- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,577,936

MỘT CHÚT DUYÊN CHO TA RUỔI RONG ĐỜI

06 Tháng Tám 20204:13 CH(Xem: 4098)

BEN BONG - PHTO UL
Bềnh Bồng Mây- ảnh UL

những lát cắt tình cờ

 

một lát cắt muộn phiền cứa vào hoang vu

lấp lửng đằng sau nụ cười thỏa hiệp

thẫn thờ những hạt mầm

chờ mùa gieo hạt

mùa đau

 

một lát cắt nhọc nhằn

đẫm nước mắt biển khơi

lời hứa hão chơi vơi chân sóng

ngày - phẫn nộ

đêm - cuồng vọng

đánh bài lộng giả thành chân

 

một lát cắt ngậm ngùi thế sự bàng quan

thôi tiễn biệt một lần áo đỏ

bước em đi

lòng muối xát

hờ hững một chân trời

xanh cô đơn

 

một lát cắt bình yên

nát lòng người chờ đợi

một đòn đau thấm đến mai sau

sóng vỗ vào nỗi trở trăn cùng cực

gió vần xoay

và sóng lẫy lừng

 

NP phan

 

 

 

 

một chút duyên cho ta ruổi rong đời

 

một chút nắng cũng ngập ngừng tiếc nuối

một chút sương dại dột lìa trần

một chút gió cũng lặng thầm thổn thức

một chút mưa đã từ chối thanh tân

 

một chút tóc cũng rối bời mây hạ

một chút bàn tay vẫy bỗng hiền khô

một chút bờ vai thong dong phố thị

một chút mắt môi thảng thốt đợi chờ

 

một chút năm mới cho lòng đắng ngắt

một chút khoảng không cho đôi cánh tưng bừng

một chút biển cho mặn mòi nguyện ước

một chút thảo nguyên cho xanh mùa dửng dưng

 

một chút thầm thương biến thành trộm nhớ

một chút say, một chút tỉnh, chút buồn vui

một chút tình cho ta lao đao lận đận

một chút duyên cho ta ruổi rong đời

 

                                    NP phan

 

 

tạ lỗi hoàng hôn

 

bàng hoàng ngày bầu trời không xanh

hoang dã một mùa thu

trong anh

lửng lơ một vầng trăng khuyết

 

sóng lượn lờ

môi mặn chát

một cung mi thứ xanh

có khoảng lặng đến tái tê lòng vắng

vắt qua tiếng chim mù sương

 

thảng thốt ngày nắng vàng đi biệt

mưa ràn rạt

quất vào dĩ vãng

thôi đau

 

ngày em gạt lệ

anh cúi đầu

tạ lỗi

một hoàng hôn

 

                          NP phan

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Năm 20215:44 CH(Xem: 1233)
Đưa nhau về qua phố, trăng ngủ vàng trên tay / Nụ hôn trao ngỡ ngàng, gió thơm hương tóc cài / Môi kề môi vụng dại, sợi tình theo gió bay / Ta giấu vào tim nhau
03 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 1207)
Những giọt sầu rơi xuống / hay nốt thăng ngân lên / những bàn tay lần sờ bia mộ cũ / hay những bàn chân tìm giày, dép bóng lộn, đạp ga xe xịn, xả khói vút trời trên phố tìm cơn vui / ngóng pháo hoa trong lòng?
28 Tháng Tư 202111:30 CH(Xem: 1251)
khi nhìn gương chính mình / mới hiểu buổi sáng là ân huệ / cuộc đời trăm ngàn cảnh / gửi núi đồi và mây trắng / chút nỗi niềm thao thức năm canh
26 Tháng Tư 20215:05 CH(Xem: 1559)
Thế kỷ chúng tôi trót buồn trong mắt Dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư. {Bây giờ} Qua hai câu thơ đó Nguyên Sa đã diễn tả tâm trạng của thế hệ ông, thế hệ của những người trai trẻ ở miền Nam thời 1954-75, đã nuôi nhiều kỳ vọng cho tương lai đất nước, nhưng chẳng bao lâu đầy tuyệt vọng trong một quê hương khói lửa.
22 Tháng Tư 202112:08 SA(Xem: 2107)
"Chiến thích được vuốt ve, âu yếm. Tôi cũng thích được vuốt ve, âu yếm. Nhưng tôi không thích làm cái chuyện đó với chàng. Chiến thích hôn môi, nhưng tôi cố tránh, vì không thích mùi thuốc lá quá nặng. Răng của thằng chả cũng không được đẹp, đôi lúc dính thịt gà, thịt vịt… thật khủng khiếp. Cho nên tôi luôn xoay mặt tránh chỗ khác. Chàng có hơi bực với thái độ hờ hững này…" (Nguyễn Thạch Giang)
21 Tháng Tư 202110:34 CH(Xem: 1513)
Sáng ngày 22, toàn bộ các lãnh đạo, y bác sỹ, y tá, hộ lý , kể cả nhân viên xét nghiệm, điều dưỡng v.v… đều được huy động xuống phòng họp của bệnh viện phụ sản, theo lệnh Ban giám đốc, chỉ trừ ê-kíp trực đang chờ các cuộc lâm bồn mới. “Đề nghị báo cáo số trẻ sinh ngày 22 đến giờ này và tôi cần một vài bé sinh đúng 0h00 giờ”, ông Giám đốc bệnh viện phụ sản nói. / “Dạ, báo cáo đồng chí, rất tiếc là tới giờ, không hiểu sao vẫn chỉ có một trẻ thôi, không có nhiều hơn, và không có trẻ nào sinh vào giờ đồng chí cần ạ,” bà Phó Giám đốc nói. “Thế à, khỉ thật! Đúng lúc mình cần thì các bà không đẻ cho. Bình thường thì đẻ như gà!”, Giám đốc bực và có vẻ hơi lo. / Đâu đó có tiếng cười khúc khích, hình như trong đám cán bộ, y tá, điều dưỡng trẻ.
21 Tháng Tư 20216:54 CH(Xem: 1317)
Núi sông này biết thấu nguồn cơn / Bốn mươi năm âm thầm phố lạ / Sầu tháng Tư mất cả môi cười / Triệu người buồn triệu triệu chẳng vui
20 Tháng Tư 20216:03 CH(Xem: 1352)
Mỗi buổi sáng, tôi chạy xe trên cánh rừng. Bây giờ là những ngày mùa đông, âm 16 độ F miền Đông Bắc. Bầu trời luôn sắp đặt nhiều mảng bố cục xám kết nối lộn nhảy chung quanh tôi. Tôi vẽ lên mặt kính những ý tưởng thô kệch. ngón tay với gắp từng mạch chữ đang ứa nhựa. Chúng là chất đạm cho một bữa điểm tâm dã chiến.
20 Tháng Tư 20215:10 CH(Xem: 1332)
Mỗi lần nghĩ đến chiến tranh, giải phóng đất nước, cách mạng dân tộc, tự do nhân quyền, xuống đường biểu tình... đầu óc tôi lơ mơ liên tưởng đến vụ Thiên An Môn năm nào. Hình ảnh người đàn ông hiên ngang tiến ra giang rộng hai tay đòi hỏi tự do, chận đứng xe tăng, chống lại quyền lãnh đạo độc tài của đảng cộng sản Trung Quốc. Hình ảnh anh hùng, xem cái chết tựa lông hồng, với lòng đầy thách thức, đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền cho xứ sở. Hình ảnh đó đã đánh mạnh vào tâm não toàn thể người dân trên toàn thế giới. Riêng tôi, vẫn âm thầm nghĩ tới người lính lái chiếc xe tăng khổng lồ đầy răng sắt. Hẳn ông phải là một người rất đỗi từ bi, nhân hậu? Thương người như thể thương thân. Ông từ chối giet người, dù trong tay nắm toàn quyền nghiền nát người đàn ông hiên ngang hùng dũng kia. Hành động nghiền nát đó, sẽ được coi như một chiến công hiển hách đối với đảng và nhà nước.
20 Tháng Tư 20214:59 CH(Xem: 1526)
Tháng tư năm ấy, sao tôi không mấy lao đao về cái chết tự tử của một người chị họ chưa đầy hai mươi tuổi. Năm ấy, một chín bảy lăm, nghe mạ tôi nói chị bị cào nát mặt hoa và ăn đòn phù mỏ chỉ vì lỡ tranh giành một miếng nước ngọt trên chuyến tàu tản cư từ Đà Nẵng vào Nha Trang. Liệu như thế đủ để chị chán sống hay còn vài lý do thầm kín khác mà tôi không đoán được. Ồ phải rồi, nghe kể mẹ chị ấy là mợ tôi ngồi đâu cũng thở dài rất thảm, lâu lâu tuồng như muốn nuốt ực những giọt nước mắt dội ngược vào lòng và lâu lâu thì lại trào ra trăm lời nguyền rủa về những xui xẻo không tránh được, ví dụ nỗi đau rát rực rỡ của mấy bợm máu kinh nguyệt thời con gái chị tôi đã phọc lai láng trên đít quần suốt những ngày chạy giặc thiếu nước và máu ôi thôi là máu của những xác người vô thừa nhận trên con đường lánh nạn.