- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,493,705

ĐÊM THÁNG TƯ

23 Tháng Tư 20208:19 CH(Xem: 1857)

TRANG - photo UL
Trăng - ảnh UL

Đêm tháng tư 

 

Giờ này 

Đâu còn quán cà phê nào mở cửa 

Những con đường có lệnh giới nghiêm 

Chợt nhớ đã nhiều lần thất hứa 

Có cái gì bật dậy để ... rồi im

 

Giờ này em biết anh còn thức 

Nhìn sang trang vẫn thấy sáng đèn 

Những ngón tay em đã  thôi  rạo rực 

Có cái gì im lặng cũng .. thành quen

 

Cởi toang lòng giữa tháng tư nóng bức 

Thèm ly cà phê ngọt đắng bao dung 

Giờ này còn quán nào mở cửa 

Những chỗ ngồi lang chạ ở sau lưng.?

 

Dơi đập cánh bên ngoài thềm gió

Nỗi buồn vỡ từng mảnh vào đêm

Cả giấc mơ dối gian từ dạo nọ 

Có cái gì khơi dậy để rồi... quên

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Chiều tôi ngồi chải tóc 

 

Chiều tôi ngồi chải tóc mây 

Có bao nhiêu sợi đã gầy ước mơ 

Tôi ngồi nhặt nhạnh tóc xơ 

Có bao nhiêu sợi theo thơ về trời ?

 

Cái ngày tôi phải lòng người 

Trăm ngàn sợi tóc bỏ đời mà đi

Vuốt ve từ buổi xuân thì 

Giờ đây theo cánh chim di về ngàn 

 

Tôi ngồi chải những mùa sang 

Vẫn không suông nổi phụng loan với người

Đêm khan một tiếng ru hời 

Hai mươi năm lỡ để đời không yên

 

Chiều tôi chải tóc ngoài hiên 

Có tầng mây trắng rơi  nghiêng mái đầu 

Tôi ngồi nhặt lại tóc sâu 

Hai mươi năm lỡ để sầu không nguôi

 

Tôi ngồi chải tóc cho tôi 

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Trưa ngồi chờ xe ở Tú Xương 

 

Trưa tôi ngồi ở lề đường 

Nhìn người ta với phố phường lao xao 

Bàn tay dan díu ngọt ngào 

Đôi bàn chân đã lạc nhau trên đường 

 

Tôi ngồi đây cũng  bình thường

Chỗ ngồi cùng với nỗi buồn rất quen

Nghe ai gọi một tiếng em 

Có trăm gương mặt người xen với người 

 

Tôi ngồi bệt xuống cuộc đời

Nghe chừng có nỗi ngậm ngùi chung quanh 

Gọi người một tiếng thất thanh

Hồn trưa nắng quái tôi thành lạc tôi 

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Buổi trưa nằm nhớ lan man 

 

Bây giờ là tháng tư 

Mưa cũng sắp vào mùa 

Tôi bày ra mâm rượu 

Gọi hồn phách người xưa 

 

Tôi phơi chiếu phơi chăn 

Ngoài kia trời đang nắng 

Nhỡ mưa tạt gió lùa 

Mình cầm lòng không đặng 

 

Trời cũng sắp vào mưa 

Tôi bày ra mâm rượu 

Đốt mấy bài thơ tay 

Gọi hồn người năm cũ

 

Nguyễn thị Bạch Vân 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
31 Tháng Tám 20201:28 SA(Xem: 960)
giả như tình yêu không xảy ra / mọi thứ chân xác còn nguyên vẹn / như quê hương chưa từng chiến tranh / lịch sử chưa tranh lấn chúng ta chưa hề khai quật
30 Tháng Tám 202012:31 SA(Xem: 839)
1/6/1802 [2/5 Nhâm Tuất]: Nguyễn Chủng lên ngôi vua, đặt niên hiệu là Gia Long. (ĐNTLTB, I, 11-12, 1962:230-264, & ĐNTLCB, I, I, 2:1778-1802, 1963:27, & XVII, 3:1802-1809, 1963:23-24) Ban chiếu: Kinh Xuân Thu trọng nghĩa nhất thống là để chính danh nghĩa khi mở đầu. Từ tiên thái vương ta dựng nền ở miền Nam, thần truyền, thánh nối đã 200 năm. Gần đây Tây Sơn nổi loạn, vận nhà Lê đã hết, hơn vài mươi năm trong nước không có chính thống. Năm Canh Tí [1780] ta mới ở thành Gia Định, được các tướng sĩ suy tôn, đã lên ngôi vương để giữ lòng người. Duy đô cũ còn chưa phục, nên còn theo niên hiệu cũ [nhà Lê] (ĐNTLCB, I, XVII, 3:1802-1809, 1963:23-24)
29 Tháng Tám 20202:15 CH(Xem: 872)
Mặt trận ở Sài Gòn là một tuyển tập 12 truyện ngắn của Nhà văn Ngô Thế Vinh viết về kí ức thời chiến tranh vào thập niên 1970s, chủ yếu ở vùng núi rừng Tây Nguyên. Tuy có nhiều chứng nhân trong cuộc chiến, nhưng tác giả là một chứng nhân hiếm hoi ghi lại một giai đoạn chiến sự khốc liệt qua các câu chuyện được hư cấu hoá. Điểm đặc biệt của tập truyện ngắn này là có phiên bản tiếng Anh do một học giả ẩn danh dịch, có lẽ muốn chuyển tải đến độc giả nước ngoài về cái nhìn và suy tư của người lính phía VNCH.
20 Tháng Tám 20208:06 CH(Xem: 936)
TẠP CHÍ HỢP LƯU HÂN HẠNH GIỚI THIỆU : Hai tác phẩm mới nhất của tiến sĩ Trần Công Tiến vừa được giới thiệu trên YOUTUBE: - ĐẠO THƯ - HEIDEEGER, KHỞI ĐẦU KHÁC và ĐÔNG PHƯƠNG
20 Tháng Tám 20208:01 CH(Xem: 1345)
Dì Hương là vợ thứ hai của chú Thông. Vợ đầu của chú cũng tự tử ở kè đá, lúc cô ấy hai mươi ba tuổi, ở với chú Thông được năm năm. Ba năm sau, chú Thông nhờ người mang trầu cau đến hỏi dì Hương. Năm ấy dì mới hai mươi nhăm tuổi. Nhưng nhan sắc có phần khiêm tốn. Con gái làng tôi, ngày xưa, chỉ mười ba là cưới. Nay thời mới, nếu không đi ra ngoài, thì cũng chỉ mười tám là lấy chồng hết lượt. Bọn bạn ngoài trường đại học với tôi vẫn bảo, gái làng mày rặt đĩ non! Thế mà dì tôi năm ấy vẫn ở nhà cấy mấy sào lúa với ông bà ngoại tôi, coi như đã ế. Ông ngoại tôi cố dấu tiếng thở dài, gật đầu đồng ý gả dì tôi cho chú Thông. Bà ngoại tôi than: “Nhà ấy nặng đất lắm, về đấy rồi biết sống chết ra sao” Ông gắt: “Bà này hay nhỉ, nhà người ta cũng đàng hoàng, bề thế. Con Hương nhà mình vào cửa ấy tốt chứ sao”.
15 Tháng Tám 202010:40 CH(Xem: 1246)
Chiều xưa ươm giọt ưu phiền Dìu em qua phố ngoan hiền nắng rơi Cuộc trần tím áo em tôi Còn tôi lãng đãng một đời chông chênh
15 Tháng Tám 202010:19 CH(Xem: 1008)
cúi người lạy tạ ơn nhau mang mang tuyệt địa vẫy chào tri âm cuộc chơi cõi trú thăng trầm tàn tro niệm khúc thơ nằm nhìn trăng!
15 Tháng Tám 202010:08 CH(Xem: 1285)
Trong một chuyến xe ca Tây Bắc - Hà Nội chạy từ bến T, tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Cạnh tôi là mấy cô giáo sinh của một trường sư phạm miền núi về xuôi nghỉ phép hè. Sở dĩ tôi biết ngay được “tung tích” của các cô là bởi vì các cô thường trao đổi chuyện trò với một người ở hàng ghế trên phía trái mà các cô gọi là “thầy Quý” – một người có những vẻ ngoài khá tiêu biểu cho hầu hết những giáo viên Tây Bắc lâu năm: điềm đạm, khắc khổ, ít nói cười và hay trầm tư. Thầy giáo Quý đi cùng cô vợ trẻ (dễ kém anh ta đến mười lăm tuổi) và một đứa con nhỏ khoảng một tuổi.
13 Tháng Tám 20204:54 CH(Xem: 1767)
Còn hơn một tuần nữa là bắt đầu công việc mới ở một bệnh viện khác, Na tự thưởng cho mình một chuyến du lịch ở Hawaii. Lúc mua vé không để ý, Na phải ngồi cạnh lối thoát hiểm nên không có cửa sổ nhìn ra ngắm cảnh. Cạnh Na là một chàng người Mỹ tuổi khoảng ngoài ba mươi, dáng vẻ tầm thước, mắt nâu hạt dẻ trông rất hiền, đang lặng lẽ coi phim tài liệu về thiên nhiên bằng iPad. Na cảm thấy buồn chán nên đợi lúc người ta phát đồ ăn, Na đánh bạo hỏi “mắt nâu” làm sao mà có phim coi, anh ấy bảo phải tải app của hãng hàng không về thì mới coi được phim của họ mà không cần wifi. Giờ phi cơ đang bay nên phải chờ khi có internet kết nối thì mới tải được. Thôi vậy, Na đành đọc báo và ngủ suốt chuyến bay.
13 Tháng Tám 20203:44 CH(Xem: 1015)
mùa hè thèm một ái ân không định rõ / mơn man trái tim với dục tính nhẹ nhàng / nỗi buồn nhân sinh như sóng xa đổ về / chiếc lưng còng gánh nợ bao nhiêu kiếp