- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,634,688

LỤC BÁT HUỲNH LIỄU NGẠN

18 Tháng Mười Một 20215:12 CH(Xem: 810)

 

Huỳnh Liễu Ngạn tháng 2.20200

Huỳnh Liễu Ngạn- tháng 2.20200

LỤC BÁT

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

THUỞ ẤY EM ĐI

 

em đi vào buổi giêng hai

sân sau ngõ trước hiên ngoài vắng tanh

con gà buổi sáng nắng hanh

gáy vang ở một góc tranh kiếm tìm

 

vắng em mọi thứ lặng chìm

con mèo con chó chạy tìm khắp sân

những nơi có dấu bàn chân

bông hoa cây cỏ phân vân đứng chờ

 

luống rau luống cải thẩn thờ

một vài ngon gió bơ phờ nhìn theo

hôm đi trời cũng eo xèo

lăn tăn dòng nước đám bèo ngừng trôi

 

từ khi em biệt tăm rồi

mọi điều cũng tưởng sẽ thôi bình thường

nhưng không ở chổ đầu giường

một vài cọng tóc vô thường nằm queo

 

mùi hương thuở ấy còn đeo

vào trong giấc ngủ mốc meo đến giờ.

 

30.9.2021

 

CHIỀU QUÊ GẦN NHÀ

 

những chiều mưa lạnh hồn đêm

đem treo nỗi nhớ cho thêm chín dài

những chiều phơ phất trần ai

ngẩn ngơ như đã đầu thai kiếp người

 

có lần hẹn với xa xôi

bóng đêm che lấp đôi lời thiết tha

vẫn mưa vẫn gió lượt là

vẫn em giữa cõi ta bà lược gương

 

lòng còn hoài vọng thiên hương

nên quên hết cả sầu vương hôm nào

mỗi khi thấy trời hanh hao

ước ao như bóng trúc đào lặng trôi

 

người ơi thuở ấy đâu rồi

cho tôi tìm lại trăng vơi một lần

để nhìn mái tóc phù vân

trên màu mắt đã nguội dần tái tê

 

về đông về bắc thì về

cho em ở lại chiều quê gần nhà.

 

21.9.2021

 

EM VÀ SƯƠNG

VÂY ĐẦU CÂY

 

bóng chiều còn đổ vai anh

trôi theo ngọn gió mong manh cuối ngày

em và sương vây đầu cây

chờ trăng sáng tỏ đó đây một vòng

 

tóc vừa rẻ phía trời đông

phía êm ả một mùa bông chưa hoài

thôi em năm đó phương đoài

anh ôm giấc mộng đổ ngoài bến kia

 

ngày xin tình em phân chia

anh đi tìm lại nửa kia con đường

chạm vào tay áo em buông

nửa kia còn sót mùi hương thuở nào.

 

19.9.2021

 

GIỮA TRƯA

NẮNG HẸN QUA ĐÈO

 

nhìn em rẻ nước xuôi nguồn

sông trôi mang nặng sầu tuôn dật dờ

nhìn em xuống ruộng lên bờ

đôi bàn tay lạnh lẽo hờ hững theo

 

giữa trưa nắng hẹn qua đèo

bóng cao nhỏ lá nằm cheo reo chờ

buồn tay anh hái chùm mơ

lòng em còn đậm căn cơ ngõ hồn

 

anh ngồi với bóng chiều buông

với dăm ngọn sóng vã vồn mắt em

trăng đi năm ngoái ngoài thềm

bỏ quên dĩ vãng màng đêm lá cành

 

hoài em màu áo long lanh

hay màu mắt tím dài thanh thiên chờ

dáng em mơ như nàng thơ

tường đông dựa vách còn hờ hững vai

 

nghe trên môi gió rẻ vài

mùi hương đã chín độ dài ngân nga

thấy em ánh mắt chan hòa

vẫn nguyên mấy nét kiêu sa thuở nào

 

vẫn nguyên ồ vẫn nguyên sao

lòng em có cạn gió xao cũng tìm

nghĩa là chỉ có con tim

thương đời nước mọn nên bìm bịp kêu

 

hồn anh không dám yêu kiều

bởi đuôi con mắt thúy kiều nơi em.

 

8.9.2021

 

THƯƠNG EM

MÀU NẮNG LA ĐÀ

 

về thôi dấu vết trăng lòa

đem chôn khóe hạnh chan hòa khổ đau

cánh chim chiều gió se màu

theo nhau đậu xuống vai cầu nhìn qua

 

thương em màu nắng la đà

trên cây rụng tiếng trâm sa mấy lời

gió chiều còn ở ngoài khơi

cho vơi vã ngọn tóc lơi lã vòng

 

chờ em mịn má bẻ bòng

lượn lờ sắc nước bột bồng mỗi khi

rẻ tay em hỏi những gì

để sông không cạn bến thì không chia

 

em còn bẻ lá đồi kia

cành hương nhẹ lẫn lia thia giữa ngàn

bởi xưa em chờ trăng tan

cho tôi đậu xuống tro than nguội lười

 

chút duyên kèn cựa với đời

em như mật ngọt chết ruồi vi vu

tôi về nằm dưới trăng lu

lá rơi rụng hết mùa thu úa rồi

 

mười thương chưa ngõ một lời

em đi bỏ lại bầu trời nơi đâu

cho rêu rong thắm biển sầu

hồn tôi chắp cánh nguyện cầu hiển linh

 

trăng xa vời vợi u tình

em đi miệng ngậm băng trinh làm đầy

tay kia kẻo kịt vũng lầy

cho tôi trợt té lên cây ngã nhào

 

mai sau hẹn với ba đào

bờ vai em dựa vết cào còn đau

vết thương ỏi lả lá trầu

vôi cau tầm nụ cơ cầu em ơi

 

bỗng nhiên xót giọt mưa rơi

trên con đường có bóng đời rạ rơm

trăng rằm sáng tỏ đầu hôm

vàng cây chanh chát chua thơm má gầy

 

đành xin nắm chặt bàn tay

mười ngón nức nẻ chai gầy guộc thương

lâm râm mưa tạt chiếu giường

mưa bong bóng có chỉ đường em sang

 

năm sau thiên địa cơ hàn

bế con bế cái đò ngang em về

xóm làng thành thị thôn quê

chiều chiều ra ngóng cơm khê ngõ gầy

 

thôi em tinh đã già hây

đuôi mắt còn ướt đừng rây rã gì

em về vạt nắng từ bị

ba hôm bốn bữa thiên di cạn dòng

 

trăm năm củi đóm lửa hồng

để cho chim chóc ngoài đồng còn bay

nhìn xem đàn sáo lựa bầy

sao đem nước mắt đổ đầy đời anh.

 

23.8.2021

 

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười Một 202110:17 CH(Xem: 1162)
CUỘC CÁCH MẠNG 1/11/1963 / Vũ Ngự Chiêu / Trích: Ngô Đình Nhu, Chết Khó Nhắm Mắt
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 7055)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 14335)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 31849)
Với đại đa số người Việt đương thời, chẳng có gì quí hơn một cuộc sống no đủ, yên lành. Luật sinh tồn là khuôn thước có hàng ngàn năm lịch sử. Giấc mộng độc lập, tự chủ người Việt nào chẳng thầm mơ ước. Nhưng những người có viễn kiến không thể không nhìn về giai đoạn hậu-thuộc-địa. Một nước “độc lập” trên giấy tờ, truyền đơn, khẩu hiệu—nhưng thực chất độc tài, chuyên chế, nghèo khổ, lạc hậu, người cầm quyền trở thành những kẻ cướp ngày, công khai có vũ khí và được “luật pháp” bảo vệ—chưa hẳn đã đáng mong ước, trông đợi hơn một chế độ lệ thuộc ngoại nhân. Đó là chưa nói đến hiểm họa đời kiếp từ phương Bắc.
14 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 82595)
T rong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Hai lần cả thảy, nhưng đa số người Việt chỉ biết hay chỉ được học có một lần. Họ chỉ biết có bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 mà không biết bản tuyên ngôn của Bảo Đại ngày 11 tháng 3. Lịch sử do đó chỉ được biết có một nửa thay vì toàn vẹn.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 21200)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
30 Tháng Mười Một 20216:55 CH(Xem: 329)
Em là con gái đồng xanh / Tóc dài vương hoa lúa / Đôi mắt em mang chân trời quê cũ / Giếng ngọt, cây đa / You are the girl of green fields so bright / Your long hair entangle with the flowers of rice / Your sad eyes bring back the horizon of the home country / Where there are sweet-watered wells and banyan trees /
28 Tháng Mười Một 20219:39 CH(Xem: 274)
Xem xong phim “LEVIATHAN”, tôi nhớ tới bộ phim màu Liên-xô “ILIA MUROMET” từ hơn nửa thế kỷ trước và chợt nghĩ: nhiều người có tuổi thơ đã từng say mê dán mắt trên màn ảnh bộ phim quay về một câu chuyện cổ tích Nga nọ, nếu hôm nay được xem bộ phim Nga hiện đại “LEVIATHAN” dựa theo câu chuyện về một quái vật thần thoại trong Kinh Thánh, chắc sẽ bàng hoàng, ngỡ ngàng đến đau đớn… Cái vẻ đẹp phi thường của dũng sĩ huyền thoại Nga chiến thắng rồng lửa nhiều đầu để bảo vệ hạnh phúc dân lành giờ đã biến mất tăm, chỉ còn lại trên đất nước hùng vĩ ấy sự thống trị & lộng hành của cái ác, sự giả dối đáng kinh tởm, trở thành lãnh địa của những kẻ ngang nhiên chà đạp lên quyền sống người lương thiện, bên đống xương mục của Cá Ông voi,Vua Biển cả - vết tích sót lại của một thời cổ tích tựa ánh tàn của mơ ước Con người từ ngàn xưa đang hấp hối…
28 Tháng Mười Một 20219:29 CH(Xem: 405)
Nắng cạn, đồng vờn ngực đê hôi hổi / chiều nghiêng cánh chim, sóng rờn lòng xanh mãi / em về với tin yêu, với đồng quê chưa từng nói dối / chưa biết phố khỏa thân khê mùi dở, khóc cười / chưa kết hôn với tấn trò nham nhở tơi bời / …nơi em về có con phố còn tân.
28 Tháng Mười Một 20219:19 CH(Xem: 332)
nguyên thủy là tiếng nói êm đềm / của hoa mùa xuân hé nụ / đầu ngày chưa ai hái / lời của trái tim buổi sáng thức dậy / thèm nghe một dịu dàng bên tai