- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,533,380

KỶ NIỆM NGÀY XƯA

23 Tháng Mười Hai 20201:49 SA(Xem: 1453)

21762755_1570637259668073_927916180605089764_o

Tôi yêu cây Khế, yêu từ thuở ấu thời cho đến bây giờ vẫn mãi còn yêu. Chiều hôm qua ngang qua nhà xưa của ba mẹ ở đường Phan bội Châu trời bỗng đổ mưa to; tôi đứng đụt mưa trước hiên nhà cũ, lòng chợt chùng xuống nhớ nhung kỷ niệm của một thời xa xôi và tôi nhớ cây Khế. Đó là kỷ niệm của tôi.

 

Cây khế ngày xưa của tôi không phải như cây Khế bây giờ được trồng trong chậu kiểng, được uốn nắn cẩn thận và được bán với giá rất cao. Cây Khế của tôi nó mọc lên từ đất, nó đứng giữa thiên nhiên cao to râm mát, cành thấp có, cành cao có và tuyệt đẹp vô cùng trong mắt của tôi.Tôi yêu màu tim tím của hoa Khế và thường lượm hoa rụng để chơi đồ hàng, trèo lên cây để hái quả ăn và chơi dưới bóng râm mát của nó.

 

Nhà tôi có tất cả bảy anh chị em nhưng thời ấy má tôi chỉ sinh mới có bốn người: anh trai, chị gái, tôi rồi đến em trai. Ba má tôi đã mua được một lô đất ở đường PBC và tiến hành xây nhà để ở. Nhà ở đối diện nhìn xéo chợ lớn Quy nhơn một tí (to và rộng trên 200m2), khu ấy lúc bấy giờ rất hoang vắng và nhà tôi là một trong những ngôi nhà đầu tiên ở khu vực này. Trong khi người lớn đang tập trung để xây nhà thì anh chị em tôi đã được chơi đùa thỏa thích giữa thiên nhiên có đá sạn, có cát vàng và có cây Khế tỏa hương thơm rất dịu dàng.

 

Nhà xây xong năm ấy tôi nhớ tôi đang học lớp hai và thằng em trai kề thì còn bé lắm. Hai chị em tôi thời còn nhỏ, thường hay chạy chơi dưới cây khế, gần cây khế có một chồng táp lô để xây nhà. Hồi bé tôi khác với chi gái mình, chị dáng mảnh mai nhỏ nhắn, tôi to con hơn nên má tôi hay cho tôi mặc đồ bính của anh trai mình, quần đùi áo thun... Tôi thường dắt thằng em trai ra chơi dưới gốc cây Khế, tôi trèo lên cây hái trái và quăng xuống cho em chụp. Lần đó vì mê nhành bông tím cành trên nên tôi vói để hái, cây gãy tôi chới với chụp lấy một nhành khác để bám vào, hai chân tôi đạp xuống chồng táp lô chới với. Táp lô ngã trong lúc thằng em đứng há miệng dòm lên làm nó bị lỗ máu đầu. Hồi đó còn rất bé nhưng tôi nhớ là tôi thương em lắm, tôi hốt hoảng đưa tay bịt lấy máu trên đầu em, máu tuôn ra và ướt cả tay tôi. Bắt chước người lớn hay băng bó vết thương, tôi cỡi phăng cái áo thun trắng đang mặc cột cái đầu em rồi cõng em về. May quá về tới nhà có má, má kịp thời băng vết thương cho em và cũng kịp thời cho tôi ăn một tô bánh canh roi đích đáng.

 

Sau lần ấy, tôi không dám dẫn em ra chơi gốc cây khế nữa mà chỉ đi một mình. Tôi ngồi dựa lưng vào thân cây khế, dưới bóng râm xanh mát ngước lên nhìn trời xanh rất xanh ở trên cao mà mơ màng.

Thuở bé tôi hay mặc cảm nên sống khá đơn độc, ít nói, ít bè bạn thường chơi chỉ một mình. Ở trường tôi chơi thân chỉ mỗi mình Mai, Mai là bạn học với tôi từ trường cô Tý lớp vỡ lòng lên đến lớp Năm ( lớp 1 )hai đứa cùng học chung lớp, chung trường, chung bàn cùng học thêm ở trường ông hai Ngô ở khu 2 nữa. Nhà Mai ở trong hẻm, sau lưng nhà cậu Năm của tôi ở đường Trần cao Vân. Mai là con gái đầu sau M còn cả một bầy em. Ba M là lính VNCH, nhà M nghèo nhưng má M lại rất tươm tất cho con cái. Tóc trước M cắt bằng, sáng nào đi học M cũng được má thắt cho hai bím tóc hai bên, Mai lại trắng trẻo nên trông rất dễ thương. Còn tôi thì đen thui, tóc thả tự do trên đầu, tóc thì xoăn mà lại lười chải, lâu lâu dùng cộng dây su cột lên méo mó. Tôi cứ nghĩ rằng mình xấu xí nên tôi chẳng quan tâm đến hình dáng bên ngoài của mình tí nào. Vì tôi ít bạn nên mỗi lần Mai đến chơi nhà tôi ai cũng vui theo .Chị tôi giọng đầy mừng rỡ gọi vang lừng :

 

-T ơi con Mai bạn mầy nó đến kìa

 

Ba tôi thì chạy ra

 

-Đâu đâu bạn con T đâu , dô đây con .Ô bữa nay con T nhà mình có bạn rầu.

 

Thân với M nên tôi hay dẫn M về nhà chơi và dắt ra cây khế ở sau nhà. Hai đứa đào đất chôn những mảnh giấy viết tên mình dưới gốc cây khế rồi mơ màng, mai mốt đào lên sẽ biến thành nhiều quần áo đẹp... Chúng tôi chơi trò hoàng tử và công chúa, tôi dành làm công chúa vì công chúa xinh đẹp mà. Mai cũng thích làm công chúa và cũng giống công chúa nhưng M hiền lành không cãi được tôi nên đành chìu theo ý tôi. Một hôm hai đứa tranh nhau để trèo lên cây khế, M cho rằng hoàng tử thì được trèo còn công chúa phải ngồi im nhưng tôi không chịu. Công chúa TT mặc quần đùi áo thun ba lỗ lấn bạn để leo lên cây, kết quả M bị té xuống mặt va vào táp lô, miệng chảy máu và bể một cái răng cửa. M khóc bù lu.

 

-Tao không thèm chơi với mày nữa tao dìa tao méc má tao.

 

- Đừng đừng méc tao sẽ cho mày làm công chúa

 

- Hu hu!!công chúa như mày thì y như bà chằng, công chúa mà trèo lên cây mà xô hoàng tử rớt xuống hu hu !!..

 

- Nín đi mai tao cho mày coi bi toán đố

 

- Hu hu tao không thèm gì hết, tao dìa tao méc má tao !..

 

Nói như thế nhưng về nhà, M hiền lành tốt bụng của tôi đã không hề méc má. Thời ấy chúng tôi đã học lớp nhì nên đã thay hết hàm răng sữa và cái răng cửa bị bể của M đã theo M cho đến lớn. Từ đó tôi thấy thương M và hết lấn áp M như trước nữa, có gì ăn tôi để dành phần M, tôi bày M làm toán đố, tôi luôn che chở cho M mỗi khi bị con Cúc ăn hiếp, dù là tôi nhát gan không biết đánh lộn nhưng tôi ôm cặp cho M rồi hai đứa cùng chạy... Chúng tôi chơi thân với nhau và có rất nhiều kỷ niệm với nhau, cho đến năm cuối cấp của bậc tiểu học, tôi thi đỗ vào trường công Nữ trung học Quy nhơn, còn Mai thì rớt. Sau đó ba Mai lại chuyển công tác đưa cả gia đình đi luôn. Tôi xa M từ đó cho mãi đến bây giờ.

 

Thời gian trôi nhanh, bao nhiêu chuyện đổi thay trong cuộc đời, nhà cửa mọc lên cao và đầy. Cây khế ngày xưa đã bị đốn sạch từ khi tôi còn học tiểu học. Tình yêu và kỷ niệm mà tôi dành cho cây khế vẫn không phai mờ... Đến nay đã mấy mươi năm, tôi đã đi quá xa, đoạn đường ngày xưa ấy tất cả chỉ còn là hoài niệm mà thôi.

 

Khi đến tuổi về chiều, người ta thường bảo " Già rồi mà còn ham cái gì, già rồi có phải trẻ đâu mà mơ ước ". Thế nhưng tôi vẫn mơ nhiều lắm, trong giấc mơ của tôi, tôi đã mơ có một ngôi nhà có khoảng đất trống cho tôi trồng cây khế dù là cây khế cảnh cũng được. Và trong lòng tôi luôn mong ước gặp lại Mai cô bạn ngày xưa thuở ấu thời. Nhưng có lẽ ước mơ chỉ là mơ ước cho đến khi tôi đi đến giã từ ...

 

THÁI THANH

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 1299)
làng tôi ở gần cửa biển / mấy tháng sau năm bảy lăm / khổ nghèo không có gạo ăn / bơi xuồng qua rú vớt rong / về làm phân xanh trồng lang /
18 Tháng Mười Một 202011:57 CH(Xem: 1711)
anh trở lại vườn cam thêm mấy bữa / gió trên cành gió thổi nhẹ đong đưa / mùi hương ấy mùi hương đầy ủ rũ / cả hồn anh cả trí não dây dưa
18 Tháng Mười Một 202011:10 CH(Xem: 1592)
soi thủng tấm màn che đôi mắt / thấy chút lửa bập bùng thật xa / lửa mặt trời hay lửa mặt trăng / thúc giục ta trải rộng niềm vui
18 Tháng Mười Một 202010:54 CH(Xem: 1575)
Cành san hô / Con kính tặng thầy / Hoa của biển thay lòng con đã biển / Mồ hôi thắp lời bảng đen phấn trắng / Một chữ cho trò / Một gánh gian lao
18 Tháng Mười Một 202010:43 CH(Xem: 1654)
Trong cùng một khoảnh khắc / Sẽ có một người cười vui và một người bật khóc / Em bé chào đời lúc tiễn biệt cụ già ra bãi nghĩa trang / Có đám cưới rộn ràng khi phiên toà ly hôn hoàn tất / Những mặt trái cuộc đời bên vẻ ngoài hào nhoáng lung linh.
28 Tháng Mười 20205:47 CH(Xem: 2654)
Cũng gần một chục năm, khi tôi còn trụ tại trường tiểu học Washington. Văn phòng của tôi chuyên về nghiên cứu và hướng dẫn phụ huynh trong việc giáo dục nhi đồng. Có một ngày, một cô giáo( ở đây dạy mẫu giáo hay trung học cũng phải tốt nghiệp ít nhất là cử nhân và trung bình là cao học về giáo dục hay chuyên ngành về sư phạm). Cô ấy gõ cửa văn phòng của tôi và hỏi tôi có thể giúp đở cô ấy không?
27 Tháng Mười 202012:02 SA(Xem: 2517)
Nàng vốn tính mơ mộng và lại sống khép kín nên không đi đâu ra khỏi nơi chốn mẹ sinh ra mình. Hồi nhỏ nàng hay chép thơ, chép nhạc và đọc những gì mà cho là hay hay thì chép vào tập giữ làm kỷ niệm. Hồi đó nàng khoái cái câu: " Sống là để nuối tiếc dĩ vãng, chán nãn hiện tại và mơ về tương lai". Bây giờ nhờ có gu gồ, có fb luôn nhắc nhở phương cách sống đúng là "phải luôn sống trọn vẹn trong hiện tại, quên đi quá khứ và đừng lo cho tương lai" ngồi ngẫm lại nàng thấy hồi xưa sao mình khờ đến vậy ...
26 Tháng Mười 202011:55 CH(Xem: 1694)
Thời gian ơi! có hẹn hò? / Bỗng dưng gõ cửa con đò bến xưa / Vạt chiều hương nắng lưa thưa / Thênh thang gót bước gọi mùa dấu yêu
26 Tháng Mười 202011:50 CH(Xem: 1734)
Phiên toà xử người dân Đồng Tâm cùng cái án tử hình, chung thân dành cho con cháu cụ Kình đã phủ xuống tâm trạng u ám cho tất cả chúng ta. Nhưng sự việc không dừng ở đó, công an đã bắt giam nhà báo Phạm Đoan Trang, đồng tác giả của ấn bản “Báo Cáo Đồng Tâm”. Đây là một ấn phẩm song ngữ Anh-Việt nhằm công bố với dư luận quốc tế về tội ác của lãnh đạo CS trong vụ án tranh chấp đất đai với người dân tại Đồng Tâm.
22 Tháng Mười 20203:25 SA(Xem: 2006)
“Diều Hâu” là biệt danh ông bác sĩ đặt cho tính hiếu chiến của tôi. Xem ra ai cũng có vẻ bực bội về những tin tức xáo trộn ở Sài Gòn. Ông tiếp: - Tụi sinh viên có đứa nào bất mãn, Diều Hâu cứ việc hốt hết đem lên căn cứ 7 giao cho tôi. …/ Cầm lấy ly rượu như muốn bóp vỡ trong tay, thiếu tá Bính giọng gay gắt hơn: - Cứ để tôi thì khỏi cần tốn phi tiễn với lựu đạn cay. Chỉ cần mấy cỗ đại liên trí mấy đầu phố. / Xem ra chính trị đã làm phân hóa giữa chúng tôi. Rồi ông quay sang hỏi ông Bác sĩ: - Sao Docteur Zhivago, ông nghĩ sao về tụi sinh viên tối ngày chỉ biết có biểu tình phá rối ấy? (Mặt Trận Ở Sài Gòn, tr. 27-28) Nếu ngược về năm 1971-1972, đọc đoạn trên thì tôi sẽ rất bất mãn với thái độ của mấy ông quân nhân này. Dạo đó tôi đang là sinh viên năm thứ hai Luật... Hồi đó chúng tôi rất không ưa, hơn nữa còn gọi là -đám lính cảnh sát đàn áp- biểu tình. Ngày ấy, với bọn chúng tôi, dường như hình ảnh sống có lý tưởng là phản chiến...