- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,788,611

Thơ Hoa Mai

01 Tháng Mười Một 202111:51 CH(Xem: 1944)
   
HOA MAI
Nhà thơ Hoa Mai

 

 

LTS: Lần đầu cộng tác cùa Hợp Lưu, tác giả Hoa Mai là bút hiệu của Võ Thi Mai Hoa. 

Hiện  sống tại thành phố Hồ Chí Minh.Hội viên hội nhà văn TP HCM

tác phẩm đã xuất bản:

Người đàn bà cưới nỗi buồn_THƠ NXB HNV_2020

_BƯỚC HUYỀN ĐÊM_Thơ_NXB HNV_2020

_ DUYÊN_ Tùy bút_ NXB HNV_ 2021.

NGƯỜI TRONG GIẤC MƠ Tiểu thuyết_NXBVH_ 2021.

_GIẤC MỘNG HOÀNG HOA_Thơ_NXB VH _ 2019

Cùng 20 tác phẩm in chung ăn& thơ với bạn bè văn nghệ.
Chúng tôi hân hạnh gởi đến qui độc giả và văn hữu chùm thơ của Hoa Mai
TCHL

 

 

thơ    
HOA MAI   

HÓA ĐỘ

 

Nghe tiếng chuông chùa vọng phía anh

Mặt trời khóc thầm trong lồng ngực

Đôi bàn tay thao thức

Chờ đợi một vòng tay

 

Triền cỏ lau đốt giấc mơ nông nổi

Ai nợ ai một biển u sầu

Thu kìa phố

đang trôi về vồi vội

Lại tan ra

côi cút một sắc vàng

 

gió riu ríu

cô đơn trên ga gió

Ta vì người

hóa độ cả hồn thơ

 

Hoa Mai

 

 

 

NHỮNG LINH HỒN CÔ ĐỘC

 

Những cái chết cô độc lũ lượt xếp hàng

Không có tiếng khóc

không  lời trối trăng

 

Những cái chết đớn đau

thật nhanh không kịp giãy giụa

nhịp thở thối rữa

linh hồn hốt hoảng bay lên

 

Những cái chết không kịp ghi tên

Bác sĩ không đủ người và cũng bệnh

Chả còn ai rỏ nước mắt cho những bó người

Hối hả chờ vào lửa điện.

 

Những linh hồn bơ vơ

hoang mang tụ tán

chẳng biết lên trời

không người dẫn xuống đất

Cây thánh giá vô cảm gục đầu trong nhà thờ

Chúa cũng đang tất bật

 

Những cái chết mùa côvi

có linh hồn nào hóa đom đóm

bay lên

 

Hoa Mai



EM_NGƯỜI ĐÀN BÀ LẶNG LẼ BƯỚC HUYỀN ĐÊM
  

 

Không biết phía bên kia đêm là đâu, bước huyền đêm là nơi em lạc tới.Lần vách đời dò dẫm từng bước mỏi. Em trò chuyện với mình giữa những nốt đêm buông.

 

Anh đừng quỳ xin , nhận tội lỗi hết về mình. Đời không chỉ cay nghiệt với em mà đời còn thách thức.Em đã từng hoang dại  kéo tức tưởi ngược mình . Treo nỗi nhớ nghiêng về phương trời đầy gió.Đêm đã cạn đêm  chưa mà khỏa thân nỗi nhớ. Em cứu cánh mình bằng con chữ dắt nhau đi.

 

Em trải lụa sóng đời trên đôi cánh thiên di.Những câu thơ mang màu trăng úa máu.Kiến tạo lại mình em ước thành giấy trắng, lật hai mặt đời sóng sánh những thương yêu.

 

Bước huyền đêm em ma lực phận Kiều. Là phút em tan mình từng sát na đơn độc. Không quy tắc, không bao giờ quy luật. Chốn địa đàng bút mực vẽ thơ khan.

 

Một mình..

Một mình em_Lặng lẽ bước huyền đêm

 

&&&

Trích trong "Bước huyền đêm"

Hoa Mai

 

 

NHỜ ANH TÌM MẸ

( Cho ngày tưởng nhớ 27/7)

 

Một chiều Thành Cổ mưa rây

Em về thắp nén nhang thay mẹ mình.

 

Khói hương trên mộ chùng chình

Phải anh thức dậy để mình gặp nhau

 

Mẹ chờ anh đã quá lâu

Nay sương cùng gió làm đau mẹ rồi

 

Cạn mòn sức, mẹ buông xuôi

Một mắt mẹ nhắm dặn  rồi tìm anh...

 

Giữa muôn vạn nấm cỏ xanh

Xin anh báo mộng xưng danh mộ nào?

 

Cỏ xanh, xanh đến cồn cào

Nghĩa trang anh ở bạn bao nhiêu miền.

 

Biết rằng đồng đội đã quen

xum vầy quấn túm như liền tay chân

 

Đáy dòng Thạch Hãn tần ngần

Thương linh hồn  mẹ đang lần  tìm anh.

 

Chuông Thành cổ gió lanh canh

Dù đây , anh hãy hiển linh em mời...

 

Tên anh cha mẹ đặt rồi

Mà sao toàn mộ là người vô danh.

 

Thắp nhang em cậy nhờ anh

Hãy tìm  đón mẹ thăm anh một lần.

 

Hoa Mai

 

 

 

GIÓ SƯƠNG PHIÊU BẠC*

 

Bờ xôi ruộng mật

ngày nào

Bây giờ teo tóp hư hao cả rồi

 

Còn đâu ngà ngọc núi đồi

Mà mong kẻ sỹ bồi hồi vịnh thơ

 

Gió sương xô lệch đôi bờ

Cỏ lau đã trắng nỗi bơ phờ tình

 

Ngày nào lãng mạn trúc xinh

Bây giờ ra đứng đầu đình mồ côi

 

Cõi phù vân , hoa rụng rời

Ai còn phiêu dật* *ngỏ lời tơ vương

 

Xưa từng thương kiệt cùng thương

Nay thành hoa gạo bên đường người qua

Hoa Mai

_

Ps:

*   Phiêu bạc  là lay động bến bờ , chứ ko phải ý bạc bẽo để nghĩ là chua chát hay không có hậu đâu quí dzị nhá, Bạc ở đây là Bến

**Phiêu dật là thoát tục...

 

 

 

CẢM ƠN CÔ MƯA

 

Kìa đám mây mùa hạ

Vắt cả sang đây rồi

Sao nắng đổ đầy trời

Không giương ô che nhỉ

 

Một bầy ve  nhi nhí

Khát nước lắm phải không

Tiếng gào cứ ong ong

Phượng cười như bó đuốc

 

Hình như bác Chẫu Chuộc

Đọc thông báo ngoài ao

Sắp có trận mưa rào

Me, Sấu cười tít mắt

 

Chị gió bay phần phật

Gom các chú mây về

Bác Sấm quát thật ghê

Cô mưa khóc lộp độp

 

Cụ Cóc kêu ộp ộp

Từ khe thềm nhảy ra

Bầy lá quẩy cha cha

Cùng cô Mưa khiêu vũ

 

Cả nhà cười thích thú

Mồ hôi trốn sạch rồi

Bầu trời lại tinh khôi

Cảm ơn cô mưa nhé

 

Hoa Mai

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Giêng 20223:16 CH(Xem: 822)
khi tôi căng những lọn thiều / thì châu thân đã dậy triều hoan ca / một năm nào / xa / rất xa
01 Tháng Giêng 20224:09 CH(Xem: 1488)
Bắt đầu sau năm 1975, những thế hệ sinh ra và lớn lên ở Việt Nam không hề biết đã từng có một nền văn học nghệ thuật Miền Nam vô cùng gía trị với nhiều thể loại “trăm hoa đua nở”, đề cao tự do, dân chủ, với ý thức khai phóng, nhân bản, theo kịp trào lưu thế giới. Thế nhưng, ở một nơi xa kia, có một ông già gầy gò, ốm yếu, tóc bạc hàng ngày đến thư viện các trường đại học ở Mỹ để photo các tài liệu về văn chương Miền Nam Việt Nam, hàng ngày ông “ngồi khâu lại di sản”, vá lại một nền văn học đã bị đốt cháy trên chính quê hương mình, tự mình thành lập tủ sách di sản văn chương Miền Nam nhằm lưu giữ, chia xẻ lại cho đời sau, đó là nhà văn Trần Hoài Thư.
30 Tháng Mười Hai 20215:32 CH(Xem: 1315)
Khi chợt nghĩ tới số 60, tôi nhắm mắt uống thêm 3 hớp cafe một lúc. Trôi xuống cổ tôi là cái nóng cháy và đắng ngắt của ly cafe vừa sôi, không đường, sữa. Nếu cafe mà làm biến mất đi được cái số đáng sợ này, chiều nay tôi tình nguyện uống thêm vài ngàn ly nữa. Đánh đổi lại với tuổi trẻ mướt xanh, tôi thà bỏng môi, tôi thà rát cổ. Phản ứng với số 60 dễ ghét, tôi tiếp tục mặc jean bó sát, áo trễ xuống thêm chút nữa và luôn đi giày cao gót. Tiếng gót khua vang, vọng theo mỗi bước chân, khi rộn rã, lúc reo vui đã làm tôi thân ái, ấm áp hơn với số tuổi không còn trẻ nữa của đời.
28 Tháng Mười Hai 202110:43 CH(Xem: 1140)
Cuộc triển lãm này nêu ra luận điểm rằng bản chất nội tại của sự sống và của tất cả các sinh vật là không đồng nhất, mà đúng hơn là được kết cấu bằng nhiều mối tương quan dị biệt để tạo ra Cái Khác. Luận điểm này, vì thế, đã phá vỡ mọi tôn ti dựa vào những khái niệm áp đặt về bản sắc và tính đồng nhất.
27 Tháng Mười Hai 20218:42 CH(Xem: 1454)
nghe chừng hương bưởi đong đưa sao em bán mộng đò đưa duyên đầu khó khăn chi mấy miếng trầu em ừ một tiếng bắt cầu em qua
27 Tháng Mười Hai 20218:38 CH(Xem: 707)
có hồi mềm như tơ / có hồi êm như lụa / khúc đời thơ thoái thác / đóa hồng gai hẹn chờ
27 Tháng Mười Hai 20218:32 CH(Xem: 604)
Đọc trên face tôi biết ở Mỹ có những người già khi con cái bận bịu hoặc vì hoàn cảnh neo đơn không người chăm sóc họ đã vào viện dưỡng lão ở trong những ngày cuối đời. Đa phần tôi thấy họ buồn bã, cô đơn hơn là hạnh phúc. Không hiểu sao dạo này tôi lại quan tâm đến điều này. Hồi trước mà nghe ai bị đưa đi viện dưỡng lão tôi thấy họ thật đáng thương nhưng bây giờ tôi lại thấy đó là điều bình thường.
27 Tháng Mười Hai 20217:22 CH(Xem: 524)
Tôi vẫn có thói quen chờ đợi vào những ngày giờ trước Giáng Sinh. Hồi còn bé ở Sài Gòn, bao giờ thì “điều gì đó” dẫu lớn hay nhỏ cũng đến, khiến lòng mình rộn ràng. Lần cuối cùng tôi biết háo hức chờ đợi là ngày mở bao thiệp giáng sinh chàng gửi với tấm thiệp in hàng chữ: “It’s time for you to make amends....” và chữ ký dưới “Merry Xmas” như một lần nữa xác nhận anh đang “break up” với tôi. Hôm nay, một ngày trước Giáng Sinh, trời mưa dầm dề cả ngày, mở cửa lấy xấp thơ vào nhà mắt vẫn cay khi giục các bao thiệp giáng sinh vào sọt rác, tôi thấy có bao thơ lạ từ xứ lạ. Mở bao bì, bìa tập thơ màu xám trắng như nỗi buồn trong cơn mưa khiến mắt tôi dừng lại ở dòng tựa: Chiều Tình Yêu.
24 Tháng Mười Hai 20214:53 CH(Xem: 1041)
“ Anh sẽ về trên chuyến bay DL1111, đến Phi trường TSN vào 10:45 pm ngày 22/12. Sẽ kịp đón Giáng Sinh cùng em . Nhớ và yêu em thật nhiều. Phan Vũ.” Bức email chỉ có vài dòng như thế, nhưng Vy đọc đi đọc lại mãi không chán. Cô nhảy chân sáo khắp nhà, cười khoe tíu tít với mọi người. Chỉ còn hơn một tuần nữa thôi, là cô sẽ gặp lại anh sau 4 năm dài xa cách. Giáng sinh năm nay là Giáng sinh hội ngộ và cũng là ngày dạm ngõ của 2 gia đình. — Tiểu đăng khoa rồi đại đăng khoa nhé. Nhất anh Vũ của mày. — Thế là một con cá lại mắc câu. Bạn bè mỗi người một câu , trêu cô. Cô mỉm cười , hồng đôi má.
24 Tháng Mười Hai 20214:37 CH(Xem: 894)
trên những trăn trở của đêm khó ngủ / âm binh hiện nguyên hình như những con cờ / có đủ tướng sĩ và quân thí / dàn trên tâm thức chênh vênh