- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
219,098

LỤC BÁT HUỲNH LIỄU NGẠN

18 Tháng Mười Một 20215:12 CH(Xem: 2557)

 

Huỳnh Liễu Ngạn tháng 2.20200

Huỳnh Liễu Ngạn- tháng 2.20200

LỤC BÁT

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

THUỞ ẤY EM ĐI

 

em đi vào buổi giêng hai

sân sau ngõ trước hiên ngoài vắng tanh

con gà buổi sáng nắng hanh

gáy vang ở một góc tranh kiếm tìm

 

vắng em mọi thứ lặng chìm

con mèo con chó chạy tìm khắp sân

những nơi có dấu bàn chân

bông hoa cây cỏ phân vân đứng chờ

 

luống rau luống cải thẩn thờ

một vài ngon gió bơ phờ nhìn theo

hôm đi trời cũng eo xèo

lăn tăn dòng nước đám bèo ngừng trôi

 

từ khi em biệt tăm rồi

mọi điều cũng tưởng sẽ thôi bình thường

nhưng không ở chổ đầu giường

một vài cọng tóc vô thường nằm queo

 

mùi hương thuở ấy còn đeo

vào trong giấc ngủ mốc meo đến giờ.

 

30.9.2021

 

CHIỀU QUÊ GẦN NHÀ

 

những chiều mưa lạnh hồn đêm

đem treo nỗi nhớ cho thêm chín dài

những chiều phơ phất trần ai

ngẩn ngơ như đã đầu thai kiếp người

 

có lần hẹn với xa xôi

bóng đêm che lấp đôi lời thiết tha

vẫn mưa vẫn gió lượt là

vẫn em giữa cõi ta bà lược gương

 

lòng còn hoài vọng thiên hương

nên quên hết cả sầu vương hôm nào

mỗi khi thấy trời hanh hao

ước ao như bóng trúc đào lặng trôi

 

người ơi thuở ấy đâu rồi

cho tôi tìm lại trăng vơi một lần

để nhìn mái tóc phù vân

trên màu mắt đã nguội dần tái tê

 

về đông về bắc thì về

cho em ở lại chiều quê gần nhà.

 

21.9.2021

 

EM VÀ SƯƠNG

VÂY ĐẦU CÂY

 

bóng chiều còn đổ vai anh

trôi theo ngọn gió mong manh cuối ngày

em và sương vây đầu cây

chờ trăng sáng tỏ đó đây một vòng

 

tóc vừa rẻ phía trời đông

phía êm ả một mùa bông chưa hoài

thôi em năm đó phương đoài

anh ôm giấc mộng đổ ngoài bến kia

 

ngày xin tình em phân chia

anh đi tìm lại nửa kia con đường

chạm vào tay áo em buông

nửa kia còn sót mùi hương thuở nào.

 

19.9.2021

 

GIỮA TRƯA

NẮNG HẸN QUA ĐÈO

 

nhìn em rẻ nước xuôi nguồn

sông trôi mang nặng sầu tuôn dật dờ

nhìn em xuống ruộng lên bờ

đôi bàn tay lạnh lẽo hờ hững theo

 

giữa trưa nắng hẹn qua đèo

bóng cao nhỏ lá nằm cheo reo chờ

buồn tay anh hái chùm mơ

lòng em còn đậm căn cơ ngõ hồn

 

anh ngồi với bóng chiều buông

với dăm ngọn sóng vã vồn mắt em

trăng đi năm ngoái ngoài thềm

bỏ quên dĩ vãng màng đêm lá cành

 

hoài em màu áo long lanh

hay màu mắt tím dài thanh thiên chờ

dáng em mơ như nàng thơ

tường đông dựa vách còn hờ hững vai

 

nghe trên môi gió rẻ vài

mùi hương đã chín độ dài ngân nga

thấy em ánh mắt chan hòa

vẫn nguyên mấy nét kiêu sa thuở nào

 

vẫn nguyên ồ vẫn nguyên sao

lòng em có cạn gió xao cũng tìm

nghĩa là chỉ có con tim

thương đời nước mọn nên bìm bịp kêu

 

hồn anh không dám yêu kiều

bởi đuôi con mắt thúy kiều nơi em.

 

8.9.2021

 

THƯƠNG EM

MÀU NẮNG LA ĐÀ

 

về thôi dấu vết trăng lòa

đem chôn khóe hạnh chan hòa khổ đau

cánh chim chiều gió se màu

theo nhau đậu xuống vai cầu nhìn qua

 

thương em màu nắng la đà

trên cây rụng tiếng trâm sa mấy lời

gió chiều còn ở ngoài khơi

cho vơi vã ngọn tóc lơi lã vòng

 

chờ em mịn má bẻ bòng

lượn lờ sắc nước bột bồng mỗi khi

rẻ tay em hỏi những gì

để sông không cạn bến thì không chia

 

em còn bẻ lá đồi kia

cành hương nhẹ lẫn lia thia giữa ngàn

bởi xưa em chờ trăng tan

cho tôi đậu xuống tro than nguội lười

 

chút duyên kèn cựa với đời

em như mật ngọt chết ruồi vi vu

tôi về nằm dưới trăng lu

lá rơi rụng hết mùa thu úa rồi

 

mười thương chưa ngõ một lời

em đi bỏ lại bầu trời nơi đâu

cho rêu rong thắm biển sầu

hồn tôi chắp cánh nguyện cầu hiển linh

 

trăng xa vời vợi u tình

em đi miệng ngậm băng trinh làm đầy

tay kia kẻo kịt vũng lầy

cho tôi trợt té lên cây ngã nhào

 

mai sau hẹn với ba đào

bờ vai em dựa vết cào còn đau

vết thương ỏi lả lá trầu

vôi cau tầm nụ cơ cầu em ơi

 

bỗng nhiên xót giọt mưa rơi

trên con đường có bóng đời rạ rơm

trăng rằm sáng tỏ đầu hôm

vàng cây chanh chát chua thơm má gầy

 

đành xin nắm chặt bàn tay

mười ngón nức nẻ chai gầy guộc thương

lâm râm mưa tạt chiếu giường

mưa bong bóng có chỉ đường em sang

 

năm sau thiên địa cơ hàn

bế con bế cái đò ngang em về

xóm làng thành thị thôn quê

chiều chiều ra ngóng cơm khê ngõ gầy

 

thôi em tinh đã già hây

đuôi mắt còn ướt đừng rây rã gì

em về vạt nắng từ bị

ba hôm bốn bữa thiên di cạn dòng

 

trăm năm củi đóm lửa hồng

để cho chim chóc ngoài đồng còn bay

nhìn xem đàn sáo lựa bầy

sao đem nước mắt đổ đầy đời anh.

 

23.8.2021

 

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 509)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 635)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 414)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.
15 Tháng Sáu 20221:40 SA(Xem: 583)
Đôi khi trên con đường đã chọn / ta bước đi một mình, / chỉ những cọng cỏ khô và bụi đường làm bạn, / đôi khi trên những trang viết, / ta cũng lại một mình, / chỉ những con chữ vừa hiện ra - làm bạn, / làm vui
15 Tháng Sáu 20221:33 SA(Xem: 739)
Em cúi đầu, giọng thấp hẳn xuống: - Cô ơi, theo em được biết, hồi xưa, một trong những hình phạt vô cùng kinh hãi là tứ mã phanh thây. - Ừ, chỉ hình dung thôi cũng đủ khiếp sợ. - Dạ, tay chân của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào chân bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng; nếu không có nài ngựa, người ta sẽ thét to lên hoặc đánh ngựa để chúng hoảng sợ bỏ chạy. Và bốn sợi dây sẽ kéo tay chân phạm nhân đến khi thân thể của họ bị xé ra. - Ôi thôi! Nghe sợ quá! Sao bỗng dưng em lại nói đến chuyện đó? Em chậm rãi: - Dạ, em đã tìm đọc nhiều thiệt nhiều những kiểu hành hình đau đớn nhất để coi cái đau của mình cỡ nào. Cô ơi, em đã từng bị hành hình theo cách tứ mã phanh thây! - Hả?
11 Tháng Sáu 202211:28 CH(Xem: 706)
Nhiều người đã kể rõ và lý giải hiện tượng CHẠY cho đến nay đã trở thành những guồng quay điên cuồng trên các lĩnh vực, trong các giới xã hội - chạy Quyền, chạy Chức, chạy Dự án, chạy Danh hiệu, chạy Bằng cấp, chạy Giải thưởng, chạy Cúp vàng, chạy Thành tích, chạy Điểm, chạy Vai diễn, chạy Lớp, v.v. Đã “Chạy” thì phải bắt buộc “Mua”, mua bằng bất cứ giá nào, thậm chí bằng cả nhân phẩm.
11 Tháng Sáu 202211:22 CH(Xem: 887)
Đêm buông những tiếng thở dài / Mênh mang sương lạnh / Nửa hồn chông chênh / Rơi về đâu / Chiếc lá bay / Vườn khuya tiếng gió / Thổi xao xác buồn.
07 Tháng Sáu 20225:02 CH(Xem: 678)
Vượt tuyến qua sông bỏ lại ghe / Đạn réo sau lưng ngày bái biệt / Tìm đường sống chính trong cái chết / Biết giặc là ai lộ mặt người !
02 Tháng Sáu 202210:20 CH(Xem: 725)
Mãi rồi cũng về đến núi. Chính xác là về đến chân núi, đèo Ngao. Vượt qua con đèo dài 32 cây số cả lên lẫn xuống này, mới đến bản Tồng, quê Mìn. Nhảy xuống khỏi thùng cái xe tải chở hàng cứu trợ, nằm vật xuống bãi cỏ bên một búi tre chân đèo. Thở dốc. Mệt mỏi. Mìn ngửa mặt nhìn trời. Trời đầu thu xanh thẳm không một gợn mây, nắng vàng rười rượi ấm áp tỏa khắp nhân gian. Vậy mà sao Mìn thấy lạnh lẽo quá. Lạnh từ trong tâm can ruột rà sâu thẳm lạnh ra. Xung quanh không một bóng người, không một tiếng gà kêu chó sủa. Con đường quốc lộ chạy qua chân đèo, con đường đèo nối mấy huyện vùng cao thường ngày tấp nập người xe, vậy mà nay vắng lạnh. Mà mới chỉ đầu giờ chiều. Mọi thứ như có một cái phép thần của mụ phù thủy, vung lên một cái, biến sạch. Khi dời bản bỏ núi xuống phố làm thuê, ba tay Mìn, Lù, Phủ đã uống rượu thề sống chết có nhau. Thế mà bây giờ, về tới chân núi chỉ còn có một mình…
02 Tháng Sáu 202212:19 SA(Xem: 761)
Tháng Tư, mặt trời phương Đông / Những tượng đá im lìm níu giữ / Có mùa hoa kẹt lại bên song / Người cũng không về nữa