc của tôi không có bao nhiêu, nghèo nàn lắm. Có thể nói tôi rất dốt về âm nhạc. Đây là sự thực và đôi lúc, một mình suy tư, đem lòng đối diện với lòng, tôi tự cảm thấy có một chút xấu hổ. Không phải là tôi không được học nhạc. Trái lại, hệ thống giáo dục thời chúng tôi, thuở xa xưa ấy, ba phần tư thế kỷ tức 75 năm trước đây, từ lớp Đệ Thất (lớp 6 bây giờ), năm đầu tiên của bậc Trung-Học phổ thông, môn âm nhạc đã có trong chương trình giảng dạy. Ngoài những môn học chính như Việt Văn, Toán, Lý Hóa, Sinh Ngữ v.v. mỗi tuần còn có ba giờ dạy môn học phụ: một giờ “Họa”, một giờ “Hán Văn”, một giờ “Nhạc”. Học sinh chúng tôi thời đó, tiếp thu ba môn học phụ này để bổ túc kiến thức phổ thông, và chỉ được dạy ở Trung-Học Đệ-Nhất-Cấp, nay gọi là Trung-Học Cơ-Sở…
(Xem: 4630)
Tôi chỉ thấy dễ chịu khi máy bay hạ cánh xuống California. Không phải vì nước Mỹ tốt hơn. Mà vì tôi vừa rời khỏi một nơi khiến lòng mình nặng trĩu. Một tháng đi qua Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng, Hà Nội. Một tháng đủ để cảm nhận nhịp thở của một đất nước đang lớn lên – nhưng lớn lên như một đứa trẻ không được hỏi ý kiến mình muốn trở thành ai.
(Xem: 4138)
Nhà Ba Má tôi ở ngay phố chợ Qui Nhơn, một căn nhà rộng lớn rất đẹp. Ngày xưa xa xôi thời còn nhỏ, mỗi năm đến độ xuân về, nhà tôi thường có một chậu mai đẹp chưng giữa phòng khách thật sang trọng. Ngày ấy mấy anh em tôi thường lấy những tấm thiệp chúc xuân be bé gắn lên cành mai. Mai vàng nở tươi, e ấp dịu dàng trong tiếng nhạc xuân nghe rộn rã xuân về.
(Xem: 4905)
Với tôi, Tết về trước hết, bằng một mùi hương - mùi gừng nồng ấm Ở cái xóm nhỏ ven sông- xóm Giã Viên. Trong ký ức, cứ vào khoảng đầu tháng Chạp, không khí quanh bến sông Kẻ Vạn* gần nhà tôi lại trở nên rộn ràng. Từ lò mứt chị Bưởi (chủ lò mứt: chị Nguyễn Thị Bưởi là con gái Kim Long, xứ mứt gừng nổi tiếng của Huế) ở xóm trên, những gánh gừng trên vai các o, các chị đã được thái lát, luộc qua, nối nhau về dòng sông để xả nước cho bớt vị cay. Dòng sông Kẻ Vạn ngày ấy trong đến nỗi có thể nhìn thấy từng viên sỏi, từng ngọn rêu dưới đáy. Không chỉ là mùi thơm của gừng, mà là mùi vị của sự tảo tần, của bàn tay chịu thương chịu khó bắt đầu vào vụ mứt Tết.
14 Tháng Ba 202611:58 CH(Xem: 3502)
. Mall of America—tên một trung tâm thương mại có thật tại Hoa Kỳ—là nhan đề truyện ngắn của Suzanne Wang.. Tác giả là kỹ sư phần mềm sống tại San Francisco, sáng tác chủ yếu xoay quanh trí tuệ nhân tạo và những tác động của công nghệ đối với đời sống con người. Truyện được tuyển chọn vào The Best American Short Stories 2024 được ghi nhận là một tác phẩm tiêu biểu của văn học Mỹ đương đại trong năm 2024. Câu chuyện mở ra từ hệ thống OmniMall AI với một giọng điềm tĩnh và logic, giải thích trước một ủy ban doanh nghiệp lý do vì sao bộ nhớ của nó không nên bị xóa.Rõ ràng,”tôi” trong truyện chính là OmniMall AI..Các nhân vật hiện ra chủ yếu qua mã số và dữ liệu hành vi (C-2542, A-9921…), phản ánh logic của một thế giới nơi con người được tiếp cận như khách hàng,hồ sơ và đối tượng . “Tôi” chỉ tồn tại qua giọng nói, màn hình và các tương tác lặp lại, đặc biệt trong những trò chơi và hoạt động ca vũ.
14 Tháng Ba 202611:11 CH(Xem: 3732)
Xin thưa ngay, “Giáo chủ” đang nói tới đây không nhằm nói về một nhân vật cụ thể, ở một xứ sở cụ thể nào. Và động lực để hắn có đủ lòng dũng cảm (vâng, cần tới lòng dũng cảm) để viết những dòng tạm gọi là “truyện ngắn” cho lành này, chính là tâm sự của một người mẹ - bạn gái hắn, kể với tay nhà báo quèn về chuyện đã “mất” đứa con gái duy nhất tên là MTT cho một đấng “Giáo chủ” cùng hệ thống giáo lý và cái “Thiên đường” của ông ta ra sao…
14 Tháng Ba 202610:34 CH(Xem: 3875)
Ở miền sông nước Hậu Giang, nơi những con rạch nhỏ lặng lẽ chảy qua vườn dừa, vườn khóm, người ta vẫn nhớ về một cô gái có nụ cười “tỏa nắng” như nắng tháng Ba phương Nam. Cô tên là Mai Thị Ngọc Linh.
28 Tháng Hai 20263:48 SA(Xem: 4877)
Vợ chồng tay Lộc chuyển nhà, đi ở thuê. Dân khu phố Lợi Giang xì xào, sẵn nhà năm tầng to đẹp thế không ở, đi thuê cái phòng bằng lỗ mũi, vợ chồng con cái đút nút vào với nhau cho nó nhục ra… Nhưng Lộc không thấy nhục. Lộc vốn là công nhân lắp ráp điện tử bên khu công nghiệp gần đó. Vợ ở nhà bán hàng online, nội trợ. Hai con, một đứa lên năm một đứa lên ba đi nhà trẻ cả. Đời sống cũng ổn. Vợ chồng con cái dắt nhau đi thuê căn phòng trong dãy trọ mãi cuối khu phố Lợi Giang, cách nhà cũ độ hai cây số là chuyện cực chẳng đã. Khá xa. Khuất mắt. Chỉ có điều ngày hai buổi đi về, vẫn phải lượn qua ngõ rẽ vào nhà cũ. Hơi khó chịu. Nhưng cứ nhìn thẳng, tăng ga xe máy phóng vèo qua một cái cũng xong. Mẹ Lộc bảo: “Đi cách xa khỏi cái chỗ ma nó quen chốn ấy, cho yên ấm gia đình”. Lộc nghe lời mẹ, lấy cái sự yên ấm gia đình con cái làm trọng.
15 Tháng Ba 2026(Xem: 2479)
Gần đây, trong giới văn chương xuất hiện một nỗi lo mới: trí tuệ nhân tạo đang “xâm lăng” lãnh địa thi ca. Bài viết “Phẩm giá thơ trong thời đại AI” của Đinh Thanh Huyền là một trong những tiếng nói tiêu biểu cho nỗi lo ấy. Bài viết được viết với nhiều cảm xúc chân thành, nhiều suy tư đạo đức và một niềm tin rất đẹp: thơ phải là sản phẩm của con người, của trải nghiệm sống, của những tế bào sinh học đang rung động trong thân thể người. Tất nhiên, không ai phản đối niềm tin đó. Nhưng đọc xong bài viết, người ta bỗng có một cảm giác hơi… lạ: các nhà thơ dường như đang sợ AI giống hệt như họ từng sợ rất nhiều thứ trong lịch sử. Và lịch sử thường cho thấy: những nỗi sợ đó hiếm khi đúng.
28 Tháng Hai 2026(Xem: 3065)
Trong đời sống văn chương Việt Nam hải ngoại, có những người viết để nổi danh. Có những người viết để lưu dấu một thời. Có những người viết để giữ lại một phần linh hồn dân tộc mình giữa những bể dâu của lịch sử. Nhà văn, dịch giả Từ Vũ thuộc vế thứ ba, bền bỉ gìn giữ tiếng Việt như giữ một ngọn lửa nhỏ trong gió.
10 Tháng Hai 2026(Xem: 3143)
Bài viết này đặt ra một nghịch lý của Việt Nam đương đại: khi lý tưởng cộng sản vẫn được nhắc tới như nền tảng chính danh, nhưng vai trò thực tế của nó trong đời sống xã hội đã thay đổi sâu sắc. Thay vì tranh luận đúng–sai hay kết tội, tác giả chọn cách phân tích sự dịch chuyển của lý tưởng từ mục tiêu giải phóng sang ngôn ngữ quyền lực. Cách tiếp cận này giúp nhìn lại mối quan hệ giữa ổn định, phát triển và bất bình đẳng dưới một góc nhìn tỉnh táo hơn. Tòa soạn giới thiệu bài viết như một đóng góp cho đối thoại xã hội, với tinh thần viết để hiểu và cùng suy ngẫm
07 Tháng Hai 2026(Xem: 3663)
Sắp đến Tết truyền thống, như một “tập quán” bất đắc dĩ mới, nhiều người đang lo lắng chuẩn bị đón đợi nhằm chống đỡ các chiêu trò hài nhạt chọc cười nhảm trên các phương tiện truyền thông, thì đã bị đầu độc đến nôn mửa bởi hàng loạt thứ văn hóa rác được gọi là “Thơ Văn”, mà lại là “Thơ Văn” đoạt các giải cao ngất ngưởng, được ngợi ca ngút trời theo kiểu “quá lời nguyện hết thành hoàng thổ công”…
06 Tháng Sáu 2025(Xem: 11734)
Trước khi thực hiện cuộc phỏng vấn này, tôi đã tham khảo nhiều nguồn thông tin và trực tiếp đối thoại với những nhân vật “sống” trong và ngoài nước. Tuy nhiên, phản hồi nhận được đa phần rơi vào ba mô thức: (1) phê phán gay gắt phía đối lập, (2) nói chung chung với lý thuyết viễn mơ, hoặc (3) phủ nhận hoàn toàn tính khả thi của việc hòa hợp hòa giải. Do đó, tôi đã tìm đến Trí tuệ Nhân tạo Chat GPT – như một cuộc đối thoại với "sự trống vắng im lặng", và đồng thời là một sự tổng hợp từ hàng triệu nguồn tiếng nói – để có được một cái nhìn khách quan, toàn diện, mang tinh thần đối thoại tương kính về một vấn đề lớn và dai dẳng của dân tộc Việt Nam.
22 Tháng Mười Hai 2023(Xem: 28124)
Như bài viết gần đây của ông về kênh đào Phù Nam của Cam Bốt, và đặc biệt như một tuyên bố gần đây nhất của Thủ tướng Cam Bốt Hun Manet: “Kênh đào Phù Nam không lấy nước từ sông Mekong mà chỉ lấy từ sông Bassac và sẽ dùng cho tưới tiêu, nông nghiệp)\”, xin ý kiến của ông về những vấn đề sau:
27 Tháng Tư 2022(Xem: 34517)
Những ngày 11, 12 tuổi, vào những năm 73-74, tôi say mê Phan Nhật Nam. Anh trở thành thần tượng của tuổi thơ, với những ngày dài trên quê hương, những ngày bi thảm, những ngày thê lương, những ngày gẫy vụn, trong nỗi sợ khốn cùng. Nỗi sợ trái lựu đạn đã bật kíp. Nỗi đau vô hình của đồng ruộng ẩn chứa triệu trái mìn. Nỗi đau thắt ruột của người cha xếp xác con, trên đoạn đường từ Quảng Trị về Huế. Trong bất mãn của người lính trước một hậu phương vô ơn. Của người lính miền Nam phải tự vệ giữa một thế giới làm ngơ những thảm sát tập thể ở bãi Dâu, ở trường tiểu học Cai Lậy. Khác những nhà văn quân đội khác, tính chất bi tráng của một xã hội dân sự thời chiến phủ trùm lấy bút ký của Phan Nhật Nam, vượt lên trên các trận đánh. Không phải Mùa hè đỏ lửa, mà Tù binh và Hòa bình, Dọc đường số 1, Dấu binh lửa mới thực sự ghi lại suy nghĩ của một quân nhân trong chiến tranh. Bên cạnh, nhật ký của Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc chỉ là những tiểu xảo của những sản phẩm được biên tập.
07 Tháng Năm 2021(Xem: 34594)
...một thập kỷ gian nan của nông dân Dương Nội qua cuộc trò chuyện với anh Trịnh Bá Phương - một trong những người có mặt từ đầu - đã góp phần không nhỏ trong nỗ lực xây dựng sự đoàn kết đấu tranh dai dẳng của bà con. Mong rằng chúng ta sẽ học được nhiều điều từ họ, những người mà nhà thơ Hồng Nguyên gọi là “Áo vải chân không đi lùng giặc đánh”.
(Xem: 9259)
Cuốn sách này là bản dịch tuyển tập những bút ký cá nhân, văn học và báo chí về các nhân vật Việt Nam đã có những đóng góp đáng kể cho văn học, nghệ thuật và khoa học. Đây là một nguồn tư liệu phong phú về lịch sử xã hội, văn hóa và chính trị của miền Nam Việt Nam, đồng thời khắc họa sự nghiệp của từng nhân vật. Phần lớn những người được đề cập nổi bật trong giai đoạn 1954 – 1975. Sau khi miền Nam thất thủ vào tay lực lượng miền Bắc năm 1975, hầu hết họ đều bị giam giữ nhiều năm trong các trại cải tạo cộng sản. Đến thập niên 1980, một số người đã sang Hoa Kỳ và đa phần vẫn tiếp tục hoạt động sáng tạo.(TS. Eric Henry, dịch giả)
(Xem: 11520)
Tập thơ “Hẹn Anh Về Vỹ Dạ Ngắm Mưa Bay” của Hoàng Thị Bích Hà có hơn 180 bài thơ dài ngắn khác nhau được chia làm 2 phần: Phần 1: 80 bài thơ, Phần 2: 116 bài thơ bốn câu. Phần 1: 80 bài thơ tuyển là những bài tâm đắc được chọn lọc ra từ 10 tập thơ trước đã xuất bản và một số bài thơ mới sáng tác trong thời gian gần đây, chưa in nhưng đã được đăng tải trên các trang báo mạng và website Văn học Nghệ thuật trong và ngoài nước. Phần 2 là những khổ thơ yêu thích, mỗi bài chỉ chon 4 câu trong số những bài thơ đã xuất bản.
TẠP CHÍ HỢP LƯU là một không gian văn học, nghệ thuật và biên khảo độc lập, nơi các dòng tư tưởng, mỹ cảm và ký ức văn hóa gặp gỡ và đối thoại. Chúng tôi đăng tải các tiểu luận, khảo cứu, bình luận văn hóa – xã hội, cùng những sáng tác văn học và phê bình nghệ thuật, với tinh thần khai phóng, tôn trọng đa dạng quan điểm và tự do học thuật. Hợp Lưu không nhằm đại diện cho bất kỳ khuynh hướng chính trị, ý thức hệ hay tổ chức quyền lực nào, mà xem trọng tiếng nói cá nhân, chiều sâu suy tư và giá trị của chữ nghĩa
(Xem: 2421)
Có những bản tình ca không bắt đầu từ giai điệu, mà bắt đầu từ cách hai con người lắng nghe nhau. Âm nhạc gọi tên những khoảng cách ấy là quãng bốn, quãng năm—những bước đi giữa các nốt, khi gần khi xa, khi chênh vênh như một lời chưa nói hết, khi vững vàng như một niềm tin đã kịp gọi thành tên. Nhưng trong thế giới của những kẻ đang yêu, khoảng cách ấy không chỉ nằm trên phím đàn. Nó hiện hữu trên chính cơ thể con người— như một bản đồ thầm lặng của cảm xúc, nơi mỗi điểm chạm là một nốt nhạc, mỗi chuyển động là một cung bậc ngân rung.
(Xem: 5734)
cô ấy cao hơn tôi gần một cái đầu / nhưng điều đó / không làm tôi thấy mình nhỏ lại / khi tôi muốn hôn / tôi không cần nhón chân / cô ấy sẽ cúi xuống / rất khẽ / như một nhành cây / nghiêng vì gió
(Xem: 5201)
BIỂN CÓ NHIỀU MÀU HỞ ANH – bài thơ của Đặng Hiền viết ngày 16.12.2017, hôm nay trở lại trong một hình hài mới: Blue Rock, với giọng nam trầm ấm, chậm rãi và đầy suy tư. Từ câu hỏi giản dị mà ám ảnh “Biển có nhiều màu hở anh…”, ca khúc mở ra một thế giới yêu thương rất đời: cà phê buổi sáng, âm nhạc không lời, những ước mong nhỏ bé nhưng bền bỉ. Giai điệu Blue Rock khoác lên bài thơ một lớp sóng mới – vừa hoang hoải, vừa ấm nồng – để tình yêu vang lên như biển: không chỉ một màu, mà sâu, rộng và không ngừng chuyển động.
(Xem: 5253)
ĐÔI MẮT EM là một thí nghiệm nhỏ nhưng đầy mở rộng của thời đại AI: nơi một bài thơ có thể hóa thân thành nhiều phiên bản—hay và chưa hay, đơn ca hay song ca, với giai điệu và hòa âm luôn biến chuyển, không còn bị giam trong sự lặp lại sáo mòn. Nhưng sau tất cả, điều còn lại vẫn là phần hồn: ca khúc có chạm được trái tim người nghe hay không, và giọng hát có đủ cảm để ở lại trong ký ức. Phiên bản này được gửi đi như một trải nghiệm—lắng, điện ảnh, và mong manh—để người nghe tự tìm thấy mình trong đôi mắt em. TẠP CHÍ HỢP LƯU
(Xem: 4576)
“Mỹ Hương” là một bản Jazz Ballad dịu ngọt, nơi giọng nam trầm ấm và giọng nữ mượt nhẹ hòa quyện, kể lại một buổi sớm bình yên bên cầu San Francisco. Từ những “hoa cúc trong lòng”, từ bài hát cũ của mùa thu nơi xứ Mỹ, ca khúc mở ra một không gian phủ sương, đầy gió biển, và đầy nỗi nhớ như sương. “Mỹ Hương” là một lời thì thầm Jazz Ballad từ sương thu San Francisco Thân mời quí ACE cùng nghe Ca khúc: MỸ HƯƠNG - thơ Đặng Hiền- (Phiên bản Trắng Đen- Song Ca)
31 Tháng Mười 202510:09 CH(Xem: 6534)
PHÂN ƯU / Vô cùng thương tiếc khi được tin: Nhà văn, Nhà giáo DOÃN QUỐC SỸ / Pháp danh HẠNH TUỆ / Sinh ngày 17 tháng 2 năm 1923 tại Hạ Yên Quyết, Hà Đông,Hà Nội, Việt Nam. Đã tạ thế vào ngày 14 tháng 10 năm 2025 / tại Anaheim California, Hoa Kỳ / Hưởng thượng thọ 103 tuổi
25 Tháng Mười 20251:53 SA(Xem: 5772)
Vô cùng thương tiếc khi được tin thân phụ của bạn Lưu Thanh Nga: Cụ Francis Xavier Lưu Vĩnh Lữ /Cựu Chủ Tịch Nghị Viên Hội Đồng Đô Thành Sài Gòn / Sinh năm 1934 tại làng Tưởng Lộc, Vĩnh Long, Việt Nam / Đã được Chúa gọi về ngày 11 tháng 10 năm 2025 tại Katy, Texas. /Hưởng thượng thọ 92 tuổi
14 Tháng Mười 202510:03 CH(Xem: 7600)
QUẬN CAM, California (Việt Báo) -- Nhà văn Doãn Quốc Sỹ đã thanh thản từ trần lúc 10:05 Quốc Sỹ đã thanh thản từ trần lúc 10:05 giờ sáng ngày Thứ Ba 14/10/2025 tại một bệnh viện ở Quận Cam, California, theo tin từ gia đình họ Doãn. Nhà văn Doãn Quốc Sỹ lấy tên thật làm bút hiệu. Ông sinh ngày 17/02/1923 (nhằm ngày Mùng Hai Tết Quí Hợi) tại xã Hạ Yên Quyết, Hà Đông, ngoại thành Hà Nội. Như thế, nhà văn ra đi khi được 102 tuổi, theo tuổi ta là 103.