- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,579,973

NGÀY TẾT

12 Tháng Hai 20211:26 SA(Xem: 2290)

to loan
XUÂN CẢM

 

Trái tim rung nhịp bao lần

Giấu trong xúc cảm…nẩy mầm tình si

Hình như xuân mới dậy thì

Đề em khêu dáng kiêu kỳ dung nhan

 

Phấn hương lụa biếc nồng nàn

Khoe duyên với nhánh mai vàng đong đưa

Còn thơm suối tóc hong mùa

Để ta ngớ ngẩn như bùa trong mơ…

 

Chắc gì đã phải tình cờ?

Cho hồn em lạc vào thơ tôi rồi

Mấy vần ngọt đắm bờ môi

Mà xuân như thể bồi hồi…chớm yêu.

 

                                    Nhật Quang

 

 

NGÀY TẾT

 

 

Tết đến, đất trời như mặc áo mới

Vòm trời xanh đàn én lượn tung bay

Cây nẩy lộc đâm chồi non lá biếc

Rực rỡ hoa, nắng trải mật hương lan

 

Đường Nam, Bắc những chuyến xe hối hả

Bến đợi chờ…tàu tấp nập sân ga

Người chen chúc gói hành trang, qùa bánh

Vội vã lên đường về những nẻo xa

 

Bao thứ ngon đều dành cho ngày Tết

Nào mứt kẹo, nem, giò chả, bánh chưng

Khắp phố chợ người chen chân mua sắm

Đủ thứ hàng ngon, vật lạ đem trưng

 

Tết là thế, và năm nào cũng vậy

Sắc đào, mai tươi nở thắm lòng người

Lịch cũ hết, thay vào tờ lịch mới

Riêng có em, anh vẫn giữ mà thôi

 

Bao cáí đẹp đều dành cho Tết cả

Muôn đóa hoa rực rỡ trước thềm sân

Những dáng liễu, lụa hồng xinh đẹp quá!

Chỉ mình anh là cũ với mùa xuân.

 

                                    Nhật Quang

 

 

LÃNG ĐÃNG XUÂN

 

Gió thức giấc

vội lay khẽ làn hương

vị đắng cà phê nâu

thoảng mùi thơm sảng khoái

lan man

theo những cánh én chấp chới tìm xuân

ta phác họa dáng em

nâng niu tháng Giêng nụ hoa ngập nắng

 

Tích tắc…

đếm giọt thời gian

trong đáy ly sâu hoắm

nét nhợt nhạt ta hiển hiện già nua

những đôi cánh mùa xuân đã vụt qua…

để lại đường chằng chịt nơi lòng bàn tay số mệnh

ta cắt dán nét mộng…

trên bờ vai thon

vạt tóc em xõa ôm đôi bầu ngực căng gió

dáng lụa môi ngoan

nhón gót soi gương điểm lên má hường

tô bức tranh xuân

gam màu tương phản

 

Trong trẻo

tìếng phong linh ngân nga

nụ tầm xuân rơi trên phím ngà

vang khúc biến tấu hòa ca mùa mới

cây lá trở mình hớp giọt sương rơi

những xúc cảm chạm thanh âm nao nức

như lời tỏ tình mật ngọt…

ta đang lãng đãng giữa vòm xuân.

 

                                      Nhật Quang

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Năm 20214:56 CH(Xem: 1327)
...một thập kỷ gian nan của nông dân Dương Nội qua cuộc trò chuyện với anh Trịnh Bá Phương - một trong những người có mặt từ đầu - đã góp phần không nhỏ trong nỗ lực xây dựng sự đoàn kết đấu tranh dai dẳng của bà con. Mong rằng chúng ta sẽ học được nhiều điều từ họ, những người mà nhà thơ Hồng Nguyên gọi là “Áo vải chân không đi lùng giặc đánh”.
07 Tháng Năm 20214:48 CH(Xem: 1276)
Tiếng nói đầu tiên của một em bé khi bắt đầu học nói là Me, Mẹ, Mạ, Má, Mommy, Maman, và nhiều nữa với những ngôn ngữ hay tiếng địa phương khác, đặc biệt hầu như đều bắt đầu bằng chữ “M”. Có lẽ đó là mẫu tự thiêng liêng chung của nhân lọai khi gọi người đã cưu mang, yêu thương và đùm bọc mình suốt cả cuộc đời. MẸ ở kinh thành hay MẸ ở nơi thôn dã, MẸ ở trên núi hay MẸ ở dưới biển, MẸ là lá ngọc cành vàng hay MẸ gặt lúa trồng rau….. MẸ cũng mang nặng con chín tháng mười ngày, MẸ banh da xẻ thịt đưa con vào đời, và khi con khóc tiếng khóc đầu đời, MẸ đã vừa khóc vừa cười ôm con vào lòng mà quên đi hết những nhọc nhằn mang nặng đẻ đau. Khỏang thời gian còn lại của MẸ là ôm ấp, bảo bọc, hy sinh, dạy dỗ….. và nhiều lắm của tình mẫu tử MẸ dành cho đàn con của MẸ, và cứ thế mà nhân lọai tồn tại và phát triển.
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 1463)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!
07 Tháng Năm 20211:54 SA(Xem: 1315)
Tôi gặp anh Nguyên Minh lần đầu tại một quán cà phê vỉa hè đường Phan Xích Long. Hơn mười năm trước tôi thường viết bài trên trang vanchuongviet, ngày ấy chủ biên Nguyễn Hòa chưa ngã bệnh anh còn xông xáo chuyện chữ nghĩa. Anh em thỉnh thoảng gặp nhau khi tôi vào Sài Gòn, hôm ấy có tôi, vợ chồng anh chị Trương Văn Dân _ Elena, anh Nguyễn Hòa hẹn gặp Sâm Thương và Nguyên Minh. Các anh đều là những bậc tiền bối tôi ngồi nghe các anh bàn luận và dự tính ra mắt một tập san văn học nghệ thuật riêng của mình, từ đó anh em quen nhau.
07 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 1725)
Nguyễn Vinh. Con trai lớn của Ông Nguyên Vĩnh và bà Trần Thị Dung. Bà Dung đưa con gái út là Vân đi học bằng xe đạp điện. Một chiếc mô tô 125 phân khối tông một phát. Vậy là, cả mẹ cả con ra người thiên cổ. Kẻ gây án vù một hơi mất dạng. Đoạn đường nơi xẩy ra tai nạn không có camera hành trình nên bó tay cái vụ truy thủ phạm. Nhưng...
03 Tháng Năm 20215:44 CH(Xem: 1278)
Đưa nhau về qua phố, trăng ngủ vàng trên tay / Nụ hôn trao ngỡ ngàng, gió thơm hương tóc cài / Môi kề môi vụng dại, sợi tình theo gió bay / Ta giấu vào tim nhau
03 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 1256)
Những giọt sầu rơi xuống / hay nốt thăng ngân lên / những bàn tay lần sờ bia mộ cũ / hay những bàn chân tìm giày, dép bóng lộn, đạp ga xe xịn, xả khói vút trời trên phố tìm cơn vui / ngóng pháo hoa trong lòng?
28 Tháng Tư 202111:30 CH(Xem: 1307)
khi nhìn gương chính mình / mới hiểu buổi sáng là ân huệ / cuộc đời trăm ngàn cảnh / gửi núi đồi và mây trắng / chút nỗi niềm thao thức năm canh
26 Tháng Tư 20215:05 CH(Xem: 1637)
Thế kỷ chúng tôi trót buồn trong mắt Dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư. {Bây giờ} Qua hai câu thơ đó Nguyên Sa đã diễn tả tâm trạng của thế hệ ông, thế hệ của những người trai trẻ ở miền Nam thời 1954-75, đã nuôi nhiều kỳ vọng cho tương lai đất nước, nhưng chẳng bao lâu đầy tuyệt vọng trong một quê hương khói lửa.
22 Tháng Tư 202112:08 SA(Xem: 2189)
"Chiến thích được vuốt ve, âu yếm. Tôi cũng thích được vuốt ve, âu yếm. Nhưng tôi không thích làm cái chuyện đó với chàng. Chiến thích hôn môi, nhưng tôi cố tránh, vì không thích mùi thuốc lá quá nặng. Răng của thằng chả cũng không được đẹp, đôi lúc dính thịt gà, thịt vịt… thật khủng khiếp. Cho nên tôi luôn xoay mặt tránh chỗ khác. Chàng có hơi bực với thái độ hờ hững này…" (Nguyễn Thạch Giang)