- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
281,771

THƠ PHƯƠNG UY

02 Tháng Sáu 202212:19 SA(Xem: 3134)
PU 2

 

THƠ PHƯƠNG UY     

 

 

 

NGỤC THẤT

 

chúng ta không phải người đầu tiên đặt tên cho con đường đi về nơi sám hối

chúng ta không có kiếm trên vai và hoa hồng trên ngực

lời nguyền thánh em mang nhiều hơn bảy mối tội đầu

chúng ta đã xưng tội xong chưa khi những nỗi buồn lần lượt đến

cánh cửa cuối cùng cũng đóng

cả những mong chờ ở cuối đêm thâu

 

 

Chúng ta đã biết quá nhiều hạnh phúc để rồi phải khổ đau

Như tràng chuỗi lần tay sau những lần xưng tội

bên kia là biển tối

Gió có giật tung cũng không thấu hết lượn sóng ngầm

chúng ta làm thế nào để nguyện cầu cho những ăn năn?

lời chú ngày xưa như nụ hôn lầm lỡ

tình yêu phong ấn trong bài thơ mà em không thể  mở ra vì không còn ai nhắc nhớ

vụt bay như ánh sao rơi

 

Phương Uy

 

 

Phu7ongUy-2022

NGỤC THẤT 2

 

Tháng Tư, mặt trời phương Đông

Những tượng đá im lìm níu giữ

Có mùa hoa kẹt lại bên song

Người cũng không về nữa

 

Tháng Tư, nhập mùa trăng cố thổ

Cuộc rong chơi dừng lại trước hiên nhà

Ai đó chần chừ chẳng dám bước qua bậc cửa

Hành lang một mảnh hoang vu

 

Tháng Tư, chập chờn ánh trơi mộ địa

Thành phố những người đã cũ

Chén trà trong mắt vơi đi

Cũng chẳng thể tựa vào vai nhau mà khóc

Khi bên thềm nắng quái thiên di

 

Tháng Tư, tôi một khoảng im lìm đợi

Quá khứ xưa như chút bấc tàn

Em, có thể sẽ không cần vội

Kỷ niệm hiền như một chấm than.

 

Phương Uy

 

 UY -MeoNho

1991 THỨ 7

 

Vẫn luôn có một con mèo nhỏ bên cạnh mình mỗi khi im vắng

để cọ cọ vào bàn chân

nỗi hoang mang cực cùng khi xung quanh chỉ là khoảng trống

chẳng biết đâu là vô cùng

 

chưa một lần độ lượng qua nên con tim đôi lần bấu chặt

những giận dữ nhỏ nhen dù cào xới tướm máu bàn tay vẫn không lấp được để môi cười

liếm láp nỗi hoài nghi để tin vào những điều ( không biết có phải) là sự thật

tin người để thấy mình tồn tại lâu thêm

 

cũng đã nhiều lần học cách thứ tha rồi lại bỏ quên sót vào góc tối

mỗi lời xưng tội luôn day dứt những trẽn trơ

cúi mắt chẳng dám nhìn lên cao nơi chịu nạn

những hy lễ đãi bôi không thể ngẩng đầu

 

đã chẳng thể xoá sạch cho nhau bằng khoảng cách

những tưởng tượng trong mơ không phải lúc nào cũng là sự thật

trong những ngày người với người dù không thấy mặt nhau cũng không làm tan đi những thất vọng ghen hờn

thì cúi xuống mà ôm con mèo nhỏ lên đi.

 

PHƯƠNG UY

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Tư 202210:44 CH(Xem: 3424)
thành phố tan hoang mảnh vụn / phố nhà, cao ốc, bệnh viện vỡ tung / thây người la liệt / khói lửa ngút trời / từ đâu niềm hung ác của kẻ láng giềng thô bạo / mới hôm qua là anh em ?
29 Tháng Tư 20221:40 SA(Xem: 2790)
Xin mượn tạm tên tập thơ của thi sĩ họ Chế để miêu tả cảnh tượng cơ quan cũ của tôi trong ngày 30 tháng 4 lịch sử, cùng tâm trạng chung của nhiều cô bác, anh chị em từng làm việc tại đây: Hãng phim truyện VN, 4 Thụy Khuê Hà Nội, cơ sở làm phim truyện lớn nhất nước - mặc dù tính chất Điêu tàn mới chỉ nói được phần nào cái vẻ ngoài của hiện tượng cũng như bản chất sự việc… / ... Nền điện ảnh đàn em, sinh sau đẻ muộn ở ta tuy không mắc căn bệnh ung thư tới độ trầm trọng như sự miêu tả của Bondarev, song lại không có đủ nội lực để tự vượt thoát và tự “xạ trị” như “ông lớn Mosfilm”, nên đã bị “đầu độc” một lần tới gần chết vào đầu những năm 90 thế kỷ trước - khi Liên Hiệp Điện ảnh VN đã có chủ trương hãm hại nó bằng nhiều phương thức khá tàn độc - trong đó có việc xóa bỏ tất cả các rạp chiếu phim và chuyển chúng thành quán bia, vũ trường, các kinh doanh văn hóa lặt vặt không dính líu gì tới Nàng tiên thứ Bảy… Hãng phim, cùng cả nền ĐA dân tộc chết lâm sàng từ đó...
29 Tháng Tư 20221:33 SA(Xem: 3311)
Cầm tay biền biệt / mà nói không cùng / vì trời mưa dột / ướt mềm vai chung
27 Tháng Tư 20223:24 CH(Xem: 3498)
Những ngày 11, 12 tuổi, vào những năm 73-74, tôi say mê Phan Nhật Nam. Anh trở thành thần tượng của tuổi thơ, với những ngày dài trên quê hương, những ngày bi thảm, những ngày thê lương, những ngày gẫy vụn, trong nỗi sợ khốn cùng. Nỗi sợ trái lựu đạn đã bật kíp. Nỗi đau vô hình của đồng ruộng ẩn chứa triệu trái mìn. Nỗi đau thắt ruột của người cha xếp xác con, trên đoạn đường từ Quảng Trị về Huế. Trong bất mãn của người lính trước một hậu phương vô ơn. Của người lính miền Nam phải tự vệ giữa một thế giới làm ngơ những thảm sát tập thể ở bãi Dâu, ở trường tiểu học Cai Lậy. Khác những nhà văn quân đội khác, tính chất bi tráng của một xã hội dân sự thời chiến phủ trùm lấy bút ký của Phan Nhật Nam, vượt lên trên các trận đánh. Không phải Mùa hè đỏ lửa, mà Tù binh và Hòa bình, Dọc đường số 1, Dấu binh lửa mới thực sự ghi lại suy nghĩ của một quân nhân trong chiến tranh. Bên cạnh, nhật ký của Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc chỉ là những tiểu xảo của những sản phẩm được biên tập.
20 Tháng Tư 202210:00 CH(Xem: 3451)
Năm em lên ba, bố tôi bỏ lại người vợ trẻ và hai đứa con thơ lên đường tập kết. Tôi hơn em sáu tuổi. Chín tuổi con nhà nghèo khôn lắm, tôi đủ khôn để thấy khuôn mặt mẹ buồn hiu hắt, những tiếng thở dài và những giọt nước mắt âm thầm của mẹ trong đêm. Chín tuổi, tôi đã biết mình là người nam độc nhất trong gia đình, đã biết ẵm bồng đút cơm cho em và vỗ về em mỗi khi em khóc. Chín tuổi, tôi đã biết tắm rửa, thay áo thay quần cho em, cõng em đi chơi và dỗ cho em ngủ.
19 Tháng Tư 202211:21 CH(Xem: 3517)
chỉ là cảm giác, anh biết không / một cái gì đó ta không thể cầm, nắm, bắt và ngăn / trói bàn chân, em cố ngồi dậy mà vẫn không thể bước / hình như chúng ta mỗi người trôi về một hướng / hình như em không còn là em / hinh như anh không còn là anh /
13 Tháng Tư 20229:16 CH(Xem: 3694)
Nói một cách đầy đủ là: Nguyễn Du - người Việt Nam đầu tiên đã tìm mọi cách giúp Dân tộc mình “thoát Trung” - một khái niệm hiện đại mang ý nghĩa Địa-Chính trị, Địa-Lịch sử trọn vẹn, có tính thời sự sâu sắc.
13 Tháng Tư 20228:56 CH(Xem: 3231)
nghe chiều vàng nắng xuống sân nhìn em tàn lá cây mân đỏ nhòe hai tay anh đưa lên che rụng em trái chín ươm hòe đôi vai
02 Tháng Tư 20221:01 SA(Xem: 3735)
Tiếng chim lảnh lót / Sương giọt long lanh / Ban mai lấp lánh trên cành / Gọi ngày nắng mới trong lành dịu êm
02 Tháng Tư 202212:34 SA(Xem: 3790)
Tôi sinh ra ở Hà Nội, và xa Hà Nội năm tôi 18 như một bài ca người ta thường hát. Tôi cũng có người em mười sáu trăng tròn. Khi cả hai cùng di cư vào Nam năm 54, gặp nhau lại. Mối tình học trò đó, như bong bóng mùa mưa tan lúc nào không hay. Bốn mươi năm sau, tôi trở lại Hà Nội vào mùa Thu, năm mới mở cửa, đường phố, nhà cửa gần như không thay đổi, nhưng cũ đi nhiều