- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,578,972

NGÀY MÙA HẠ 2020…

18 Tháng Mười Một 202011:10 CH(Xem: 2768)
ngay mua ha - photo DH
Ngày Mùa Hạ- Ành ĐH.

 


NGÀY MÙA HẠ 2020…
s
oi thủng tấm màn che đôi mắt

thấy chút lửa bập bùng thật xa

lửa mặt trời hay lửa mặt trăng

thúc giục ta trải rộng niềm vui

ngày hay đêm

không quan trọng

hoa nở trên những cánh đồng

và dòng sông vẫn chảy qua rừng núi

người sống và người chết

nằm yên cạnh đá

chưa nói hết lời

ngày mùa hạ yêu thương trổ bông…

 

ánh sáng chủ nhật rực rỡ trên khu vườn

nhặt chùm hoa trắng

nụ cười nở trên vòm cây

bàn tay nâng niu cành lá

ngón tay gầy và xanh

những đam mê hiện rõ cùng những lời vô danh

với chim và nắng

có ai nghe tiếng kêu của những chậu sành nghiêng đổ

ngày mưa ngày gió

những kỷ niệm dài ra rồi ngắn lại

như bài thơ nhớ quê hương cạnh sách vở

có đọc cũng bằng thừa

ngày mùa hạ tâm trí miên man

 

cơn mưa thật nhẹ đi qua thành phố

những chiếc xe cứu thương chở người bệnh dịch

có người nghẹt thở nhưng không chết thảm

vì cơ duyên sống trên đất nước phú cường

kẻ nhởn nhơ ngoài đường không thích đeo mặt nạ

tự do dân chủ hỗn mang, nhân danh đủ thứ

nhâm nhi ly cà phê của thói quen

hững hờ ngày hè nóng lửa

trì nặng đôi chân, mồ hôi trên trán

tôi thấy em bé sinh ra đời với đôi mắt thật đẹp

như ước mơ của những người còn mang một tấm lòng

ngày mùa hạ trái tim như hát

 

thời đại nào vàng son cạn kiệt

lẻ loi giọt mưa rơi trên áo

não nùng dung nhan của thiên thần nằm im cô độc

thánh thiện pha trộn bạo lực

đất trời gục đầu và tâm hồn thiếu chút tâm linh

lang thang đầu phố đâu đâu cũng rác người

thơ bay lên núi, thơ chìm xuống biển

tay cầm lá bùa, chân leo lên dốc

chợt nghe thấm thía mấy lời nói phù sinh

ngày mùa hạ chẳng quên lời yêu dấu …

 

thy an

hạ 2020

 

CHÀO MÙA HẠ

 

đưa tay

chào mùa hạ trong cơn nóng hực lửa

từ những quanh co của con phố vắng

buổi chiều mỉm cười trong suốt

mặt trời lặng yên

nhìn những em bé lăn trong nước

những người đàn bà trùm khăn ướt trên đầu

những người đàn ông say sưa

câu chuyện vui buồn

gật gù cạnh bức tượng lạnh lùng vô cảm

tro bụi tung mờ con lộ nhỏ

như bụi trên kệ bao nhiêu năm chưa đụng

và quyển sách nằm chờ

thênh thang một không gian

 

ta đang trôi về một miền thật lạ

hoa chói chang và trời rất xanh

khu vườn dài ra vô tận

chân bước trên lá tô điểm sự im lặng của trái tim

niềm xa vắng một nơi nào xưa cũ

nhắc đi nhắc lại trăm lần

ngôn ngữ biến thành phức tạp

có ai nghe tiếng ta nói

sự im lặng là hạnh phúc hiếm hoi…

 

thì thầm giọt cà phê rơi xuống đáy

những giọt buồn, những giọt vui

một chút mặn nồng buổi sáng

một chút lãng mạn buổi trưa

đếm những lời tình tự xào xạc

ru trái tim nóng bỏng trên miền châu thổ

nhớ về một cõi xa xăm  

chiều dài thăm thẳm núi sông ẩn hiện

 

mùa hè rực rỡ ánh sáng

ngập đầy khu vườn hoang sơ

con chim bồ câu mắt trong, thật hiền

đứng trên mái ngói lung linh màu đỏ

như chuyện trò cùng gió

bàn tay và cây cọ của người đàn bà

họa sĩ nhỏ nhoi

vẽ những cao thấp, những vỡ lành

những đen trắng, ánh sáng và bóng tối

khơi dậy ký ức

chào mùa hạ bằng trái tim hực lửa

 

thy an

hạ nóng 2020

tặng M.A.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Ba 202111:13 CH(Xem: 1754)
đọc Tô Thùy Yên chẳng oán chẳng thù / lại thêm chút rượu / nỗi nhọc nhằn quê hương chìm nổi / một cõi mông lung, một chốn lầu nhầu / ta cùng bạn trầm ngâm vơ vẩn / thơ Tuệ Sỹ áng mây trời phiêu bạt / nhìn gần hơn, những chậu sành ở cuối bãi dâu… /
25 Tháng Ba 202110:39 CH(Xem: 2205)
Đã 43 năm trôi qua, sự khe khắt về lý lịch, về người của chế độ cũ dần rồi cũng nguôi ngoai. Nhờ đó mà tôi mới được viết lên những dòng này cho chị họ tôi. Chị Bảy Long, vợ một sỹ quan VNCH, người phụ nữ thầm lặng gánh chịu những đau thương mất mát của chiến tranh của nghiệp đời. Chị đã già, tuổi xuân đã qua đi, chị còn bất hạnh hơn cả bà quả phụ đại úy Đương vì không ai biết đến chị. Hết một đời đến khi nhắm mắt, chị sẽ vĩnh viễn không bao giờ được hốt một nắm đất nơi anh đã hy sinh để về chùa cúi lạy. Chị chẳng còn một đứa con nào để nương tựa tuổi già heo hắt bên song. Ôi đất mẹ Việt nam còn có bao người như thế... Thương biết bao!
25 Tháng Ba 202110:32 CH(Xem: 1683)
Cách đây hơn hai chục năm, tôi có được xem một bộ phim tài liệu nghệ thuật (nhựa màu 3 cuốn) về chân dung nhạc sĩ Văn Cao, và có một tình tiết khiến tôi bị ám ảnh mãi - không phải vì sự sáng tạo nghệ thuật độc đáo, mà bởi sự thiếu "sang trọng" rất phản cảm của nó: những người làm phim đã buộc nhạc sĩ ngồi bên cây đàn piano, giơ cả hai khuỷu tay đập mạnh vào phím đàn như một người mất trí, hoặc căm hận ai đó, và không chỉ một lần! Người nghệ sĩ chân chính bao giờ cũng tôn trọng phương tiện nghệ thuật của mình, trong thực tế không ai làm như vậy!
24 Tháng Ba 20215:05 CH(Xem: 1679)
Nhà Văn NGUYỄN HUY THIỆP / Sinh ngày: 29.4.1950 tại Thanh Trì, Hà Nội./ Tạ thế ngày 20.3.2021 (tức ngày 8 tháng 2 năm Tân Sửu) tại Hà Nội. / Hưởng thọ 72 tuổi.
09 Tháng Ba 20212:38 CH(Xem: 2119)
Nếu Picasso có mặt, tôi đoan chắc ông sẽ vẽ bức tranh sự thật từ cái lỗ đạn trên vai áo người mẹ Đồng Tâm này. Nếu nghệ sĩ Damien Hirst chứng kiến phiên toà, ông sẽ đem tượng đồng Verity (Sự Thật) từ cảng Ilfracombe xa xôi về đặt giữa lòng Việt Nam. Bởi chỉ nơi này mới có hình ảnh người mẹ bằng xương bằng thịt đứng hai chân trên hàng tá sách luật, tay cầm thanh gươm công lý, bụng mang hình hài Việt Nam.
08 Tháng Ba 20217:22 CH(Xem: 1472)
Cristian Cortez (1972 - ) là kịch tác gia người Ecuador. Kịch phẩm của ông thường là kịch phi lý, hài kịch và bi kịch. Ông có bằng tiến sĩ về ngành khoa học thông tin và bằng cao học về viết kịch bản. Ông giảng dạy tại trường Universidad Católica de Santiago de Guayaquil (cũng là nơi chôn nhau cắt rốn của ông) từ năm 2002 đến nay. Ông đoạt giải nhất cuộc thi kịch nghệ toàn quốc của Nhà Văn Hoá Ecuador hai lần, lần thứ nhất vào năm 2000 và lần thứ nhì vào năm 2010. Vở kịch “Noctámbulos” dưới đây của ông ra mắt vào năm 1992.
08 Tháng Ba 20217:12 CH(Xem: 1904)
trên bàn tập sách ngã nghiêng / chữ nghĩa không tả được nỗi căng thẳng / của những người nhọc mệt / vì miếng cơm, vì đại dịch / phải tìm đủ cách quên đi muộn phiền / thật gọn thật nhanh /
08 Tháng Ba 20216:50 CH(Xem: 2337)
Nói tới thành tựu của một nền văn học, người ta chỉ nhắc tới những nhà văn, nhà thơ nhưng có lẽ không thể không nhắc tới những bà Tú Xương của mọi thời đại với bao nhiêu công khó hy sinh của họ.
03 Tháng Ba 202112:07 SA(Xem: 1626)
“Vòng Đai Xanh” của Ngô Thế Vinh được xem là một tiểu thuyết chiến tranh, được viết rất thực bởi một quân y sĩ xông pha ngoài trận tuyến. Cuộc chiến tự vệ của người dân Miền Nam chống xâm lược của Cộng Sản Miền Bắc kéo dài đến 15 năm (1960-75), nếu không nói đến hoạt động khủng bố, phá hoại 2-3 năm trước khi chiến tranh chính thức khai mào, cho nên chúng ta không thiếu những tác giả viết về cuộc chiến đó, cảm khái từ những mất mát, đổ vỡ, tan hoang của con người, của tuổi trẻ, của gia đình, của xã hội, của đất nước vì chiến tranh.
03 Tháng Ba 202112:01 SA(Xem: 1907)
Tôi nhớ rõ ràng như chỉ mới hôm qua. Những năm còn bé nhỏ ở tuổi 12. Có một chiều, tôi ôm con gà đứng khóc tỉ tê, khóc sướt mướt, dai dẳng trước căn lều của người hàng xóm. Đã qua không biết bao nhiêu thăng trầm, trôi nổi của những tháng năm dài… Vậy mà sự rúng động trong trái tim bé nhỏ của tôi vẫn y nguyên, vẫn còn như rất mới.