- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

TA LANG THANG QUA NGÓC NGÁCH SÀI GÒN

07 Tháng Chín 20219:30 CH(Xem: 12719)
PhoChieu- tranh CaoBaMinh
Phố chiều - Tranh Cao Bá Minh

 

 

thơ 
Trần Quang Phong
TA LANG THANG QUA NGÓC NGÁCH SÀI GÒN

 

 

THÁNG BẢY

 

Tháng bảy

Những cung đường nước mắt

Những phận người tha hương lũ lượt

Trở về…

Những phận người tha hương cùng cực

Con ơi!

Mười ngày con đến với đời

Mẹ bồng con sương gió

Chị ơi!

Chân em máu đỏ

Còn bao nhiêu dặm đường gian khổ?

 

Tháng bảy

Những ngôi nhà im ỉm cửa

Những vỉa hè hoảng hốt cây xanh

Những con người đói lả

Không sao đâu em bé…

Đã có đôi mắt yêu thương

Đã có bàn tay đùm bọc

Đã có tấm lòng hy sinh

Bao con người sẽ dìu em qua sợ hãi đêm đen

 

Tháng bảy

Từng đoàn người chạy trốn

Tìm về cố hương

Đường dài bất trắc

Cố hương ngoảnh mặt

Hỏi chốn nương thân?

Không sao đâu ơi những con người đỏ bóng bụi trần

Không ai có quyền ngăn cản bước chân tìm về quê mẹ

 

Tháng bảy…

Một ngọn đèn

Một giọt nước mắt…

 

 Trần Quang Phong

 

 

 

 

 

TA LANG THANG QUA NGÓC NGÁCH SÀI GÒN

 

Ta lang thang qua ngóc ngách Sài Gòn

Một nón lá miền Trung, một gánh hàng quê xứ

Một góc phố huyên náo

Một tiếng cười ngã tư hồn hậu

Tiếng gõ phở khuya ấm áp vỉa hè

 

Sài gòn bệnh rồi sao?

Hàng cây xà cừ trăm năm phong tỏa

Tòa nhà kiêu sa cao ngất cách ly

Nhưng môi hôn tình nhân giãn cách

Ta chợt nhói lòng ngói gạch

Những đôi mắt thương yêu trĩu nặng mưu sinh

 

Sài Gòn bao dung

Sài Gòn hào sảng

Chở che bao phận người hèn mọn tha hương

Ta len lỏi qua bụi đỏ con đường

 

Bị gậy cụ già ốm yếu ho khàn

Nón rách ngây thơ ngủ nghiêng ghế đá

Hàng cây xanh xao cơn sốt

Những ngôi nhà run bần bật áo cơm

Những chiếc xe khẩu trang cúi mặt

 

Sài Gòn bệnh rồi sao?

Ta chợt buồn lòng nước lả

Ta lang thang qua ngóc ngách Sài Gòn

 

Trần Quang Phong

7/ 2021

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 92294)
N hạc sĩ Nguyễn Đức Quang, một trong những người sáng lập Phong Trào Du Ca Việt Nam hồi thập niên 1960, vừa qua đời lúc 4 giờ sáng ngày 27 tháng 3 nhật tại California, Hoa Kỳ, thọ 68 tuổi.
26 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 78367)
M ỗi lần trước khi trở lại miền Trung, điều tôi thường hỏi: ngoài đó bây giờ mưa hay nắng. Lần này cũng thế, người em tôi vừa từ Huế trở về sau hai mươi ngày công tác nói: trời đang nắng và thành phố đầy hoa phượng, hoa sen. Bây giờ ngoài đó mùa hè và tôi nhớ tới không khí oi bức trong những chuyến đi cũ vào những thời gian đầu mùa hè: hoa phượng đỏ trên những ngọn cây, hoa sen nở đầy trong hồ Tĩnh Tâm, chung quanh trường thành, những trái nhãn nhỏ sai trên ngọn cây trong Thành nội.
26 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 91007)
G he chòng chành giữa dòng nước, tôi sợ hãi ngồi bám chặt mạn thuyền, mắt láo liên nhìn trời đêm sáng lờ mờ ánh trăng mười chín. Chúng tôi ngồi dồn đống trong khoang thuyền. Hai tên đàn ông to người chèo ghe gõ nhẹ trên mui báo hiệu đã đến nơi tạm an toàn, chúng tôi có thể cử động đôi chút. Người chèo mũi vén tấm lá che mui nhìn vào.
26 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 81914)
C húng tôi tới thị xã Cẩm Phả vào hồi mười giờ sáng. Một cơn mưa bất thường ập xuống, làm như trời cũng cảm được lòng người, nhỏ những giọt nước mắt của trời để làm chất xúc tác cho những giọt nước mắt của người có dịp tuôn trào.
25 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 75254)
Ở mức độ cao hơn một tiểu thuyết khiêu dâm, Florence Dugas dẫn người đọc tiến dần đến chỗ thưà nhận nỗi đau và sự chối từ hiện hưũ, mà nguyên nhân bắt nguồn từ một tuổi thơ bất hạnh. Viết thẳng tay bằng một văn phong sống sượng - nhưng không trơ trẽn - Florence Dugas, với tự truyện Thống Muội , đã bóc trần mọi tình huống, gây xót xa, băn khoăn, trăn trở nơi người đọc. Là giáo sư kịch nghệ của hàn lâm viện kịch nghệ tại Pháp, cô cho xuất bản Thống Muội năm 1996, lúc 28 tuổi.
25 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 77560)
C uộc phỏng vấn Cổ Ngư, Thận Nhiên, và Đỗ Lê Anh Đào với những tiêu đề: "Trở về cùng nhịp thở đất nước; Thơ, con đường ngắn nhất ; Việt Nam, không chỉ là một cuộc chiến" đã được Hợp Lưu thực hiện...
25 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 81870)
"Tôi mang đất nước tôi trong tim như một chàng trai mang chiếc bào thai đôi. Đó là sự nối kết dị thường. Nối kết với quê hương tôi và vì vậy bào thai đôi này phải được che đậy, bóp nghẹt, công nhận và cũng đồng thời bị từ chối. Thế là ta mang nó như mang một đứa trẻ đã chết. Sự nối kết dị thường buộc tôi phải có mối quan hệ với một đất nước khác.
24 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 87829)
N gay sau khi tỉnh dậy, Aisawa đã đi tìm bố mẹ và những người thân của mình. Mỗi ngày cậu bé đều để lại lời nhắn trên giấy: “Con sẽ đến vào 11h ngày mai, xin hãy đợi con. Con sẽ đến vào ngày mai”. Những dòng chữ nhắn nhủ của cậu bé này đã khiến cho bất kỳ ai dù là cứng rắn nhất cũng phải rơi lệ.
23 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 84448)
B ắt chước nhà văn Song Thao, tôi dùng vỏn vẹn chỉ một chữ, làm tựa đề cho cuộc trao đồi này. Nhà văn Song Thao cư ngụ cùng thành phố với tôi, mặc dầu chẳng “cách hai đoạn đường dài”, mặc dù không “cách nhau một dậu mồng tơi”… nhưng gạt bỏ vấn đề địa hình nhiêu khê nọ, chúng tôi luôn gần kề trong gang tấc, bởi giản dị, chúng tôi cùng táy máy “vọc chữ” dưới ngôi nhà chung: Văn chương. Lần chuyện trò này, hình thành do hai điều: Thứ nhất, những người bạn phương xa của tôi vẫn thường dọ hỏi: Song Thao là ai? Thứ hai, cách đây mấy hôm, nhà văn chung “phường khóm” với tôi đã vừa in xong cuốn Phiếm số 9. Để câu chuyện đi gần với tinh thần “vui thôi mà” của cố thi sĩ Bùi Giáng, tôi tránh hỏi tới những vấn đề nặng nề, nghiêm trọng của tình hình đất nước. Hy vọng những người từng tủm tỉm cười khi đọc Phiếm, sẽ hay biết đôi điều về tác giả, vốn kín tiếng nhưng rất sung (hiểu ở nghĩa viết mạnh). Hồ Đình Nghiêm
22 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 117372)
H ình như tôi bắt đầu yêu anh. Rất mơ hồ, nhẹ nhàng. Thật lạ lùng khi tôi không muốn ngăn chặn sự phát triển của tình cảm âm thầm đó, mà như còn muốn vun đắp cho nồng nàn thêm. Tưởng vô tâm mà lại như cố tình. Tưởng đùa vui mà hóa ra lại đau đớn. Mà, đau đớn thật. Và vô duyên nữa. Cuộc đời đang bình thản êm đềm bên Matt tự nhiên bị xáo trộn, bị đảo tung mọi trật tự.