- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NHỚ QUÊN

30 Tháng Tư 20233:23 SA(Xem: 7038)
 
Anh Dang Hien
Hoàng Hôn - ảnh C.T Dang

 

 

Nguyễn Thanh Sơn

TẶNG ANH

 

 

Muốn tặng anh nhành hoa buổi sáng

Khuôn mặt anh nghiêng theo ánh nắng trầm tư

Thèm một nụ cười duyên nước đáy hồ xao động

Và vòm xanh kia gờn gợn sóng mơ hồ.

 

Nguyễn Thanh Sơn  

 

 

VÔ ĐỀ  

 

Trăng vàng

Lay lắt

Gió hắt hơ mây

Phấn son lợt lạt

Vui buồn lắt lay

Dặt dìu nàng đó

Ta đây

Thiên thu

Một cõi

Tháng ngày thong dong

U cà bên nước Nga

 

 

U cà bên nước Nga

Nước Tàu bên nước ta

Chỉ có khác nhau là

Nó lấn đất, chiếm nước

 

 

U cà thời cổ đại

Khai sinh bởi nước Nga

Trường Sa thời Bành Tổ

Từ nước Tàu đẻ ra

 

 

U Cà Na anh dũng

Quyết tử giành đất mình

Dân Việt người quân tử

Ngó nhìn rồi  ôm hun

 

Nguyễn Thanh Sơn  

 

 

 

 

NHỚ QUÊN

 

 

Những suy nghĩ trong veo [ trong sạch} đã xẹt qua trong mớ hỗn lộn của cảm xúc{ thấy} hàng ngày.

Chúng ta, ai cũng sẽ rời bỏ thế giới này vào một ngày nào đó.

  

Quên

Quên chỗ ngồi, quên chỗ nằm, đôi chân còn đi lại nhớ là của mình

Một sáng mai, một sáng mốt là không còn gì để nhớ , để quên. Hết to nhỏ, hết mưu cầu danh vọng tiếng tăm, tiếng sủi bọt ở cuối tầng sâu, cọng rêu ở tận đáy ao. Tất cả dành để quên.

 

Một sớm mai duỗi chân xuống giường là mơ một giác đi dài. Như chiếc lá, lá vàng bay , lá vàng rơi, rơi trên đỉnh mù khói sương.

 

Nhớ , quên trong cơ thể bất định, trong xác thân còm cỏi, trong trái tìm già nua cũ kỷ.

 

Nhớ nhiều thứ, đủ mọi chuyện. nhớ cái thời còn là chàng thanh niên bảnh bao, trong khuôn mặt hớn hở, trai lơ. Nhớ cuộc hẹn hò vụng trộm, nhớ cái hôn vội vàng ẩn bao điều thầm kín lớn lao.

 

Và nhớ… xiết bao. Nhớ bao điều vụn vặt, tầm phào , nhẹ hẫng là vì sao cọng cỏ bên đường lúc xanh , lúc héo.

 

 Quên và nhớ . giọt nước mắt âm thầm chảy ngược vào trong. Quên đôi dép hằng ngày xỏ ngược, quên bữa ăn vừa nửa chừng . Quên những khuôn mặt thân quen hằng ngày mà ngỡ đã ngàn năm.

 

Nhớ, nỗi hoảng sợ lúc về đêm. Những tiếng vọng mơ hồ từ tiền kiếp nào, dội về, kéo rê về, rủ rỉ rù rì với mảnh linh hồn nào đó. Mênh mông, trống trải. Càng về già càng nghe rõ nỗi cô đơn trong đêm lạnh, nghe tiếng gọi mơ hồ. Co ro, buồn ủ rủ trong không gian chật hẹp của bốn vách tường.. Chán nản , buồn tẻ. cảm giác như mọi thứ đều chấm hêt.!!!

 

Nguyễn Thanh Sơn  

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Chín 20238:59 CH(Xem: 7628)
Sau gần một năm, chính xác là 11 tháng và 15 ngày, chữa trị ung thư mắt tại một bệnh viện nổi tiếng ở Houston, Texas, nay tôi đã về nhà yên bình và niềm vui trong lòng dâng cao mãi. Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi nhận ra mình thực sự sống sót, thoát chết, trở về trong “chiến thắng vinh quang”, sau cuộc chiến chống lại căn bệnh quái ác. Căn bệnh ấy quái ác thật, nguy hiểm thật, chỉ nghe tên cũng rùng mình run sợ. Điều trị khỏi bệnh ung thư đối với riêng tôi, là một dấu ấn hằn sâu trong tâm não. Đã có biết bao người bỏ cuộc giữa đường. Tôi thì không! Một chiến sĩ trên đường ra mặt trận, được trang bị tinh thần quyết chiến, quyết thắng, lẽ nào tôi không có chiến công mang về. Trung tâm ung thư nằm ở tầng lầu 14 của bệnh viện, đã gợi ý tôi, tưởng tượng rằng mình đã xuống tới tầng địa ngục thứ 14, và không ngại ngùng, ghi lại những cảm xúc chân thực và niềm vui sướng tuyệt vời trong bài hồi ức “Trở về từ tầng…14”.
04 Tháng Chín 202310:02 CH(Xem: 6783)
Tháng Chín, đêm khuya về ngồi lặng / Nghe gió cười khúc khích rượu tan / Mai chắc sầu in trên đá / Em chắc quên rồi tháng Chín, trôi.
04 Tháng Chín 20238:58 CH(Xem: 8789)
tôi gặp người lính già / trên chùa đồng yên tử / chốn rừng thiêng trúc lâm / trời đêm ... mưa mịt mù / người lính ngồi nguyện cầu / co ro dáng trầm tư / mặt xương gầy khắc khổ / mắt buồn sâu tâm tư
04 Tháng Chín 20238:52 CH(Xem: 6013)
Mùa thu này, nhà thơ Hoàng Hưng và phu nhân trở lại thăm Thủ đô. Ông có gọi tôi cùng tới studio riêng của họa sĩ Trần Lương. Giữa cơn hứng trò chuyện với họa sĩ, ông tìm đến “quốc hồn quốc túy” qua sợi thuốc lào Vĩnh Bảo, và tôi đã chộp được một hình ảnh của ông để rồi chợt thấm một nỗi buồn…
04 Tháng Chín 20238:36 CH(Xem: 7217)
Dáng đi cô gái làm tôi bâng khuâng ngưỡng mộ như chứng kiến một tuyệt tác tạo hóa vừa ban tặng cho nữ giới. Vóc người cao cao, thanh mảnh với những bước chân bắt chéo uyển chuyển, nhẹ nhàng. Điều tôi muốn lưu ý: Cô ấy đi rất tự nhiên, không như các cô người mẫu luôn luôn sượng sùng vì cố phô trương những điều khác, hơn các bước đi được mẹ thiên nhiên ban tặng...
04 Tháng Chín 20238:30 CH(Xem: 6931)
Trong ngót hai chục phim truyện điện ảnh tham dự tranh Giải Cánh Diều năm nay của Hội Điện ảnh VN, có thể nói “Em & Trịnh” là một tác phẩm hoành tráng bậc nhất. Và cũng cần phải thẳng thắn điều này: những người làm “Em & Trịnh” đã rơi vào cả hai tình huống đặc biệt của Điện ảnh: a. thực hiện một bộ phim chân dung vốn đầy thử thách, b. đặc biệt là phim ca nhạc sẽ cực kỳ khó khăn về các yếu tố kỹ thuật!
15 Tháng Tám 20237:29 CH(Xem: 7221)
kiếm điểm / giật / mình / nghìn trang đã giở tới / hình thiên chương / viết như thuyền say độ đường / thước chim /
15 Tháng Tám 20237:13 CH(Xem: 8843)
anh không phải là con chim / cánh mỏi đường bay … / nhưng giọt lệ Người đã chảy thành đại dương / mà tiếng sóng không nguôi vỗ buồn trong trí nhớ…
15 Tháng Tám 20236:52 CH(Xem: 7456)
Chẳng biết tôi có tưởng tượng hay không, nhưng hôm nay rõ ràng là mặt biển nhìn cao hơn bờ, dù hãy còn thấp thoáng từ xa lắm. Trời trưa nắng gắt, lối đi dẫn xuống bãi biển dường như cứ tiếp tục trải dài thêm theo từng bước chân của tôi. Chưa thấy nhà của ông Morpheus ở đâu cả. Hai bên đường là những cụm xương rồng tua tủa trông dữ tợn, nhưng lại lác đác điểm những bông hoa màu sắc rực rỡ. Gió biển khô khốc, nồng nồng trong mũi tôi. Tiếng sóng vỗ nghe chập chờn từ tít ngoài xa. Tôi cố nhìn xem có những dấu hiệu gì đặc biệt hai bên đường để khi quay về có thể lần theo ra lại đường cái. Toàn là xương rồng và xương rồng, không có lấy một cái cây cao hay một mỏm đá. Dưới chân tôi là cát trắng lẫn vào sỏi đá, khiến đường đi thấy gập ghềnh, không mời gọi.
15 Tháng Tám 20235:39 CH(Xem: 7559)
Trước sân anh thơ thẩn / Đăm đăm trông nhạn về / Mây chiều còn phiêu bạt / Lang thang trên đồi quê / In the yard I was pacing / Longing for faraway news / Whilst the clouds kept wandering / High above the rural hills /