- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,539,582

Thơ Nguyễn Thanh Huyền

02 Tháng Sáu 20208:51 CH(Xem: 3523)
Nguyễn Thanh Huyền  .
Nguyễn Thanh Huyền- Hà Nội 2020

 

 

LTS: Nguyễn Thanh Huyền lần đầu cọng tác cùng Hợp Lưu với những bài thơ rất ngọt ngào và dịu như tên. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu chùm thơ mang phong thái rất là Hà Nội của người thơ Nguyễn Thanh Huyền.

 Tạp Chí Hơp Lưu

 

 

ĐỢI CHỈ ANH THÔI

 

Vắng anh phố xá bỗng buồn tênh

những xác lá lả theo cánh gió

bóng em đơn lặng đường hiu quạnh

mảnh trăng suông khóc rụng ngẩn đáy hồ

 

***

Năm Cửa ô úa vào màu thời gian

trăng bừng giấc, trời mắc màn đi ngủ

mùa ân ái rộn ràng

dường chỉ một mùa tan tác nơi em

 

***

Vắng anh rồi, em buồn lắm biết không?!

đường dài hơn khi một mình lẻ bóng

ngẩn ngơ khóc, ngẩn ngơ cười hoang mang dông bão

tất cả mùa đều khép mùa Đông

 

***

Anh yêu hỡi, xin đừng xa vắng nữa?!

em ở đây, Hà Nội ở đây

nơi Chùa Hà linh thiêng, chuông khắc lời thề huyền bí

mùa hoa sữa rưng rưng, bằng lăng tím ngát trời

đợi anh thôi, em thức một mùa hoa.

 

Nguyễn Thanh Huyền

 

 

CÓ MỘT CHUYỆN TÌNH

 

Anh có nghe về người con gái yêu anh trong đớn đau
nàng thẫn thờ lạc phố tình nhân, lá yêu đương già cỗi rơi góc phố
những đêm trăn trở, những khát khao rực lửa một vòng tay đan chặt bị vùi dập

nàng lẻ bóng khóc dưới đèn mờ.

nụ cười nàng bình minh trinh nguyên
nơi nàng qua, hương thơm vương si tình ngây dại.

 

***

Nàng lấp lánh hơn em, xuất hiện giữa hai ta
nàng viên mãn xuân thì nhưng đáng thương, tình duyên can trường
yêu anh câm lặng
hướng về anh cuồng dại hơn lòng tin hướng chúa
và cao thượng giấu “cần” vào đáy tim để hạnh phúc nơi anh trọn vẹn bên vợ con.

 

***

Tình yêu của nàng lớn dần - bó bột, nứt chỉ vỡ nẹp
nàng cởi bỏ chiếc áo tự trọng, kiêu hãnh
hiện thân như những người đàn bà mua rau bán cá
cũng ích kỷ, chanh chua… muốn anh là của riêng, không một ai khác
và lưới tình của nàng thì thơm tho, mềm mại, lạ lẫm, êm ái, kiêu xa
liệu hạnh phúc của anh còn mùi quen xưa... ?!

một nửa tình yêu đã mùa dưa khú!

 

Nguyễn Thanh Huyền

 

 

MỘT NGÀY


Rồi một ngày gặp lại

bàn tay có nắm bàn tay

đôi mắt có còn rơi lệ

thổn thức cho những ngày không nhau...


***

Nói chi đây, đường dọc ngang tim ngoan bưng bít

tìm được nhau tu nghìn năm mới có duyên trùng phùng

thương con sóng vì mình mà tóc trắng

...nhưng không ngờ, yêu lại đau đến vậy?!


***

Mây vì trời một đời bay

Gió vì tình một đời phụ bạc

Người vì người không cùng chung lối

Ngã ba đường cũng vì thế mà ra


***

Ai cần nghe giải thích không thể và có thể thường đối nghịch?

Như lập luận ngang giá “nếu, thì”

Ngày em cất ngoan hiền vào hòm, khoá lại

Để đôi mắt nguyên si màu khói

Người chỉ việc châm lửa

Cho tình yêu bùng cháy

...thế đã đủ cho ngàn năm đợi chờ?!

  

Nguyễn Thanh Huyền

 

  

GIỌT YÊU

 

Sóng ngàn năm viết tình sử yêu bờ

Trăng tan trong đêm như tình yêu vào nhau là thế

Phố em, xưa nức mùa cốm ngậy

Tràn vào anh, những giọt yêu chưa cởi yếm

những đồi sống và mùa đòng thiếu nữ

... Ngọn gió hồn nhiên anh miết dở

 

***
...bao chuyện tình giống tem thư thẹn gửi!

chuyện chúng mình có giống chuyện người?!

mùa thu lá khóc, xuân về tụt cuống trồi non

tình thiết tha, mặn nồng, có cùng đường cuối đất

trăng thì vơi gió hanh gầy, thời gian lại đẫy

hay một lần lỡ cả đời dang dở

có hứa cột đời nhau cũng vậy?!

"ai tắm hai lần trên dòng trôi"?!

 

***
Đêm nay, phố em vào mẩy

trăng chảy ngột những ngã ba ngã bẩy

đập thời gian nức vỡ

“ở hai đầu nỗi nhớ” (1)

khúc xạ một tâm điểm...

Phím anh khát  phím em

Những ngón tay lóng ngóng bện đan

...dòng kí ức cởi nút

...cô thành giọt yêu.

 

 

Nguyễn Thanh Huyền

 

(1)Ở hai đầu nỗi nhớ là một bài thơ của nhà báo Trần Đình Chính[1], được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc.

 

  

ĐÔI BỜ

 

Sao không đến từ muôn kiếp trước

Ko đợi nhau từ cầu ô thước

Để bàn tay nắm bàn tay

Cho những luân hồi


***

Kiếp này, tìm nhau hỏi đúng?!

Ở ngoài kia triệu lấp lánh

Facebook rỗng chỉ hai tường thắp lửa

... Ủ tình yêu chuyển màu


***

Rồi một ngày chuông thoại rót mật

Tim yêu nhảy khỏi lồng ngực

Cái nhắm mắt ngàn năm xa cách

Cho đại dương trùng phùng

... mai tận thế có nghĩa gì?!

...cứ nồng nàn đau, nồng nàn rạo rực


***

Ngày vội đến khi đêm chưa kịp thức

trả nhau về hai cực

anh tròn tiếng vợ chồng

em vẹn nghĩa phu thê

 

***

Ừ, sông trôi đã bao lần rửa tội?!

mà thành bờ bồi thêm lầm lỗi

...qua cánh cửa ảo

...đời nghiêng ngả rất thật

 

Nguyễn Thanh Huyền

  

 

CÓ CÒN NHỚ NHAU

 

Đã bao giờ anh nhớ tới em

người con gái như mưa mùa hạ

chợt đến và chợt đi

nồng nàn và gàn dở

những dấu yêu bỏng nóng trên môi

đã hóa thạch bụi mờ xác pháo

 

***

Đã bao giờ anh mong gặp lại em

đôi mắt ấy, màu nâu trong cơn mưa vụng dại

lẫn màu lá rêu úa rụng như trời đứt rốn hoàn thai

chỉ có con đường hun hút nhú trồi gai

đâm ảo ảnh

 

***

Em co mình vào xác đêm lắng nghe hơi thở ai nồng nàn quyến rũ

vây bủa em vòng xoáy đam mê

lê chân bước, ngập ngừng giữa tội lỗi và si mê

em đứng giữa bến bờ hanh hao tàn tạ và nắng mật vàng

ngã dúi dụi vào đâu cũng là mồ yêu thương.

 

***

Thôi anh nhé! Em sẽ không nhớ mong hão huyền

với những khát khao hụt theo tháng năm

chỉ còn dáng hình mờ dần trên lối cũ…

và mưa hạ, mưa ngâu cứ nhởn nhơ hống hách giăng kín nỗi đau

sâu thẳm tim yêu cũng oxi hóa

em và anh sẽ trở thành những đứa trẻ với bầu ngực ân ái

nhục dục và lấm lem

ta sẽ lại thổn thức mặc những hoen gỉ không một lần sáng lại

để quay về?

 

 

Nguyễn Thanh Huyền

Hà Nội 2020

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tư 20214:18 CH(Xem: 528)
Tháng 4, 1975, tôi 11 tuổi. Lúc đó tôi sống với cha, em trai và bà nội ở ngang chợ An Đông, Sài Gòn. Mẹ tôi ly dị cha tôi trước đó 2 năm để lấy người tình. Người tình của mẹ tôi làm tài xế cho cha tôi khi hai người còn là cảnh sát. Ông này trẻ, cao, vạm vỡ và đẹp trai hơn cha tôi. Ông cũng galăng, nhỏ nhẹ hơn cha tôi. Có lẽ ông cũng dai và dẻo hơn cha tôi. Vô tư mà chấm, có lẽ hai người xứng đôi. Ai cũng khen mẹ tôi đẹp, nhưng tôi không thấy mẹ tôi đẹp tí nào. Sau này, khi cãi lộn với chồng mới, bà bị bạt tai nên vung lời, “Đồ tài xế!”
17 Tháng Tư 202112:36 SA(Xem: 773)
Trong cuốn tiểu thuyết tư liệu lịch sử Những ngày cuối cùng của Việt Nam Cộng Hoà, của Trần Mai Hạnh (đăng nhiều kỳ trên tuần báo Văn Nghệ từ số 12 ra ngày 18.3.2000), tác giả tưởng tượng ra cuộc đối thoại như sau giữa Trung tướng Ngô Quang Trưởng Tư lệnh Quân đoàn 1 và viên Tổng lãnh sự Mỹ tại Đà nẵng: “An Phran-xít xộc vào giữa lúc Trưởng đang hối thúc đám tay chân thân tín tiêu hủy tài liệu. Thấy An Phran-xít, Trưởng không trịnh trọng bước tới bắt tay như mọi khi mà chỉ cất tiếng chào: - Xin chào Ngài Tổng lãnh sự! Tôi tưởng Ngài đã ra đi. - Sân bay hỗn loạn. Không một máy bay nào lên xuống được. Người của tôi đi chưa hết. Không một ai giúp tôi. Tôi phải can thiệp và tụi lính của ngài đã xông vào hành hung tôi.
16 Tháng Tư 202110:26 CH(Xem: 643)
Vô cùng tiếc thương người bạn thời trung học / Ông NGUYỄN NHƯ HÂN / Sinh năm 1956. Quê quán: Hòa Hiệp Bắc- Liên Chiểu- Đà Nẵng /Đã từ trần vào ngày 13 tháng 4 năm 2021 / Hưởng thọ 66 tuổi Lễ an táng được cử hành vào ngày 18 tháng 4 năm 2021 tại Đà Nẵng Việt Nam
15 Tháng Tư 202112:27 SA(Xem: 556)
Chiếc xe gài số lui ra khỏi sân nhà, ngang mấy hàng lan Hoa Hậu và gốc nhãn đang đậu trái nhỏ li ti, thành chùm. Tôi hỏi: Xe nhà mình lúc đó là xe gì? Ba nói Con không nhớ sao? Tôi gấp lại dãi khăn tang trắng. Hôm mãn tang Ba, ở chùa về, tôi đã định đốt dãi khăn trong lò sưỡi. Tháng này trời Cali chưa chiều đã nhá nhem. Tôi để cuộn khăn trở lại bàn nhỏ cạnh đầu giường. Ba không còn ngồi trên ghế gần cửa ra vào. Trong phòng còn có mình tôi.
15 Tháng Tư 202112:16 SA(Xem: 662)
Trong số những «thắng lợi của cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa» ..., tất nhiên có cả ngày 30 tháng 4 năm 1975. Do đó, xác định lại nó như ngày thất bại chính trị văn hoá bi thảm nhất của lịch sử dân tộc, chính là góp phần giải ảo một huyền thoại nguy hại, thức tỉnh những ai còn chút lương tri để suy nghĩ một cách thực tế và trách nhiệm về tương lai đất nước. Đây không thể là một chiến thắng chính trị, vì sau đó đất nước trở lại mô hình Bắc thuộc tưởng đâu đã vĩnh viễn trôi qua, dân tộc bị phân hoá trầm trọng thành bao mảnh đối kháng (Bắc / Nam, cai trị / bị trị, trong nước / ngoài nước, trong đảng / ngoài đảng). Đây cũng không thể là một chiến thắng văn hoá khi kẻ cầm quyền đã tự tay tổ chức sự tụt hậu về mọi mặt của quốc gia (giáo dục, y tế...), phá hủy nền đạo lý cổ truyền thoát thai từ các đạo giáo toàn nhân loại mà không thay thế nổi bằng bất cứ chủ trương, chính sách giáo điều nào.
15 Tháng Tư 202112:10 SA(Xem: 628)
LTS: Một năm rưỡi trước khi từ trần, tướng Trần Độ đã hoàn thành một tập nhật ký mà ông đặt tên là Nhật Ký Rồng Rắn: bắt đầu từ cuối năm 2000, viết xong tháng 5 năm 2001. Nhật ký Rồng Rắn là một bút ký chính trị trong đó, với tất cả tâm huyết, tác giả trình bày suy nghĩ của mình về các vấn đề chính trị của đất nước. Tháng 6.2001, Trần Độ vào Sàigòn thăm con và nhờ người đánh máy bản thảo. Ngày 10.6, ông đi lấy bản thảo, bản vi tính và sao chụp thành 15 bản. Trên đường về nhà, ông bị tịch thu toàn bộ các bản thảo và bản in chụp, xem là "tang chứng" của tội "viết và lưu hành tài liệu xấu". Cho đến ngày từ trần 9.8.2002, tướng Trần Độ không được trả lại nhật ký của mình. Trích đoạn dưới đây là một phần của nhật ký này. {theo tạp chí Diễn Đàn}.
14 Tháng Tư 20216:58 CH(Xem: 844)
Từ trung tâm Luân Đôn, hãng tuyển dụng do tòa báo X thuê gọi cho một nhà báo là tài năng của hãng BBS (Bờ bờ Sông) có trụ sở quốc gia đặt tại xứ Tô Cách Lan: “Này, bọn keo đó trả cô cậu bao nhiêu một năm?” “Dạ ngần này ạ”, tài năng đáp. “Cái gì? Thật chó chết! À, chỉ định nói là chết tiệt thôi, gấp rưỡi nhé?”, nhà tư vấn tuyển dụng bảo. “Ôi tuyệt vời ạ! Em đang trên mặt Trăng ư?,” tài năng đáp, ngất ngây.
14 Tháng Tư 20216:52 CH(Xem: 723)
Ngày tôi theo chồng đến thành phố này sinh sống, vì thường nhớ nhà nên tôi cũng thường khóc bởi cảnh vật nơi đây quá im lìm và hoang vắng đúng như cái tên Buồn Muôn Thuở mà người nào đó đã đặt. Tôi có nhiều bạn ở quê nhà nhưng ở thành phố này tôi chưa có bạn. Người bạn gái đầu tiên tôi quen là người Thượng còn rất trẻ tên là Sai Luông. Sai Luông một tuần một lần đem rau muống từ trong buôn làng của cô ra chợ Ban Mê Thuột bán. Sai Luông chỉ bán mỗi một thứ là rau muống thôi. Mỗi lần đi bán như vậy, Sai Luông gùi trên lưng hai mươi lăm bó, có đôi khi hơn được một vài bó. Tôi nghĩ, Sai Luông bán như vậy sẽ không được bao nhiêu tiền nên tôi thường mua ủng hộ mỗi lần ba bốn bó. Mua riết rồi Sai Luông và tôi quen nhau.
12 Tháng Tư 202111:48 CH(Xem: 691)
Thầy tôi là anh trai tráng trong làng, học cuối đệ nhất cấp, lớp đệ tứ, tức lớp 9 bây giờ, thầy về làng dạy học. Ngôi trường- đình làng đó cách xa với khu dân cư, nó tọa lạc trong khu đất rộng. Ban ngày, khu đó náo nhiệt với lũ học trò chúng tôi, quậy lên đó không khí của sự sống, vô tư hồn nhiên. Nhưng khi bóng chiều buông xuống thì khu đình đó bước sang một thế giới khác, thế giới của loài dơi, của lũ chim ăn đêm và là thế giới của sự tưởng tượng, hoang tưởng phong phú của con người.
12 Tháng Tư 202111:34 CH(Xem: 795)
Không buồn mà cũng chẳng vui / Hai con mắt mở bùi ngùi nhìn ta / Đường đời còn biết bao xa / Ai người đứng đó chờ ta cùng về.