- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
249,309

Thơ Hoa Mai

01 Tháng Mười Một 202111:51 CH(Xem: 4095)
   
HOA MAI
Nhà thơ Hoa Mai

 

 

LTS: Lần đầu cộng tác cùa Hợp Lưu, tác giả Hoa Mai là bút hiệu của Võ Thi Mai Hoa. 

Hiện  sống tại thành phố Hồ Chí Minh.Hội viên hội nhà văn TP HCM

tác phẩm đã xuất bản:

Người đàn bà cưới nỗi buồn_THƠ NXB HNV_2020

_BƯỚC HUYỀN ĐÊM_Thơ_NXB HNV_2020

_ DUYÊN_ Tùy bút_ NXB HNV_ 2021.

NGƯỜI TRONG GIẤC MƠ Tiểu thuyết_NXBVH_ 2021.

_GIẤC MỘNG HOÀNG HOA_Thơ_NXB VH _ 2019

Cùng 20 tác phẩm in chung ăn& thơ với bạn bè văn nghệ.
Chúng tôi hân hạnh gởi đến qui độc giả và văn hữu chùm thơ của Hoa Mai
TCHL

 

 

thơ    
HOA MAI   

HÓA ĐỘ

 

Nghe tiếng chuông chùa vọng phía anh

Mặt trời khóc thầm trong lồng ngực

Đôi bàn tay thao thức

Chờ đợi một vòng tay

 

Triền cỏ lau đốt giấc mơ nông nổi

Ai nợ ai một biển u sầu

Thu kìa phố

đang trôi về vồi vội

Lại tan ra

côi cút một sắc vàng

 

gió riu ríu

cô đơn trên ga gió

Ta vì người

hóa độ cả hồn thơ

 

Hoa Mai

 

 

 

NHỮNG LINH HỒN CÔ ĐỘC

 

Những cái chết cô độc lũ lượt xếp hàng

Không có tiếng khóc

không  lời trối trăng

 

Những cái chết đớn đau

thật nhanh không kịp giãy giụa

nhịp thở thối rữa

linh hồn hốt hoảng bay lên

 

Những cái chết không kịp ghi tên

Bác sĩ không đủ người và cũng bệnh

Chả còn ai rỏ nước mắt cho những bó người

Hối hả chờ vào lửa điện.

 

Những linh hồn bơ vơ

hoang mang tụ tán

chẳng biết lên trời

không người dẫn xuống đất

Cây thánh giá vô cảm gục đầu trong nhà thờ

Chúa cũng đang tất bật

 

Những cái chết mùa côvi

có linh hồn nào hóa đom đóm

bay lên

 

Hoa Mai



EM_NGƯỜI ĐÀN BÀ LẶNG LẼ BƯỚC HUYỀN ĐÊM
  

 

Không biết phía bên kia đêm là đâu, bước huyền đêm là nơi em lạc tới.Lần vách đời dò dẫm từng bước mỏi. Em trò chuyện với mình giữa những nốt đêm buông.

 

Anh đừng quỳ xin , nhận tội lỗi hết về mình. Đời không chỉ cay nghiệt với em mà đời còn thách thức.Em đã từng hoang dại  kéo tức tưởi ngược mình . Treo nỗi nhớ nghiêng về phương trời đầy gió.Đêm đã cạn đêm  chưa mà khỏa thân nỗi nhớ. Em cứu cánh mình bằng con chữ dắt nhau đi.

 

Em trải lụa sóng đời trên đôi cánh thiên di.Những câu thơ mang màu trăng úa máu.Kiến tạo lại mình em ước thành giấy trắng, lật hai mặt đời sóng sánh những thương yêu.

 

Bước huyền đêm em ma lực phận Kiều. Là phút em tan mình từng sát na đơn độc. Không quy tắc, không bao giờ quy luật. Chốn địa đàng bút mực vẽ thơ khan.

 

Một mình..

Một mình em_Lặng lẽ bước huyền đêm

 

&&&

Trích trong "Bước huyền đêm"

Hoa Mai

 

 

NHỜ ANH TÌM MẸ

( Cho ngày tưởng nhớ 27/7)

 

Một chiều Thành Cổ mưa rây

Em về thắp nén nhang thay mẹ mình.

 

Khói hương trên mộ chùng chình

Phải anh thức dậy để mình gặp nhau

 

Mẹ chờ anh đã quá lâu

Nay sương cùng gió làm đau mẹ rồi

 

Cạn mòn sức, mẹ buông xuôi

Một mắt mẹ nhắm dặn  rồi tìm anh...

 

Giữa muôn vạn nấm cỏ xanh

Xin anh báo mộng xưng danh mộ nào?

 

Cỏ xanh, xanh đến cồn cào

Nghĩa trang anh ở bạn bao nhiêu miền.

 

Biết rằng đồng đội đã quen

xum vầy quấn túm như liền tay chân

 

Đáy dòng Thạch Hãn tần ngần

Thương linh hồn  mẹ đang lần  tìm anh.

 

Chuông Thành cổ gió lanh canh

Dù đây , anh hãy hiển linh em mời...

 

Tên anh cha mẹ đặt rồi

Mà sao toàn mộ là người vô danh.

 

Thắp nhang em cậy nhờ anh

Hãy tìm  đón mẹ thăm anh một lần.

 

Hoa Mai

 

 

 

GIÓ SƯƠNG PHIÊU BẠC*

 

Bờ xôi ruộng mật

ngày nào

Bây giờ teo tóp hư hao cả rồi

 

Còn đâu ngà ngọc núi đồi

Mà mong kẻ sỹ bồi hồi vịnh thơ

 

Gió sương xô lệch đôi bờ

Cỏ lau đã trắng nỗi bơ phờ tình

 

Ngày nào lãng mạn trúc xinh

Bây giờ ra đứng đầu đình mồ côi

 

Cõi phù vân , hoa rụng rời

Ai còn phiêu dật* *ngỏ lời tơ vương

 

Xưa từng thương kiệt cùng thương

Nay thành hoa gạo bên đường người qua

Hoa Mai

_

Ps:

*   Phiêu bạc  là lay động bến bờ , chứ ko phải ý bạc bẽo để nghĩ là chua chát hay không có hậu đâu quí dzị nhá, Bạc ở đây là Bến

**Phiêu dật là thoát tục...

 

 

 

CẢM ƠN CÔ MƯA

 

Kìa đám mây mùa hạ

Vắt cả sang đây rồi

Sao nắng đổ đầy trời

Không giương ô che nhỉ

 

Một bầy ve  nhi nhí

Khát nước lắm phải không

Tiếng gào cứ ong ong

Phượng cười như bó đuốc

 

Hình như bác Chẫu Chuộc

Đọc thông báo ngoài ao

Sắp có trận mưa rào

Me, Sấu cười tít mắt

 

Chị gió bay phần phật

Gom các chú mây về

Bác Sấm quát thật ghê

Cô mưa khóc lộp độp

 

Cụ Cóc kêu ộp ộp

Từ khe thềm nhảy ra

Bầy lá quẩy cha cha

Cùng cô Mưa khiêu vũ

 

Cả nhà cười thích thú

Mồ hôi trốn sạch rồi

Bầu trời lại tinh khôi

Cảm ơn cô mưa nhé

 

Hoa Mai

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 1331)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 1601)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 1100)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.
15 Tháng Sáu 20221:40 SA(Xem: 1491)
Đôi khi trên con đường đã chọn / ta bước đi một mình, / chỉ những cọng cỏ khô và bụi đường làm bạn, / đôi khi trên những trang viết, / ta cũng lại một mình, / chỉ những con chữ vừa hiện ra - làm bạn, / làm vui
15 Tháng Sáu 20221:33 SA(Xem: 1705)
Em cúi đầu, giọng thấp hẳn xuống: - Cô ơi, theo em được biết, hồi xưa, một trong những hình phạt vô cùng kinh hãi là tứ mã phanh thây. - Ừ, chỉ hình dung thôi cũng đủ khiếp sợ. - Dạ, tay chân của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào chân bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng; nếu không có nài ngựa, người ta sẽ thét to lên hoặc đánh ngựa để chúng hoảng sợ bỏ chạy. Và bốn sợi dây sẽ kéo tay chân phạm nhân đến khi thân thể của họ bị xé ra. - Ôi thôi! Nghe sợ quá! Sao bỗng dưng em lại nói đến chuyện đó? Em chậm rãi: - Dạ, em đã tìm đọc nhiều thiệt nhiều những kiểu hành hình đau đớn nhất để coi cái đau của mình cỡ nào. Cô ơi, em đã từng bị hành hình theo cách tứ mã phanh thây! - Hả?
11 Tháng Sáu 202211:28 CH(Xem: 1650)
Nhiều người đã kể rõ và lý giải hiện tượng CHẠY cho đến nay đã trở thành những guồng quay điên cuồng trên các lĩnh vực, trong các giới xã hội - chạy Quyền, chạy Chức, chạy Dự án, chạy Danh hiệu, chạy Bằng cấp, chạy Giải thưởng, chạy Cúp vàng, chạy Thành tích, chạy Điểm, chạy Vai diễn, chạy Lớp, v.v. Đã “Chạy” thì phải bắt buộc “Mua”, mua bằng bất cứ giá nào, thậm chí bằng cả nhân phẩm.
11 Tháng Sáu 202211:22 CH(Xem: 2319)
Đêm buông những tiếng thở dài / Mênh mang sương lạnh / Nửa hồn chông chênh / Rơi về đâu / Chiếc lá bay / Vườn khuya tiếng gió / Thổi xao xác buồn.
07 Tháng Sáu 20225:02 CH(Xem: 1545)
Vượt tuyến qua sông bỏ lại ghe / Đạn réo sau lưng ngày bái biệt / Tìm đường sống chính trong cái chết / Biết giặc là ai lộ mặt người !
02 Tháng Sáu 202210:20 CH(Xem: 1599)
Mãi rồi cũng về đến núi. Chính xác là về đến chân núi, đèo Ngao. Vượt qua con đèo dài 32 cây số cả lên lẫn xuống này, mới đến bản Tồng, quê Mìn. Nhảy xuống khỏi thùng cái xe tải chở hàng cứu trợ, nằm vật xuống bãi cỏ bên một búi tre chân đèo. Thở dốc. Mệt mỏi. Mìn ngửa mặt nhìn trời. Trời đầu thu xanh thẳm không một gợn mây, nắng vàng rười rượi ấm áp tỏa khắp nhân gian. Vậy mà sao Mìn thấy lạnh lẽo quá. Lạnh từ trong tâm can ruột rà sâu thẳm lạnh ra. Xung quanh không một bóng người, không một tiếng gà kêu chó sủa. Con đường quốc lộ chạy qua chân đèo, con đường đèo nối mấy huyện vùng cao thường ngày tấp nập người xe, vậy mà nay vắng lạnh. Mà mới chỉ đầu giờ chiều. Mọi thứ như có một cái phép thần của mụ phù thủy, vung lên một cái, biến sạch. Khi dời bản bỏ núi xuống phố làm thuê, ba tay Mìn, Lù, Phủ đã uống rượu thề sống chết có nhau. Thế mà bây giờ, về tới chân núi chỉ còn có một mình…
02 Tháng Sáu 202212:19 SA(Xem: 1588)
Tháng Tư, mặt trời phương Đông / Những tượng đá im lìm níu giữ / Có mùa hoa kẹt lại bên song / Người cũng không về nữa