- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,620

KHÚC RU CHIỀU HÈ

26 Tháng Năm 20209:11 CH(Xem: 2036)

to loan

Ảnh minh họa  Người mẫu : Tô Loan

ĐÊM NGUYỆT MỘNG

 

Vầng trăng treo

vào triền đêm mộng ảo…

Ngát hương Quỳnh  thầm thì gió song thưa

Em về trong giấc chiêm bao…lạ lẫm

Ta mê hồn trong nỗi đắm cuồng mơ…

 

Đèn mập mờ

phơi đường cong khêu gợi

Em nõn nà thịt da ngát vai trần

Ta đắm đuối giữa vực đêm sâu thẳm

Níu bóng em nương náu …giấc tình nhân

 

Góc  địa đàng

hé mở đêm Nguyệt tận

Vùng cỏ xanh…rạo rực giọt ái ân

Môi run rẩy nhẹ chạm đôi bồng đảo

Đêm oằn mình trong vũng tối khỏa thân

 

Sương khuya đọng

tình lên ngôi ngây ngất

Chưa vời tan theo nhịp thở bờ môi

Sáng thức dậy còn thơm làn tóc rối

Đêm hoang đàng…phiêu lãng giấc tình côi.

 

                                             Nhật Quang

 

KHÚC RU CHIỀU HÈ

 

Lưng chiều gió lượn bờ tre

Lao xao tháng Sáu gọi Hè bâng khuâng

Đong đưa phượng nở trước sân

Mênh mang nhẹ khúc ve ngân ru sầu

 

Bếp loang khói tỏa hàng cau

Phật phờ khóm chuối bạc màu lá tua

Năm…mười, đám trẻ nô đùa

Đàn trâu mải bước, mõ khua lối về

 

Đỏ đuôi lúa ngả triền đê

Phau phau cò trắng mải mê tìm mồi

Cánh diều niú gió chơi vơi

Giáo đường chuông vọng, vang lời kinh xa

 

Võng chiều tiếng mẹ ơi…à…

Hồn quê ấm áp, thiết tha tình người

Bóng nghiêng chiều Hạ buông rơi

Vấn vương ký ức…một thời ấu thơ.

 

                                Nhật Quang

 

BÂNG KHUÂNG MÙA HẠ CŨ

 

Nắng Hạ vàng nhẹ rơi thềm vắng

Em có nghe tiếng ve nức nở khúc biệt ly?

Từ độ em xa mái trường

Cánh phượng buồn rưng rưng

Gió mây hững hờ trôi trên lối về bằng lăng tím

 

Giờ em về phương trời nao?

Những chiều Hạ mưa giăng ngập phố

Dưới hiên xưa bụi thời gian xóa mờ kỷ niệm…

Ta ngơ ngác tìm màu áo lụa trắng trinh nguyên

Từ thuở tóc nhung mềm, mắt biếc

 

Ta vẽ em trong khoảnh khắc vu vơ

Gởi hồn thơ vào những ngày xa cách

Nghe tiếng tự tình…

Sâu thẳm trong trái tim nồng say

Chiều mưa Hạ buồn như lời than thở

 

Hàng ghế đá bâng khuâng mùa Hạ cũ

Ngày tháng xa, em còn nhớ mái trường xưa?

Cánh phượng hồng nghiêng bay

Gió đong đưa đầy sân vạt nắng lụa

Giờ mình ta ôm nỗi nhớ nào nguôi.

 

                                Nhật Quang

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Tám 20204:13 CH(Xem: 1445)
một chút tóc cũng rối bời mây hạ / một chút bàn tay vẫy bỗng hiền khô / một chút bờ vai thong dong phố thị / một chút mắt môi thảng thốt đợi chờ /
06 Tháng Tám 20203:58 CH(Xem: 1238)
Đừng vì anh / hãy mê mải cánh chim / giông giống nụ hôn ố vàng rơi bay mùa lá /
06 Tháng Tám 20203:37 CH(Xem: 1269)
Có thể bây giờ nơi xa đó Ngày chỉ vừa lên trong nắng mai Giọt sương còn đọng long lanh ướt Và café nóng tỏa khói bay.
06 Tháng Tám 20203:32 CH(Xem: 1410)
Quên rồi em đã quên tôi / Tháng giêng qua ngõ còn cười tháng hai / Phai thu lạnh sắc trang đài / Trăng ba vòng nguyệt đau hoài cùng trăng
06 Tháng Tám 20202:43 CH(Xem: 1356)
Trăm năm ở tạm chốn này \ Trần gian sinh ký đọa đày bể dâu \ Trầm thăng bao nỗi cơ cầu \ Nợ nần chưa dứt nỗi sầu cưu mang \
01 Tháng Tám 202012:48 SA(Xem: 1668)
tình yêu một lần có thật thức dậy từ con mắt bình minh cơn mưa đầu mùa nồng nàn cầu vòng hò hẹn
29 Tháng Bảy 202012:55 SA(Xem: 1269)
Có dăm hạt thóc cũng vừa / Đơm bông trên đỉnh thượng thừa đêm qua / Chúng sinh đại địa sơn hà / Theo nhau bước xuống chuyến phà đại bi./
23 Tháng Sáu 202011:48 CH(Xem: 2436)
tôi không một mình / thật ra có nhiều người quanh tôi / thậm chí có người luôn bên cạnh săn sóc tôi / nhưng tôi nghĩ đến anh, trong giấc mơ
10 Tháng Sáu 20205:57 CH(Xem: 2133)
Tôi không biết nói thế nào về nỗi buồn / Dưới từng lỗ chân lông có một đàn kiến đói / Ăn ăn ăn / thân xác tôi tê mỏi / Chiếc linh hồn đau nhói giữa cơn mê /
02 Tháng Sáu 202010:06 CH(Xem: 2002)
Đã từ lâu tôi có một thói quen xấu, khi đọc thơ trí não tôi tự động phân loại rành rọt. Một: loại thi ca gây cho mình cảm hứng. Hai: loại không gây cảm hứng nếu không muốn nói làm mình mất hứng. Vậy mà lật tới lật lui, đọc đi đọc lại, tật xấu không nổi lên. Thay vào đó tôi thấy mình chăm chú lắng nghe. Tôi trở lại lần tay trên bìa sách, khoảng trắng với những vân vạch to nhỏ ngắn dài của biểu đồ tần số như phát lên một âm thanh vừa rè đục vừa trong vắt. Ở một nơi chừng như trống rỗng trắng xóa, ý tưởng mọc lên giữa âm thanh nhiễu loạn. Và bài Radio mùa hè tiếp tục văng vẳng