- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NGHĨ VỀ CÁI CHẾT

19 Tháng Mười Hai 202311:46 CH(Xem: 7605)
HOA SEN- ảnh Internet
Hoa sen trắng - ảnh Internet


Thái Thanh

NGHĨ VỀ CÁI CHẾT


Dạo này sao mình hay nghĩ về cái chết.
Mình giống như ba mình hồi trước thường bâng khuâng day dứt khi thấy tuổi già của nhiều người sắp rời bỏ dương trần thường sẽ bị đau yếu nằm yên một chỗ sống tật nguyển trong một thời gian.
Ngày ấy ba đã phản kháng sợ kiểu sống như thế trước khi chết.
Ý niệm của ba là khi hết số thì đi liền không đau bệnh.
Và ước nguyện ấy đã thành sự thật, không đợi đến già yếu, đến lúc phải làm cho con cháu lo lắng buồn phiền, ba đã ra đi nhanh nhẹ nhàng không kịp cho ai phụng dưỡng ba dù chỉ một ngày.
Hồi ấy mình đau lòng lắm vì ba và cả nhà chưa kịp nói với nhau lời nào mà đã vội đi.
Nhưng bây giờ về già mình lại thấy như thế lại hay.
Ta đến đôi bàn tay không. Ra đi cũng không cầm nắm theo gì.
Cả đời mình hết lòng vì con cháu gia đình và không hề có một sự lựa chọn cho riêng mình.Thôi thì phút cuối ... cũng mong trọn vẹn cho một kiếp người đừng làm cho ai phải phiền lòng vì mình.

Đời người tuy sống bên nhau nhưng hiếm khi lại nói hết cạn tâm tư sâu kín trong lòng.
Để lúc rời thật thế gian này cả người chết và và người còn sống lại hối tiếc vì sao mình không nói.
Không biểu lộ cho người biết mình đã yêu người đến độ nào.
Mình đọc và thuộc làu câu của ai đó nói rằng:
" Hãy nói lời yêu thương với người mà mình rất yêu thương vì đó có thể là lần gặp sau cùng".
Thế nhưng mình đã làm hụt mất tăm những người thương mà không hề nói được.
... Khi người đi về cõi vĩnh hằng lòng lại chùng xuống một nỗi buồn trong sâu thẳm
Những điều muốn nói lại chôn chặt trong lòng.

Nghĩ về cái chết.
Mình nghĩ mai sau mình sẽ đi về đâu.
Ngày xưa mình thích chết được chôn trên núi đồi giữa muôn vàn cỏ dại xanh rì.
Còn bây giờ mình muốn được thiêu để về với biển, muốn quên đi tất cả nỗi buồn dương thế, quên mất mình đi để bớt đắng cay lòng.
Càng sống nhiều thêm càng thấy nhiều hơn những cuộc sinh ly tử biệt. Hôm qua người còn nói cười reo vui lẫn oán trách giận hờn, hôm nay biền biệt tăm mù không thấy nữa.
Những lúc chạm phải sự vô thường, lòng mới thấm đau sự mất mát.
Tuy vậy nhưng nếu còn được sống thì phải sống khỏe sống vui sống giúp được cho người. Còn như thọ mạng không còn nữa thì nên đi nhanh trước khi thấy tủi thân phận mình.

Mỗi người có một cách chết khác nhau.
Mình giống ba có cái tai to. Ba mình mặt đầy đặn phúc hậu từ đôi mắt đến gương mặt nụ cười. Nếu xem tướng thì ba có tướng thọ. Thế nhưng ba lại ra đi sớm chỉ mới 62 tuổi nhưng ba đi nhanh nhẹ nhàng của người hiền đức.
Thật lạ là dòng họ mình ai cũng có tai to tướng thọ vậy mà cô mình: cô Dư, cô Hai, bà nội cũng mất năm 62 tuổi.
Chỉ có bác tám là sống được 93 tuổi với một cuộc đời khá tròn vẹn. Bác mất khi con cháu giàu có thành đạt nhà cao cửa rộng và bác mất như hết thời hạn dạo chơi cõi trần nên bác phải bay về trời. Bác khồng hề đau yếu. Buổi sáng ăn điểm tâm uống một ly sữa. Bác ngồi thong dong trên ghế bố và bảo: trời đang tối dần tối dần quanh bác đó. Bác khép mắt lại và đi nhẹ nhàng.
Cô Hai mình cũng vậy, không đau yếu gì, nằm ngủ rồi đi luôn.
Nhìn bác Tám mình ước chi ba má mình cũng được như vậy để nhìn thấy được con cháu đề huề vui vẻ bên nhau. Mỗi khi đi đâu chơi hạnh phúc bên gia đình, ăn được món ngon, thong dong ngắm cảnh đẹp mình cứ chạnh lòng mà ước sao còn có ba má để được cùng nhau cho bù lại ngày xưa khốn khó mình đã chưa phụng dưỡng cho người chu đáo ... nhưng đã không còn dịp nữa rồi.

Nghĩ về cái chết mình nghĩ:
Nếu mình là người sống lâu.Mình nguyện lòng sẽ cầu nguyện cho người đi trước.

Bạn mình - một người bạn rất thân - thương rất thương vừa mới qua đời.
Mình lại nghĩ đến cái chết
Chính vì nghĩ rất sâu về điều này nên khi bạn minh vữa ngã  hôn mê mình đã cầu nguyện thiết tha cho người bằng chính trái tim yêu thương và thấu hiểu sâu xa vê bạn.
Cầu cho bạn được nhất thân ly khổ nạn. Nếu thọ mạng không còn xin Đức Phật độ trì cho bạn được ra đi thật an lành.
Và rồi lời cầu nguyện ấy đã thành như thật ...Mình lại vẫn tiếp tục nguyện cầu cho người những điều tốt đẹp nhất khi người về thế giới bên kia dù rằng bạn có biết hay không nhưng mình tin lòng thành sẽ cảm đến Phật đài.
Hôm nay đã là thất thứ tư.
Ngày bạn thành khói mong manh rời bỏ cõi tạm này. Mình không có mặt nơi xa ấy nắm lấy bàn tay, lau dòng nước mắt lăn lần cuối nhưng mình đã khấn giữa hư không rằng nếu có cảm nhận cùng nhau hãy cho mình gặp nhau lần cuối đi và đêm đó mình mơ thấy người rất rõ trong mơ với nụ cười hiền năm cũ ngày xưa ... Rồi sau lần đó cả trong mơ cũng không còn thấy nữa.
Chỉ còn có thể dành cho nhau là những lời cầu nguyện rồi vĩnh biệt ngàn trùng.

Ai bảo rằng trong kinh sách Phật dạy không hề có phâp cầu siêu độ cho vong linh chư?
Mình tin điều này và biết cầu nguyện từ khi má mình mất.
Những người mà mình cầu kinh khấn nguyện cho họ sau 49 ngày đều về báo mộng ttong giấc ngủ của mình với vẻ hân hoan.

Nghĩ về cái chết
Mình cảm nhận điều này sâu sắc trong tâm:
"Mọi thứ đều vô thường, khi cảm nhận được sâu sắc điều này, con người sẽ không còn đau khổ và bất an nữa; suy nghĩ đó là con đường đi xuyên qua những giông bão trong cuộc sống".[1]

Thái Thanh
Sài Gòn 2023
_______________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 277.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Hai 202410:58 CH(Xem: 5245)
Từ California khi trở lại thăm Saigon trong một dịp tết, điều thú vị nhất là tôi được một mình rong ruổi trên những chuyến xe bus, tôi đi khắp Saigon, Chợ Lớn, Phú Lâm. Chẳng cần biết trạm sẽ dừng nơi đâu, tôi đi hết đường hết sá, ngắm nhìn mọi thứ xe lớn xe nhỏ, phố bé xíu hay đường rộng thênh thang. Và để tôi thấy hết mọi người, cùng nhìn luôn mọi thứ… Hôm nay tôi cũng bước đại xuống một trạm dừng, chẳng cần biết tên gọi. Loanh quanh rồi tôi định ngồi ăn trưa ở lề đường nào đó. Nắng và bụi sẽ là gia vị cho những dĩa cơm đường chợ, ly nước mía sẽ làm dịu bớt ồn ào của những tiếng còi xe không bao giờ dứt, khiến thiên hạ chỉ muốn điên đầu. Saigon, những ngày giáp tết, mọi sự vội vàng như đã được nhân lên qua đủ thứ màu trang trí nóng nảy, kiểu xanh vàng và tím đỏ.
13 Tháng Hai 202410:35 CH(Xem: 5501)
Chuyện Huân có nhiều người yêu thì cả thị xã, quần chúng nhân dân các giới đều biết chứ chẳng cứ gì đám con gái trẻ. Bọn này thực ra cũng đang mắt liên mày láo tia lấy một anh chàng nào đó làm chồng cho xứng đáng cái tấm thân ngà ngọc bố mẹ ban cho. “Lấy chồng cho xứng tấm chồng/ bõ công trang điểm má hồng răng đen”, lời các cụ dạy cấm có sai. Xưa không sai đã đành, nay cũng vẫn đúng nguyên. Nên nói một cách sòng phẳng, hình như Huân bị đám con gái ấy nó chủ động đưa vào lưới tình...
08 Tháng Hai 20243:27 CH(Xem: 6043)
Con đường thủy chung bụi đỏ / Cánh đồng gian nan chữ nghĩa / Râm ran dế gáy cội nguồn / Những đứa trẻ chuồn chuồn / Đuổi bắt / Những hạt mầm bùn lầy ẩn nấp / Đất bao dung / Nơi bắt đầu những yêu thương /
08 Tháng Hai 20242:20 CH(Xem: 6018)
một hôm nào bỗng nhớ / mơ hồ tiếng hát xưa / vọng dài trên sông vắng / giọng buồn vang âm mưa
08 Tháng Hai 20242:08 CH(Xem: 5716)
Niềm hư ảo / Cõi thực mơ hồ bảng lảng bâng khuâng / Ngôi sao mai / Đọng ở đôi mắt em lóng lánh giữa đời
08 Tháng Hai 20242:52 SA(Xem: 4571)
Bên hoa / e ấp…bóng hồng / Vai mềm dáng liễu / hương nồng nàn bay Mượt mềm / dải lụa tóc mây...
08 Tháng Hai 20242:46 SA(Xem: 4659)
Đôi tình nhân đã có một thời 20 hoặc 30 năm… / Họ, dường như khó hoặc là (!)nhận ra nhau. / “Xin lỗi cô, tôi không cố ý!” / Sự gặp nhau trên bãi tắm . Họ đang bơi và vô tình va chạm nhau.
07 Tháng Hai 20244:36 SA(Xem: 4695)
em gở vòng tay đêm, choàng dậy / những tia chớp đuổi nhau / tiếng sấm gầm, tiếng bầu trời nổ tung / nghìn hạt thuỷ tinh đen / mưa tháng chạp /
07 Tháng Hai 20243:34 SA(Xem: 5808)
Khi tìm đọc văn học chiến tranh (giai đoạn 1954-1975) tôi bắt gặp rất nhiều lần lời giới thiệu ngắn tên tuổi, và các tác phẩm của nhà văn Nguyên Vũ. Kể từ đó, tôi luôn tìm Nguyên Vũ để đọc, song dường như không có tác phẩm nào của ông được đưa lên các trạng mạng, hay các thư viện điện tử. Hôm rồi, thật may mắn, đang nghiền ngẫm về cố nhà văn, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn, tình cờ tôi bắt gặp: Mây Trên Đỉnh Núi, truyện dài gồm 20 chương của Nguyên Vũ. Đây có lẽ là truyện dài đầu tay, và ít được nhắc đến của ông. Cũng định thử một vài trang, rồi lúc nào đó sẽ đọc tiếp, nhưng bập vào tôi không thể dứt ra được, và đọc một mạch ngay nơi làm việc. Sự hấp dẫn, sinh động ấy, không hẳn bởi chỉ nội dung, mà còn do bố cục, nghệ thuật đan xen những tình tiết câu chuyện...
07 Tháng Hai 20242:19 SA(Xem: 6301)
Bài này, “Cái Tôi kỳ việt và Âm bản Thành phố/Tình yêu trong thơ tự do Thanh Tâm Tuyền”, được phát triển, bổ sung và mở rộng từ bài viết gốc năm 1986, với tựa “Thanh Tâm Tuyền, người thi sĩ ấy”, theo tinh thần tựa đề “L’Homme, cet Inconnu” (1935) (Con Người, kẻ Xa Lạ ấy) của Alexis Carrel (Nobel 1912). Một vài chủ đề đã được đưa vào, hay tô đậm, qua một cái nhìn hồi cố và tái thẩm, để làm đầy đặn và làm rõ hơn các đường nét về thơ Thanh Tâm Tuyền, vốn, trong bản gốc nguyên thuỷ, đã được vạch ra nhưng chưa được khai thác kỹ.