- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,633,370

NĂM BÀI LỤC BÁT HUỲNH LIỄU NGẠN

11 Tháng Sáu 202112:47 SA(Xem: 2000)

HuynhLieuNgan
Nhà thơ Huỳnh Liễu Ngạn - (1989)

thơ

Năm Bài Lục Bát

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

ANH RA PHỐ THỊ CHỜ SƯƠNG

 

anh ra phố thị chờ sương

phía em ngập nắng sầu vương bởi vì

lỡ sông lỡ suối lỡ thì

lỡ tay em hái sầu bi lót giường

 

chờ đêm rất thắm rất thương

rất vừa nhung nhớ con đường ấy thôi

mây trôi lạnh xuống má rồi

cho em xõa tóc vai trời ngủ say

 

biết trăng đã dậy đã ngây

đã xanh đã nhợt đã gầy tâm tư

có khi rất lạ rất nư

bỏ mây vào áo cho nhừ mùi hương

 

em về chốn cũ thân thương

đưa tay cố giấu mùi hương dâu tằm

trời ghen trời đổ mưa dầm

anh che anh đậy trăm năm cũ càng

 

chỉ là ước mộng đa mang

tuyết đông thành đá vàng thôi có gì.

 

18/5/2021

 

ĐỨNG BÊN ĐÀ NẴNG

 

tôi vô đà nẵng một chiều

lạc chân lỡ chuyến ga chiều cuối năm

trời thì mưa đổ lâm râm

nép bên góc phố lạnh căm cả người

 

dòng đời cứ thế mù trôi

nghe mưa giọt xuống quanh tôi nỗi buồn

tôi vô đà nẵng chiều buông

gió như lạnh lắm trên đường tôi đi

 

lang thang tôi nhớ chuyện gì

mà quên cả bóng xuân thì bên hiên

chiều rơi sương khói nỗi niềm

cho tôi đợi chuyển tàu đêm ga nào

 

mái che nặng hạt mưa rào

đứng bên đà nẵng tôi chào tôi đi.

 

1/2/2021

 

MÀU HOA NĂM ẤY

 

mở tay xin níu lại đời

gọi tên người với đôi lời xa xăm

biết còn ai để hỏi thăm

thì trăng đã ngả qua rằm giữa sông

 

nữa mai bỏ cuộc muôn trùng

mây kia núi nọ ngập ngừng gì không

em chừ lạnh thấu sương đông

vòm cây lá mỏi tan bồng bay qua

 

một hôm mưa thuận gió hòa

để anh tìm mãi màu hoa cuối dòng

màu hoa năm ấy tơ hong

cho anh mở ngõ đi vòng qua tim

 

một đời sao vẫn cố tìm

vòm cây rẻ lối lặng im ngóng chờ

sao trời không thả đường tơ

cho đêm cuốn lại giấc mơ vào lòng

 

sao lòng cứ hẹn mù không

cho anh vẫn tưởng đêm đông còn dài.

 

18/4/2021

 

BÓNG ĐỜI

 

bóng đời đổ nắng xiên khoai

tôi ra đầu ruộng tìm hoài bóng tôi

buổi chiều vừa xế lưng đồi

mắt em mây trắng gọi ơi kiếm tìm

 

từng ngày máu chảy về tim

tôi theo ngọn gió đứng im lặng chờ

vàng cây xuống nẻo hững hờ

cho tôi nhặt lại bài thơ giữa trời

 

rung rung một vạt sương hời

hồn tôi phơi nắng rã rời mỗi khi

chia tay dạo đó tôi đi

mưa trên vai áo thầm thì lại rơi

 

tôi đi ước hẹn cuộc đời

bèo mương nước lũ cuốn trôi thuở nào

tìm gì giữa chốn lao xao

màu quê nhuộm tím hồ áo thiệt rồi.

 

4/4/2021

 

TRĂNG Ở BIỂN THUẬN AN

 

trăng còn ở biển thuận an

mà lâu quá lại dở dang đường về

trăng còn lủng lẳng dưới quê

mà như hoang vắng sầu tê nỗi lòng

 

làm sao chải lại dòng sông

cho tóc em mượt soi chung một bờ

con đường cát trắng nên thơ

còn in dấu vết giấc mơ qua rồi

 

trăng còn dưới biển chơi vơi

mà em thì đã mù khơi hướng nào

sóng chiều vỗ mãi âm hao

ngàn lau hút gió xôn xao đợi chờ

 

anh về trả hết mộng mơ

ngàn con sóng vỗ đôi bờ trông theo

đại dương chiều nặng mái chèo

ngàn con sóng cuộn cheo leo biển trời

 

sao em đuổi gió ra khơi

để hoa muồng tím lả lơi xa bờ

lâu đài trên cát anh mơ

dấu chân nước xóa ngẩn ngơ kiếm tìm

 

ngồi buồn vẽ lại con tim

chiều dâng sóng cuộn biết tìm được không

đời sau kiếp trước tấm lòng

em đi anh ở muôn trùng gọi tên

 

trăng còn ở biển chưa lên

rạng đông mời gọi nhớ quên một đời

anh xa thế kỷ trước rồi

trăng còn ở biển vẫn cười đó thôi.

 

19/1/2021

 

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Tám 20211:57 CH(Xem: 1914)
và đêm đêm / lúc 3 giờ khuya, / trong gian nhà quạnh hiu của người đàn bà mất trí / chiếc đồng hồ sinh lý cũ kỹ vẫn không ngưng / cọt kẹt.
25 Tháng Tám 20219:37 CH(Xem: 2013)
Thành phố giăng đầy dây là Sài gòn tôi đó / Dây giăng từng con đường từng hẻm vắng đìu hiu / Quay mặt đi đừng nhìn mà bật khóc / Sự sống và đớn đau gần trong một tấc gang.
25 Tháng Tám 20219:16 CH(Xem: 1360)
Một năm trôi qua, nỗi sợ hãi càng thấm đẫm hơn. Sợ bệnh dịch hoàng hoành, con virus –cúm Vũ Hán thực quái ác, nó gây nỗi sợ hãi cho cả thế giới. Loài người như điêu đứng vì nó, nó gây bao tang tóc, đau thương không có bút mực nào tả xiết. Thần quyền, sợ chết. Cường quyền, sợ phạt tiền, sợ tù đày, rờ đâu cũng sợ.
24 Tháng Tám 202110:46 CH(Xem: 1896)
Tôi từ từ từ đứng dậy, như thoát ra khỏi một lớp vỏ nào đó, bước tới vài bước rồi quay lại nhìn chính mình. Tôi vẫn còn ngồi ôm đầu trên sofa, quằn quại trong đau đớn. Tôi bỏ mặc tôi ngồi đó để quay vào bên trong, bây giờ đã thấy trong người nhẹ nhàng đôi chút. Tôi bỏ lại cả cơn đau và cơn say, lướt đi như không chạm đất, lần về phía cái cầu thang gỗ dẫn lên căn gác xép. Mùi ẩm mốc của nơi ít người lui tới tràn ngập căn gác tối. Tiếng mưa vỗ trên nóc nhà nghe rõ mồn một. / Tôi bắt đầu lục lọi những món đồ đã từ lâu không đụng tới, không biết mình đang tìm kiếm gì. Mấy cuốn sách cũ bay mùi ngai ngái. Vài tập nhật ký bám đầy bụi. Những album ảnh dày cộm, chất chứa biết bao nhiêu nhân vật trong đó, người còn, kẻ mất. Tôi thẫn thờ lật qua vài trang bất chợt, những quãng đời đã qua như từng phân đoạn trong một cuốn phim dài, lúc thì đen trắng, lúc thì nhiều màu sắc, hiển hiện như chưa bao giờ mất đi. Cơn mưa hiện tại vẫn còn rạt rào trên mái.
24 Tháng Tám 20217:32 CH(Xem: 1447)
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát / Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông / Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng / Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng. / Walking under the severe Saigon sunshine, I suddenly feel the coolness / Because there you are, wearing the Ha Dong silk long dress / You know, I have been in love with that colour in a dress / Like my poems which still maintain the colour of silk in its whiteness.
17 Tháng Tám 202110:48 CH(Xem: 1627)
Vòng quay trái đất hai mươi bốn giờ một ngày, ba trăm sáu mươi lăm vòng một năm, ba ngàn sáu trăm năm mươi vòng mười năm. Vòng quay thời gian nhớ thương, đợi chờ, tuyệt vọng. Vòng quay bánh xe ra đi chắc nàng còn ngủ say, vòng quay bánh xe trở về không biết nàng giờ ra sao.
17 Tháng Tám 202110:42 CH(Xem: 1321)
Tôi nhỏ xíu, tôi bé xíu. / Cũng chẳng có nghĩa những bóng lớn của Hội Họa Sĩ Trẻ đó đã che hết dáng tôi, cô học trò xinh xinh, chen chân, nhón gót xem tranh trong những chiều trốn lễ, bỏ nhà thờ… / Tôi mượt mà, tóc bay và mắt ướt, tôi thơ mộng như những thiếu nữ trong tranh. Tôi nhìn thấp thoáng chút yêu kiều, thời của những Chagall, Pissarro, Cezanne, Matisse… Và ngay cả rất xa xưa, Rembrandt.
16 Tháng Tám 20214:24 CH(Xem: 1519)
Hôm qua em đi tỉnh về / Đợi em ở mãi con đê đầu làng / Khăn nhung quần lĩnh rộn-ràng / Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi! / You were due to come back from town yesterday / I was waiting at the end of the village gate’s causeway / There you were, wearing a velvet scarf and shiny silk pants / Little did you know how your snap-button shirt tortured me then!
15 Tháng Tám 202110:45 CH(Xem: 1215)
Cuốn thơ song ngữ có tên là “Các Bài Thơ Việt Nam Khó Quên – Unforgettable Vietnamese Poems” của Hương Cau Cao Tân đến với tôi vào những ngày đầu Xuân giữa mùa đại dịch. Sách khá dầy, khoảng 300 trang, trình bầy trang nhã, mỹ thuật, những trang thơ Việt-Anh in song hành dễ dàng đối chiếu. / Sách gồm 100 bài thơ Việt và 100 bài thơ chuyển dịch sang Anh ngữ. Tác giả đã chọn ra 16 nhà thơ nổi tiếng và lựa ra những bài mà tôi chắc rằng nhiều độc giả đã từng ưa thích. Tôi tạm chia các nhà thơ ra từng thời kỳ để dễ cảm nhận những dòng thơ này: Thời kỳ Văn Nôm: Bà Huyện Thanh Quan, Trần Tế Xương. / Thời kỳ Tiền Chiến: Bàng Bá Lân, Đoàn Văn Cừ, Huy Cận, Hàn Mạc Tử, Lưu Trọng Lư, Nguyễn Bính, Nguyễn Nhược Pháp, T.T. Kh., Vũ Đình Liên, Xuân Diệu. / Thời kỳ Kháng chiến: Hữu Loan, Quang Dũng. /Thời kỳ Đất nước chia đôi: Nguyên Sa, Phùng Quán.
10 Tháng Tám 20211:42 SA(Xem: 2830)
Nhu cầu tìm hiểu sử học càng cấp thiết hơn khi cuộc cách mạng truyền thông của thế kỷ XX đã giúp phổ biến đủ loại “ngụy sử” qua các dạng thức tuyên truyền trắng, đen hoặc xám của các chính phủ, chế độ và phe nhóm, tôn giáo. Một nữ sinh viên ban Thạc sĩ Việt du học ở Liên bang Mỹ mới đây—khi được đọc những tư liệu văn khố về Hồ Chí Minh (một trong những tên giả của Nguyễn Sinh Côn, 1892-1969)—đã vội vã phản kháng là xin đừng “phá hoại lịch sử.” Thứ lịch sử mà người nữ sinh viên trên nói đến, thực ra, chỉ là những bài giảng lịch sử giáo điều, đúc khuôn tại Việt Nam. Một thứ truyền đơn, khẩu hiệu, không hơn không kém, của phe thắng cuộc đang cai trị bằng còng sắt và kỹ thuật tra tấn của an ninh, mật vụ dưới họng súng quân đội—nên đã tạo ra hiện tượng đáng buồn về tình trạng giảng dạy môn sử tại Việt Nam hiện nay; cũng như những lập luận “rẻ rách sinh con chuột” hay hờn oán, trách móc, ở hải ngoại.(Chính Đạo)