- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,552,312

THƠ THÁNG GIÊNG

02 Tháng Ba 202111:55 CH(Xem: 1578)
hoa xuan - photo UL
Hoa Xuân- ảnh UL

EM CÓ THẤY MÙA XUÂN VỀ

 

Em có thấy mùa xuân về

Khi em mười lăm tuổi

Em  tuổi hai mươi

Những hạt sương long lanh trên lá

Con bướm chập chờn

Hoa cười trước ngõ

Em nhún nhẩy, em tung tẩy trên con đường

Rợp nắng xuân phai

Bầu trời trong xanh

Và mây cứ bay la đà trong đôi mắt đen

 

Em có thấy mùa xuân về

Khi em tuổi bốn mươi

Đón mùa xuân về

Chân bước thấp bước cao

Xoắn quần bó háng

Lặn lội từ sáng tinh mơ

Chợ sớm chợ chiều

Đầu ghềnh cuối bãi

Chạy ăn từng bữa nuôi những cái  mồm há rộng đón đợi mẹ về

Đêm ba mươi

Tất bật lau vội bàn thờ

Chưng bình hoa ế

Ngóng đợi chồng nơi biển khơi xa

Đêm ba mươi chẳng thấy bóng anh về

 

Em có thấy mùa xuân về

Khi tuổi sáu mươi

Vết hằn trên trán

Mồ hôi  đọng dài trên má

Lầm lũi ở cuối con đường

Chờ đợi cái bóng chập chờn ở phía bên kia

Cái già lọm khọm

Đón gió xuân về

Đời có mấy mùa vui.

 

 

Nguyễn Thanh Sơn

 

 

PHƠI TÓC

 

Nắng lên Vén tóc ra phơi

Vân vi từng sợi đầy vơi những ngày

Sợi gầy theo gió bay bay

Sợi đài các sợi đong đầy tiếng chim

 

Xót vay sợi bạc im lìm

Nhớ thương người cũ mà tìm đến nhau

Em về gom sợi tóc nhàu

Nắng lên nhuộm lại sắc màu thanh tân

 

Nguyễn Thanh Sơn

 


THỊT VÀ DA

 

Em dám đem phơi bóng trăng ngà

Một làn tuyết điểm cát vàng pha

Phía kia sóng phủ màu sương khói

Biển cả ghen them thịt với da

 

Nguyễn Thanh Sơn

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 98818)
Chán đời, y đi buôn màu sắc Gặp ai, y cũng rao mời “Mua màu không? Tôi bán cho!”
04 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 84816)
Claude Lévi-Strauss, từ trần hôm nay thứ ba 03/11/2009, hưởng thọ 101 tuổi, là cây đại thụ đã thủ một vai trò quan trọng và rộng lớn trong nền văn học Pháp và thế giới hơn nửa thế kỉ vừa qua, từ giữa thế kỉ XX cho đến đầu kỉ XXI này.
04 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 90213)
Khách phong lưu vẫn ngồi ở quán cà phê bên hồ vắng. Không thấy mẹ nàng đâu. Có lẽ mẹ nàng đi kiếm củi trên dãy núi bên hồ chưa kịp về. Nàng cũng không còn ngồi xoã tóc. Nàng lúi húi bên tách cà phê đang pha dở cho khách. Mùi cà phê ủ trọn cái lạnh giá đầu mùa đông, quyện chặt lại, nén hương rồi dậy lên trong mê muội.
01 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 92855)
Có phải đêm dang đẩm ướt sương Anh lại về trong mơ đầy nổi nhớ Con đường xưa bên dòng sông như lụa Cỏ ven bờ rối rít những nụ hôn
20 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 81930)
Gần đây tôi có dịp đọc một số tài liệu của người trong nước viết về văn học miền Nam 1954-1975. Rải rác đó đây không ít, nhưng gom vào một mối thì có thể kể ra hai nguồn. Thứ nhất là bài phỏng vấn khá thú vị của chị Thụy Khuê, đài RFI bên Pháp, với nhà phê bình Vương Trí Nhàn, hiện sống tại Hànội, xung quanh đề tài văn học miền Nam từ 1954-1975 (*).
17 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 75982)
Vào những giờ phút cuồng dại vì tâm chúng ta mù quáng thì bất cứ việc gì cũng có thể xảy ra, kể cả chiến tranh. Cho nên, sự thực hành lòng từ bi và trí tuệ là điều hữu ích cho tất cả, nhất là đối với những người có trách nhiệm điều hành công việc quốc gia, khi mà họ nắm trong tay quyền lực và phương tiện có thể tạo dựng nền hòa bình cho thế giới.
15 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 73713)
Hai người lớn lên cạnh nhà nhau, tại rìa thành phố, nơi tiếp giáp cánh đồng, khu rừng và vườn cây trái, trong tầm nhìn cái tháp chuông xinh xắn của ngôi trường cho người mù.
02 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 69476)
Khái Hưng gốc làng Cổ Am, Vĩnh Bảo, Hải Dương–nơi chính quyền Bảo hộ Pháp từng dùng bom đạn san bằng sau cuộc khởi nghĩa mùa Xuân năm 1930 của Việt Nam Quốc Dân Đảng [VNQDĐ]. Thân phụ là Trần Mỹ, Tuần phủ Phú Thọ [Thái Bình?].
01 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 87162)
có một thời đạn bom bay qua tình trai trẻ có những hẹn hò hình như đã phôi pha có một xấp phong bì nào vàng úa trong tay ta và có lẻ tình yêu là một điều rất thật
29 Tháng Tám 200912:00 SA(Xem: 62837)
Mọi Rợ văn hóa [cultural barbarism]. Thoạt nghe có vẻ lạ tai, nhưng suy nghĩ kỹ, mới thấy thấm thía. Đọc cổ thư Trung Hoa, thường thấy những người tự xưng là “người Hoa hạ” rất tự hào về tập tục đội mũ, mặc áo, dinh thự nguy nga, ăn uống tiếp khách ngồi bàn, ngồi ghế, có chữ viết, sách vở.