- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,579,748

LỤC BÁT HUỲNH LIỄU NGẠN

21 Tháng Hai 20211:32 SA(Xem: 2256)

mua xuan o day- photo UL
Mùa Xuân Ở Đây - photo UL

BÓNG EM 

HOANG TÍM DẠI SẦU

 

em như chim sãi cành đông

ngõ sau vườn trước mặn nồng về đâu

trăng lên thì gió bạc màu

bóng em hoang tím dại sầu vương mang

em như ải ngạn hương ngàn

em như đầu ngọn sóng tràn vu vơ

sông sâu về mẹ dại khờ

bóng trăng chẻ sợi tóc hờ hững vai

em còn bóng nước sương mai

ngõ hồn anh lẻ một vài mây bay

để cho em được tròn đầy

đầu sông ngọn suối bờ cây trổ cành

chần chừ thả tóc vai anh

cho mây tụ dưới mong manh sắc trời

qua đêm trường mộng rã rời

lẻ loi anh kể chuyện đời xưa sau

em về góp hết thương đau

cho anh thấy lại ngàn lau bọt bờ.

 

23 tháng 2/2020

 

CÓ HÔM

 

có hôm về ngậm sương tàn

nghe hơi thở đã úa vàng ngọn cây

có hôm đứng giữa trời mây

mà thương dòng tóc guột gầy rụng rơi

có hôm đứng ngó lên trời

một vầng trăng đã rạc rời về đâu

có hôm thấy bạc mái đầu

làm sao qua khỏi nhịp cầu tử sinh

có hôm tự dối lòng mình

thấy như trẻ lại để rình rập đêm

có hôm vóc nước khỏa thềm

mới hay trái đất đã mềm dưới chân

có hôm thấy sao xuống gần

mới hay đời cứ xa dần trần gian.

 

10 tháng 2/2020

 

LÒNG ANH NỞ MỘT

BÔNG HOA CUỐI ĐỒNG

 

em về hẹn với trăng xanh

mây trôi màu áo thiên thanh thuở đầu

lòng anh hoang dại từ lâu

mắt kia đã điểm lên màu lãng quên

em về xin nhớ gọi tên

mai kia mốt nọ lỡ quên ngọn ngành

em về cứ gọi tên anh

anh tên là ngạn bờ xanh liễu bờ

em về ép ướp bài thơ

nở trên mình mẩy đôi bờ sắc hương

em về thở nhẹ khói sương

mây bay đầu ngõ mười phương đầu thềm

em về hạnh ngộ trăng đêm

giữa ngàn sao lại tươi thêm sắc hồng

em về sãi một vòng đông

phương đây anh đợi mông lung vỡ òa

nhé em nhé nhẹ xuýt xoa

lòng anh nở một bông hoa cuối đồng.

 

8 tháng 2/2020

 

MÀU TRĂNG CÔ LỮ

 

anh về đứng ở thừa thiên

màu trăng cô lữ còn nghiêng giữa dòng

tóc dài em thả bến sông

ánh sao màu nhạt còn long lanh chiều

mắt em bay bổng thúy kiều

trên mui vạt nắng ít nhiều đông ba

anh vô ngã giữa tam tòa

màu trăng cô lữ ngã ba âm hồn

ngó về vỹ dạ mưa tuôn

con sông thả nhánh cây buồn chỏng chơ

anh chờ thành nội ngu ngơ

kéo tay em lại mộng mơ thiếu ngày

mưa chi mưa cứ làm đày

để tóc em ước lội lầy mùa đông

anh về theo gió hướng sông

nhìn vai em mộng qua đồng chợ mai

lên xe cửa thuận trăng cài

áo em mỏng dính hương lài thôn anh

màu trăng cô lữ khuynh thành

cho em xỏa tóc trời xanh ngó nhìn

cây chiều rụng lá vàng hiên 

nước trôi cầu gãy mẹ hiền ru con

mắt kia em có hao mòn

làm con cá lội không còn vẫy đuôi

anh đi lụt lội năm rồi

màu trăng cô lữ đã trôi lên trời.

 

17 tháng 9/2020

 

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Chín 20211:38 SA(Xem: 93)
Ừ thì man mác / không một chốn về / khi cảm thức sắp vào hàng chủ tế / mùa thu ước lệ đoanh tròng cuống lá vàng / xác. và đường rơi / sẽ rơi / sẽ khóc giùm / những mô đất chiều chủ nhật không ai mở cửa ra ngoài
18 Tháng Chín 20215:41 CH(Xem: 684)
hai người trò chuyện / hơi ấm mặt trời mơn trớn / cửa bên trong người đàn bà hé mở / miền đất từ lâu không dung nạp sự sống / dòng nước chảy ngang nảy hạt / cong về ánh sáng quên lòng đất tối
18 Tháng Chín 20215:33 CH(Xem: 487)
Giữa bừa tay gieo tay cấy / Cuối bừa áo váy xênh xang / Mạ non giòn tươi hây hẩy / Xinh em lớn giữa khuôn vàng
14 Tháng Chín 20218:20 CH(Xem: 622)
Tay Giắng quờ quạng vơ vào ngực áo chị, miệng khô khốc nhóp nhép như bé con đòi bú. Giắng nhắm nghiền mắt thều thào: “nước ước…”. Chị nhìn quanh, cả phòng chả có cái gì gọi là nước. Cái xô nhựa đựng nước nấu ăn cũng khô rang lăn lóc góc phòng. Chị tắc lưỡi vén áo lên, kề bầu ngực căng mọng sữa vào miệng Giắng bóp nhẹ. Một tia sữa trắng thơm nức phun xuống đôi môi khô nứt. Giắng nhóp nhép nuốt. Rồi nuốt ừng ực. Chị áp cả bầu vú vào miệng Giắng. Nắn. Hết bầu này sang bầu kia. Giắng vẫn nhắm nghiền mắt nuốt. Khuôn mặt dần hồng lên. Chị nhìn xuống, mãn nguyện… / Giắng mở mắt ra. Nhìn. Hồi lâu. Bỗng òa khóc, ôm chầm lấy chị nức nở: “Chị ơiiiiii…”
13 Tháng Chín 202112:18 SA(Xem: 616)
Nhà tôi ở lưng chừng đồi. Ngôi nhà nhỏ như tổ chim ghé vai dựa vào vách sỏi cách mặt đường ba chục bậc cấp ấy có một cây mộc hương bốn mùa lặng lẽ buông từ nách lá những nhánh bông li ti màu vàng ngà điểm đôi chấm ngả sang trắng sữa và một khoảnh sân bé xíu lát bằng những viên gạch gốm, màu men đất thâm trầm lấp lánh ánh đen. Đứng ở đấy, nhìn về phía trước sẽ thấy trọn vẹn một hồ nước mênh mông thấu cả đáy sỏi vàng – Hồ Bến Tắm. Giữa hồ có một hòn đảo rất lớn, tách biệt hẳn với đất liền vì con đường độc đạo dẫn vào đó bao giờ cũng chìm sâu trong nước. Mẹ tôi gọi đảo ấy là Đảo Mộc Hương…
12 Tháng Chín 202111:17 CH(Xem: 338)
MƯA LÊN ĐỒI NHỚ - thơ: Đặng Hiền - nhạc: Dzoãn Minh- ca sĩ: Diệu Hiền
12 Tháng Chín 202111:02 CH(Xem: 619)
Gió lên tình hư ảo / Ngọt ngào mây bay cao / Đêm không là mê thảo / Ngày ngu ngơ đợi chờ
12 Tháng Chín 20219:32 CH(Xem: 494)
Buổi sáng thức dậy thật sớm, tôi có những phút bình yên ngồi bên song cửa sổ lặng nhìn thành phố còn trong màn đêm yên tĩnh. Từ ngày thành phố có lệnh cách ly, khoảng trời của tôi được thu nhỏ chỉ trong khung cửa sổ này. Nhìn từ nơi xa xa tít ngoài xa là con đường cao tốc, cửa ngõ cho người đi người về lại Sài gòn, ngày trước xe lúc nào cũng nối đuôi còn bây giờ thưa thớt một vài xe trên đường. Những ngày dịch bệnh nơi ấy bớt hẵn bóng người, không còn những chuyến xe đi sớm về muộn trên đường xuôi ngược.
12 Tháng Chín 20219:01 CH(Xem: 581)
đi về giữa chốn mênh mang / hỏi thăm một nụ hoa vàng rưng rưng / đã nghe sông suối ngập ngừng / áo phai rũ mộng dửng dưng dã quỳ.
12 Tháng Chín 20218:12 CH(Xem: 484)
Thật công bằng mà xét thì nhân vật cô câm (tên Cam, với nghĩa cam chịu, nhẫn nhịn) là sáng tạo có ý nghĩa hơn cả của bộ phim. Nếu không có nhân vật này, phim sẽ “nghèo” đi nhiều lắm. Cô câm giống như một “con mắt thứ hai” của khán giả cảm nhận, quan sát, đánh giá nhân vật chính là ông chủ Nguyễn- người mà cô yêu một cách say đắm, nhẫn nại và nô lệ, kể cả khi ông ta đã trở nên dại cuồng mất hết nhân tính! Hành động đáng kể nhất, mang tính chất nổi loạn và bộc lộ rõ tình yêu mù quáng của cô câm là hành động kéo lê cái tượng gỗ to bằng người thật quẳng xuống sông (hình như có hàm nghĩa là cô vứt bỏ thần tượng yêu trộm nhớ thầm của mình!) Và cô đã bị trả giá: ông chủ ấp Mê Thảo hạ lệnh bỏ rọ cô trôi sông để thế mạng!