LTS: Nguyễn Thanh Huyền lần đầu cọng tác cùng Hợp Lưu với những bài thơ rất ngọt ngào và dịu như tên. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu chùm thơ mang phong thái rất là Hà Nội của người thơ Nguyễn Thanh Huyền.
Tạp Chí Hơp Lưu
ĐỢI CHỈ ANH THÔI
Vắng anh phố xá bỗng buồn tênh
những xác lá lả theo cánh gió
bóng em đơn lặng đường hiu quạnh
mảnh trăng suông khóc rụng ngẩn đáy hồ
***
Năm Cửa ô úa vào màu thời gian
trăng bừng giấc, trời mắc màn đi ngủ
mùa ân ái rộn ràng
dường chỉ một mùa tan tác nơi em
***
Vắng anh rồi, em buồn lắm biết không?!
đường dài hơn khi một mình lẻ bóng
ngẩn ngơ khóc, ngẩn ngơ cười hoang mang dông bão
tất cả mùa đều khép mùa Đông
***
Anh yêu hỡi, xin đừng xa vắng nữa?!
em ở đây, Hà Nội ở đây
nơi Chùa Hà linh thiêng, chuông khắc lời thề huyền bí
mùa hoa sữa rưng rưng, bằng lăng tím ngát trời
đợi anh thôi, em thức một mùa hoa.
Nguyễn Thanh Huyền
CÓ MỘT CHUYỆN TÌNH
Anh có nghe về người con gái yêu anh trong đớn đau
nàng thẫn thờ lạc phố tình nhân, lá yêu đương già cỗi rơi góc phố
những đêm trăn trở, những khát khao rực lửa một vòng tay đan chặt bị vùi dập
nàng lẻ bóng khóc dưới đèn mờ.
nụ cười nàng bình minh trinh nguyên
nơi nàng qua, hương thơm vương si tình ngây dại.
***
Nàng lấp lánh hơn em, xuất hiện giữa hai ta
nàng viên mãn xuân thì nhưng đáng thương, tình duyên can trường
yêu anh câm lặng
hướng về anh cuồng dại hơn lòng tin hướng chúa
và cao thượng giấu “cần” vào đáy tim để hạnh phúc nơi anh trọn vẹn bên vợ con.
***
Tình yêu của nàng lớn dần - bó bột, nứt chỉ vỡ nẹp
nàng cởi bỏ chiếc áo tự trọng, kiêu hãnh
hiện thân như những người đàn bà mua rau bán cá
cũng ích kỷ, chanh chua… muốn anh là của riêng, không một ai khác
và lưới tình của nàng thì thơm tho, mềm mại, lạ lẫm, êm ái, kiêu xa
liệu hạnh phúc của anh còn mùi quen xưa... ?!
một nửa tình yêu đã mùa dưa khú!
Nguyễn Thanh Huyền
MỘT NGÀY
Rồi một ngày gặp lại
bàn tay có nắm bàn tay
đôi mắt có còn rơi lệ
thổn thức cho những ngày không nhau...
***
Nói chi đây, đường dọc ngang tim ngoan bưng bít
tìm được nhau tu nghìn năm mới có duyên trùng phùng
thương con sóng vì mình mà tóc trắng
...nhưng không ngờ, yêu lại đau đến vậy?!
***
Mây vì trời một đời bay
Gió vì tình một đời phụ bạc
Người vì người không cùng chung lối
Ngã ba đường cũng vì thế mà ra
***
Ai cần nghe giải thích không thể và có thể thường đối nghịch?
Như lập luận ngang giá “nếu, thì”
Ngày em cất ngoan hiền vào hòm, khoá lại
Để đôi mắt nguyên si màu khói
Người chỉ việc châm lửa
Cho tình yêu bùng cháy
...thế đã đủ cho ngàn năm đợi chờ?!
Nguyễn Thanh Huyền
GIỌT YÊU
Sóng ngàn năm viết tình sử yêu bờ
Trăng tan trong đêm như tình yêu vào nhau là thế
Phố em, xưa nức mùa cốm ngậy
Tràn vào anh, những giọt yêu chưa cởi yếm
những đồi sống và mùa đòng thiếu nữ
... Ngọn gió hồn nhiên anh miết dở
***
...bao chuyện tình giống tem thư thẹn gửi!
chuyện chúng mình có giống chuyện người?!
mùa thu lá khóc, xuân về tụt cuống trồi non
tình thiết tha, mặn nồng, có cùng đường cuối đất
trăng thì vơi gió hanh gầy, thời gian lại đẫy
hay một lần lỡ cả đời dang dở
có hứa cột đời nhau cũng vậy?!
"ai tắm hai lần trên dòng trôi"?!
***
Đêm nay, phố em vào mẩy
trăng chảy ngột những ngã ba ngã bẩy
đập thời gian nức vỡ
“ở hai đầu nỗi nhớ” (1)
khúc xạ một tâm điểm...
Phím anh khát phím em
Những ngón tay lóng ngóng bện đan
...dòng kí ức cởi nút
...cô thành giọt yêu.
Nguyễn Thanh Huyền
(1)Ở hai đầu nỗi nhớ là một bài thơ của nhà báo Trần Đình Chính[1], được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc.
ĐÔI BỜ
Sao không đến từ muôn kiếp trước
Ko đợi nhau từ cầu ô thước
Để bàn tay nắm bàn tay
Cho những luân hồi
***
Kiếp này, tìm nhau hỏi đúng?!
Ở ngoài kia triệu lấp lánh
Facebook rỗng chỉ hai tường thắp lửa
... Ủ tình yêu chuyển màu
***
Rồi một ngày chuông thoại rót mật
Tim yêu nhảy khỏi lồng ngực
Cái nhắm mắt ngàn năm xa cách
Cho đại dương trùng phùng
... mai tận thế có nghĩa gì?!
...cứ nồng nàn đau, nồng nàn rạo rực
***
Ngày vội đến khi đêm chưa kịp thức
trả nhau về hai cực
anh tròn tiếng vợ chồng
em vẹn nghĩa phu thê
***
Ừ, sông trôi đã bao lần rửa tội?!
mà thành bờ bồi thêm lầm lỗi
...qua cánh cửa ảo
...đời nghiêng ngả rất thật
Nguyễn Thanh Huyền
CÓ CÒN NHỚ NHAU
Đã bao giờ anh nhớ tới em
người con gái như mưa mùa hạ
chợt đến và chợt đi
nồng nàn và gàn dở
những dấu yêu bỏng nóng trên môi
đã hóa thạch bụi mờ xác pháo
***
Đã bao giờ anh mong gặp lại em
đôi mắt ấy, màu nâu trong cơn mưa vụng dại
lẫn màu lá rêu úa rụng như trời đứt rốn hoàn thai
chỉ có con đường hun hút nhú trồi gai
đâm ảo ảnh
***
Em co mình vào xác đêm lắng nghe hơi thở ai nồng nàn quyến rũ
vây bủa em vòng xoáy đam mê
lê chân bước, ngập ngừng giữa tội lỗi và si mê
em đứng giữa bến bờ hanh hao tàn tạ và nắng mật vàng
ngã dúi dụi vào đâu cũng là mồ yêu thương.
***
Thôi anh nhé! Em sẽ không nhớ mong hão huyền
với những khát khao hụt theo tháng năm
chỉ còn dáng hình mờ dần trên lối cũ…
và mưa hạ, mưa ngâu cứ nhởn nhơ hống hách giăng kín nỗi đau
sâu thẳm tim yêu cũng oxi hóa
em và anh sẽ trở thành những đứa trẻ với bầu ngực ân ái
nhục dục và lấm lem
ta sẽ lại thổn thức mặc những hoen gỉ không một lần sáng lại
để quay về?
Nguyễn Thanh Huyền
Hà Nội 2020