- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,578,491

SẼ TRỞ LẠI NƠI NÀY

23 Tháng Mười Hai 202012:15 SA(Xem: 2409)


mua-bw- photo INTERNET
Mưa - ảnh Internet

 

SẼ TRỞ LẠI NƠI NÀY

Viết cho tôi trong những ngày mưa gió, bao nỗi bi thương trỗi dậy trong lòng, những đòn roi cuộc sống lại nhói đau.

Tôi lại nhủ lòng khoan thứ cho bất an, bao dung cho cay nghiệt, độ lượng cho hằn thù. Nào… hãy đi cùng ta nốt đoạn đường trần…

 

Sẽ trở lại thuở nào…

Dưới mái tranh xiêu mỏi mòn trăng sơn cước

Tiếng thú kêu hoang mịt mùng sương lạnh buốt

Lang thang tuổi thơ trên cánh đồng cỏ cháy xác xơ

Em ơi…

 

Bao làng xóm tan hoang dưới cơn lũ hung tàn

Những đứa trẻ còng lưng chữ nghĩa

Bà cụ lê lết cuộc mưu sinh mai mỉa

Dấu chân phù sa vật vã đèn vàng

Ngoài kia…

 

Chiếc lá khô hỏi mùa thu vay dối trá

Cơn gió bấc rao trang sách bán lọc lừa

Đất ho khàn bật máu

Giấy trắng sặc sụa cười

Những bất an rạn nứt nẻo đời

Miền bụi đỏ bao phận người xé nát

Giọt nước mắt giấu tấm lòng độc ác

Khóe miệng cười nhễ nhại máu xương

Sẽ trở lại nơi này…

 

Mái quê đơn sơ

Lòng quê đôn hậu

Đôi cây phượng vĩ ngậm ngùi áo trắng

Mấy gốc liễu dương xao xác chia ly

Chén rượu xế chiều hiu hắt gió heo may

Ai hun hút giữa mịt mù ký ức

Một bóng mồ côi

Một ngọn lá rơi

Nhủ mùa khoan thứ

Nhủ đất thương yêu

Nhủ ta ngạo nghễ

Nhủ người cội rễ

Em ơi…


Trần Quang Phong 

 

NHỚ BẠN

                   Nhớ Nguyễn Nhuần

                                   

Bạn cõng mùa thu qua phố

Nghe yêu thương vàng sắc dã quì

Những bước chân tha hương gió bụi

Chiều mù sương co ro đón ai

 

Chiều mù sương mấy thằng đói rách

Chia nhau hơi ấm ăn mày

Một góc nhỏ mù tăm khói thuốc

Mấy bóng người ẩm mốc ngày mai

 

Bạn dìu mùa thu xanh liễu rủ

Nhân duyên vó ngựa thoảng lưng đồi

Heo may đóa hồng nghiêng khúc khích

Ai cười gai nhọn nhói bàn tay

 

Nghe ngày tháng nở nụ cười ngạo mạn

Cuộc tình xưa mục ruỗng xác thân

Lối mòn cũ cỏ hồng ngái ngủ

Mặc cuối trời mưa bụi hư không…

 

TRẦN QUANG PHONG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Ba 202111:13 CH(Xem: 1729)
đọc Tô Thùy Yên chẳng oán chẳng thù / lại thêm chút rượu / nỗi nhọc nhằn quê hương chìm nổi / một cõi mông lung, một chốn lầu nhầu / ta cùng bạn trầm ngâm vơ vẩn / thơ Tuệ Sỹ áng mây trời phiêu bạt / nhìn gần hơn, những chậu sành ở cuối bãi dâu… /
25 Tháng Ba 202110:39 CH(Xem: 2185)
Đã 43 năm trôi qua, sự khe khắt về lý lịch, về người của chế độ cũ dần rồi cũng nguôi ngoai. Nhờ đó mà tôi mới được viết lên những dòng này cho chị họ tôi. Chị Bảy Long, vợ một sỹ quan VNCH, người phụ nữ thầm lặng gánh chịu những đau thương mất mát của chiến tranh của nghiệp đời. Chị đã già, tuổi xuân đã qua đi, chị còn bất hạnh hơn cả bà quả phụ đại úy Đương vì không ai biết đến chị. Hết một đời đến khi nhắm mắt, chị sẽ vĩnh viễn không bao giờ được hốt một nắm đất nơi anh đã hy sinh để về chùa cúi lạy. Chị chẳng còn một đứa con nào để nương tựa tuổi già heo hắt bên song. Ôi đất mẹ Việt nam còn có bao người như thế... Thương biết bao!
25 Tháng Ba 202110:32 CH(Xem: 1669)
Cách đây hơn hai chục năm, tôi có được xem một bộ phim tài liệu nghệ thuật (nhựa màu 3 cuốn) về chân dung nhạc sĩ Văn Cao, và có một tình tiết khiến tôi bị ám ảnh mãi - không phải vì sự sáng tạo nghệ thuật độc đáo, mà bởi sự thiếu "sang trọng" rất phản cảm của nó: những người làm phim đã buộc nhạc sĩ ngồi bên cây đàn piano, giơ cả hai khuỷu tay đập mạnh vào phím đàn như một người mất trí, hoặc căm hận ai đó, và không chỉ một lần! Người nghệ sĩ chân chính bao giờ cũng tôn trọng phương tiện nghệ thuật của mình, trong thực tế không ai làm như vậy!
24 Tháng Ba 20215:05 CH(Xem: 1657)
Nhà Văn NGUYỄN HUY THIỆP / Sinh ngày: 29.4.1950 tại Thanh Trì, Hà Nội./ Tạ thế ngày 20.3.2021 (tức ngày 8 tháng 2 năm Tân Sửu) tại Hà Nội. / Hưởng thọ 72 tuổi.
09 Tháng Ba 20212:38 CH(Xem: 2103)
Nếu Picasso có mặt, tôi đoan chắc ông sẽ vẽ bức tranh sự thật từ cái lỗ đạn trên vai áo người mẹ Đồng Tâm này. Nếu nghệ sĩ Damien Hirst chứng kiến phiên toà, ông sẽ đem tượng đồng Verity (Sự Thật) từ cảng Ilfracombe xa xôi về đặt giữa lòng Việt Nam. Bởi chỉ nơi này mới có hình ảnh người mẹ bằng xương bằng thịt đứng hai chân trên hàng tá sách luật, tay cầm thanh gươm công lý, bụng mang hình hài Việt Nam.
08 Tháng Ba 20217:22 CH(Xem: 1455)
Cristian Cortez (1972 - ) là kịch tác gia người Ecuador. Kịch phẩm của ông thường là kịch phi lý, hài kịch và bi kịch. Ông có bằng tiến sĩ về ngành khoa học thông tin và bằng cao học về viết kịch bản. Ông giảng dạy tại trường Universidad Católica de Santiago de Guayaquil (cũng là nơi chôn nhau cắt rốn của ông) từ năm 2002 đến nay. Ông đoạt giải nhất cuộc thi kịch nghệ toàn quốc của Nhà Văn Hoá Ecuador hai lần, lần thứ nhất vào năm 2000 và lần thứ nhì vào năm 2010. Vở kịch “Noctámbulos” dưới đây của ông ra mắt vào năm 1992.
08 Tháng Ba 20217:12 CH(Xem: 1873)
trên bàn tập sách ngã nghiêng / chữ nghĩa không tả được nỗi căng thẳng / của những người nhọc mệt / vì miếng cơm, vì đại dịch / phải tìm đủ cách quên đi muộn phiền / thật gọn thật nhanh /
08 Tháng Ba 20216:50 CH(Xem: 2306)
Nói tới thành tựu của một nền văn học, người ta chỉ nhắc tới những nhà văn, nhà thơ nhưng có lẽ không thể không nhắc tới những bà Tú Xương của mọi thời đại với bao nhiêu công khó hy sinh của họ.
03 Tháng Ba 202112:07 SA(Xem: 1605)
“Vòng Đai Xanh” của Ngô Thế Vinh được xem là một tiểu thuyết chiến tranh, được viết rất thực bởi một quân y sĩ xông pha ngoài trận tuyến. Cuộc chiến tự vệ của người dân Miền Nam chống xâm lược của Cộng Sản Miền Bắc kéo dài đến 15 năm (1960-75), nếu không nói đến hoạt động khủng bố, phá hoại 2-3 năm trước khi chiến tranh chính thức khai mào, cho nên chúng ta không thiếu những tác giả viết về cuộc chiến đó, cảm khái từ những mất mát, đổ vỡ, tan hoang của con người, của tuổi trẻ, của gia đình, của xã hội, của đất nước vì chiến tranh.
03 Tháng Ba 202112:01 SA(Xem: 1893)
Tôi nhớ rõ ràng như chỉ mới hôm qua. Những năm còn bé nhỏ ở tuổi 12. Có một chiều, tôi ôm con gà đứng khóc tỉ tê, khóc sướt mướt, dai dẳng trước căn lều của người hàng xóm. Đã qua không biết bao nhiêu thăng trầm, trôi nổi của những tháng năm dài… Vậy mà sự rúng động trong trái tim bé nhỏ của tôi vẫn y nguyên, vẫn còn như rất mới.