- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,548,494

ĐÊM THÁNG TƯ

23 Tháng Tư 20208:19 CH(Xem: 3822)

TRANG - photo UL
Trăng - ảnh UL

Đêm tháng tư 

 

Giờ này 

Đâu còn quán cà phê nào mở cửa 

Những con đường có lệnh giới nghiêm 

Chợt nhớ đã nhiều lần thất hứa 

Có cái gì bật dậy để ... rồi im

 

Giờ này em biết anh còn thức 

Nhìn sang trang vẫn thấy sáng đèn 

Những ngón tay em đã  thôi  rạo rực 

Có cái gì im lặng cũng .. thành quen

 

Cởi toang lòng giữa tháng tư nóng bức 

Thèm ly cà phê ngọt đắng bao dung 

Giờ này còn quán nào mở cửa 

Những chỗ ngồi lang chạ ở sau lưng.?

 

Dơi đập cánh bên ngoài thềm gió

Nỗi buồn vỡ từng mảnh vào đêm

Cả giấc mơ dối gian từ dạo nọ 

Có cái gì khơi dậy để rồi... quên

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Chiều tôi ngồi chải tóc 

 

Chiều tôi ngồi chải tóc mây 

Có bao nhiêu sợi đã gầy ước mơ 

Tôi ngồi nhặt nhạnh tóc xơ 

Có bao nhiêu sợi theo thơ về trời ?

 

Cái ngày tôi phải lòng người 

Trăm ngàn sợi tóc bỏ đời mà đi

Vuốt ve từ buổi xuân thì 

Giờ đây theo cánh chim di về ngàn 

 

Tôi ngồi chải những mùa sang 

Vẫn không suông nổi phụng loan với người

Đêm khan một tiếng ru hời 

Hai mươi năm lỡ để đời không yên

 

Chiều tôi chải tóc ngoài hiên 

Có tầng mây trắng rơi  nghiêng mái đầu 

Tôi ngồi nhặt lại tóc sâu 

Hai mươi năm lỡ để sầu không nguôi

 

Tôi ngồi chải tóc cho tôi 

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Trưa ngồi chờ xe ở Tú Xương 

 

Trưa tôi ngồi ở lề đường 

Nhìn người ta với phố phường lao xao 

Bàn tay dan díu ngọt ngào 

Đôi bàn chân đã lạc nhau trên đường 

 

Tôi ngồi đây cũng  bình thường

Chỗ ngồi cùng với nỗi buồn rất quen

Nghe ai gọi một tiếng em 

Có trăm gương mặt người xen với người 

 

Tôi ngồi bệt xuống cuộc đời

Nghe chừng có nỗi ngậm ngùi chung quanh 

Gọi người một tiếng thất thanh

Hồn trưa nắng quái tôi thành lạc tôi 

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Buổi trưa nằm nhớ lan man 

 

Bây giờ là tháng tư 

Mưa cũng sắp vào mùa 

Tôi bày ra mâm rượu 

Gọi hồn phách người xưa 

 

Tôi phơi chiếu phơi chăn 

Ngoài kia trời đang nắng 

Nhỡ mưa tạt gió lùa 

Mình cầm lòng không đặng 

 

Trời cũng sắp vào mưa 

Tôi bày ra mâm rượu 

Đốt mấy bài thơ tay 

Gọi hồn người năm cũ

 

Nguyễn thị Bạch Vân 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Ba 20216:50 CH(Xem: 1607)
Nói tới thành tựu của một nền văn học, người ta chỉ nhắc tới những nhà văn, nhà thơ nhưng có lẽ không thể không nhắc tới những bà Tú Xương của mọi thời đại với bao nhiêu công khó hy sinh của họ.
03 Tháng Ba 202112:07 SA(Xem: 1132)
“Vòng Đai Xanh” của Ngô Thế Vinh được xem là một tiểu thuyết chiến tranh, được viết rất thực bởi một quân y sĩ xông pha ngoài trận tuyến. Cuộc chiến tự vệ của người dân Miền Nam chống xâm lược của Cộng Sản Miền Bắc kéo dài đến 15 năm (1960-75), nếu không nói đến hoạt động khủng bố, phá hoại 2-3 năm trước khi chiến tranh chính thức khai mào, cho nên chúng ta không thiếu những tác giả viết về cuộc chiến đó, cảm khái từ những mất mát, đổ vỡ, tan hoang của con người, của tuổi trẻ, của gia đình, của xã hội, của đất nước vì chiến tranh.
03 Tháng Ba 202112:01 SA(Xem: 1420)
Tôi nhớ rõ ràng như chỉ mới hôm qua. Những năm còn bé nhỏ ở tuổi 12. Có một chiều, tôi ôm con gà đứng khóc tỉ tê, khóc sướt mướt, dai dẳng trước căn lều của người hàng xóm. Đã qua không biết bao nhiêu thăng trầm, trôi nổi của những tháng năm dài… Vậy mà sự rúng động trong trái tim bé nhỏ của tôi vẫn y nguyên, vẫn còn như rất mới.
02 Tháng Ba 202111:55 CH(Xem: 1495)
Đêm ba mươi / Tất bật lau vội bàn thờ / Chưng bình hoa ế / Ngóng đợi chồng nơi biển khơi xa / Đêm ba mươi chẳng thấy bóng anh về /
02 Tháng Ba 202111:49 CH(Xem: 1641)
Năm ấy tôi chỉ mới tuổi mười ba, đang học lớp đệ lục trường Nữ trung học Quy nhơn. Cái tuổi be bé mới lớn ấy đã biết mộng mơ nhưng chưa biết chút chút nào về tình yêu đôi lứa cả. Thế nhưng tôi lại có một buổi thuyết trình về tình yêu và đó lại là một kỷ niệm tôi thương của thuở học trò.
28 Tháng Hai 202112:01 SA(Xem: 1630)
Anh bảo / Có những điều không thể nào hiểu được / Có những buổi chiều không biết buồn vui / Em trả lời / Ví dụ như em với anh có khác / Giữa lưng chừng không biết lúc nào rơi
22 Tháng Hai 20219:56 CH(Xem: 1460)
Nhận được tin buồn / Nhà thơ NGUYỄN LƯƠNG VỴ / Sinh ngày 9 tháng 5 năm 1952 (Năm Nhâm Thìn)- Nguyên quán tỉnh Quảng Nam, Việt Nam. Tạ thế ngày 18 tháng 2 năm 2021 (Năm Tân Sửu) – Tại tiểu bang California, Hoa Kỳ. / Hưởng thọ 69 tuổi.
21 Tháng Hai 20211:32 SA(Xem: 1645)
em còn bóng nước sương mai / ngõ hồn anh lẻ một vài mây bay / để cho em được tròn đầy / đầu sông ngọn suối bờ cây trổ cành
21 Tháng Hai 20211:19 SA(Xem: 1493)
con chim đen sợ lạnh / lẳng lặng bay về / ngủ trên khuôn mặt trái soan / trời đông làm rối những sợi tóc / đan thành nỗi buồn / bay theo khói sương…
20 Tháng Hai 20213:06 CH(Xem: 1515)
Dù Marquez phải sống lưu vong ở Mễ Tây Cơ, 30 năm cuối cuộc đời vì chống độc tài tham nhũng, dù ông bị thuyết Cộng Sản mê hoặc, dù Colombia và cả đại lục Nam Mỹ không nước nào theo Cộng Sản, nhưng khi ông mất năm 2014, ông vẫn là niềm hãnh diện của họ. ...Năm 1991, Liên Sô Cộng Sản tan rã, là một thất vọng nảo nề cho Marquez. Không hiểu sau đó ông có phản tỉnh không khi nhìn lại còn một vài nước còn theo chế độ cộng sản như Cuba, Triều Tiên, Việt Nam, Trung Hoa, độc tài và tham nhũng còn gấp trăm lần so với chế độ mà ông sống thời ông còn ở Colombia.