- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,431,881

TUỔI EM TUỔI TRẮNG

11 Tháng Ba 20209:32 CH(Xem: 670)
Mua Nuoc Noi An Giang BW- NHNam
Mùa Nước Nổi An Giang - ảnh Nguyễn Hoàng Nam



THƯƠNG CAY MẮT NHỮNG NGÀY SAU CẠN LÒNG

 

cạn ngày cạn tháng cạn năm

dõi về đâu cũng nghe nhầm lối đi

góc nào tối góc nào khuya

vẫn e không đủ chắn che phận mòn!

 

nhạt rồi, lại cứ nhạt hơn

lòng sương đã thấu lời sương lạnh lùng

xoá bôi bôi xoá âm thầm

thương cay mắt thuở ta lầm chính ta!

 

ngỡ mình nhân nghĩa, hoá ra

bạc từ kiếp trước bạc qua kiếp này

xoá bôi bôi xoá... phai đời

câu thơ ngày cũ như lời mộng du!

 

chân trời xạm khói từ lâu

thương cay mắt những ngày sau cạn lòng.

 

Đinh Thị Thu Vân

 

 

C Á N H  C H I M  G Ầ Y  M Ắ C  CẠ N

 

trái tim tôi ơi... sao chênh chao quá đỗi

muôn nhịp tơ chùng, muôn nhịp tơ rơi

muôn nhịp rưng rưng như chực vỡ ra rồi

muôn nhịp mảnh... chiều ơi, tôi chết mất...

 

thêm bước nữa thôi, là sang bờ mơ ước

khát khao này lay lắt một đời tôi!

thêm bước nữa... trao đi niềm yếu ớt

sẽ không còn phai úa một làn môi

 

cuồn cuộn gió... xa xanh nhìn tôi trách

tình yêu ơi sao cứ phải im lời

cuồn cuộn mắt... sao tôi không thể nói:

em đã đợi anh mà, run rẩy những tinh khôi!

 

em đã đợi anh mà, giữa lầm lỡ, nổi trôi

bao ảo vọng buồn tan như bọt sóng

em đã đợi và chính em làm hỏng

trọn chuỗi ngày xa khuất dấu chân mong!

 

trọn chuỗi ngày xa khuất dấu chân thương

em làm hỏng đời em, khi anh chưa kịp tới

để chiều nay, chiều mai... dẫu muôn yêu nghìn gọi

em như cánh chim gầy mắc cạn giữa chơi vơi

 

em như cánh chim côi oan nghẹn nỗi câm lời...

 

Đinh Thị Thu Vân

 

TUỔI EM TUỔI TRẮNG...

 

em không mười sáu không mười tám

không cả đôi mươi... bởi lụy người

tuổi trôi lơ lửng theo mềm yếu

non cỗi nương nhờ anh mặn vơi!

 

non cỗi nương nhờ âu yếm soi

thoắt trăng rằm đấy, chợt ba mươi

em đem cược hết đời nông nổi

phó thác vào anh - tuổi trắng ngời!

 

hồn yêu dong ruổi thân chìm nổi

bạc mắt còn neo những hão huyền

non cỗi dập duềnh như sóng quyện

tuổi đổi theo người

theo nhớ quên...

 

Đinh Thị Thu Vân

 

 

BIẾT ĐÂU CÒN LÚC CÔ ĐƠN

 

anh ơi nắng gió quanh đời

em không chia được, thương rời rạc thương

chỉ là phơ phất lời suông

chỉ là như khói như sương lững lờ

 

em không chia được buồn xưa

những đêm thảng thốt, những mùa bão giông

tay anh em chẳng được cầm

bước chân ngày đó bận lầm lỡ trôi...

 

giờ thuyền không thể ra khơi

quẩn quanh cánh gió chiều ơi nao lòng

bốn bề biển bốn bề sông

bốn bề xô đẩy...em không cách gì !

 

không đành bèo bọt trôi đi

lòng em gối trúc mành mây giữ gìn

xa xôi anh dẫu vô tình

biết đâu còn lúc quay nhìn xốn xang...

 

biết đâu còn lúc cô đơn

đôi ba phút nhớ...mà san sớt về!

 

Đinh Thị Thu Vân

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Giêng 202012:21 SA(Xem: 1010)
Chiều mùng 3 tết, trời vẫn rét cắt da cắt thịt. Tôi dừng nghỉ ở Đền Mẫu trước khi qua sông để vào bản Cọ, bản Khau. Sông Cầu cạn lắm, nước trong veo và lạnh, nhìn rõ sỏi trăng dưới đáy. Đi thuyền thuyền qua sông hai bên bờ cây lá run rẩy vì rét, hình như xa xôi kia còn sót lại một bông hóa chuối rừng như một ngọn lửa nhỏ thắp lên giữa khu rừng, làm ấm lòng một gã thợ ảnh là tôi, bỏ vợ con nheo nhóc ở nhà, ôm máy ảnh đi kiếm tiền nơi rừng xanh núi đó, khi thiên hạ vẫn đang say sưa đón tết. Chỉ có điều bông hoa chuối rừng này đỏ một cách lạ lùng, như màu máu tươi vậy, tôi đi đến đâu cũng vẫn thấy bông hoa ấy lúc trước mặt, lúc sau lưng, lúc ở đáy sông khi thuyền sang sông.
24 Tháng Giêng 202012:16 SA(Xem: 1257)
Những ngày giáp Tết năm nay, tôi mang một ít hàng ra chợ trời bán cho vơi bớt hàng cũ. Lúc đầu mới ra bán tôi rất ngại, lo sợ đủ điều nên thay vì tôi chọn chỗ đông người để bán cho đắt hàng, tôi lại chọn chỗ vắng hơn cho đỡ phải tranh giành bon chen với người khác. Dần dần tôi lại cảm thấy ở chợ trời cũng nhẹ nhàng chứ không đến nỗi vất vả, giành giựt như tôi nghĩ, tôi cũng có những người bạn mới từ nơi chốn này.
23 Tháng Giêng 20201:14 SA(Xem: 999)
Mấy hôm rày tôi không hát " ầu ơ ví dầu..." để ru cháu ngủ mà hát thật "mùi" cái bài "Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa". Cái thằng cu Ben em cu Tèo nghe êm tai nó "phê" một giấc. Bởi vì "ruột gan" của quại nó có gởi qua đó để hát mà lỵ Bây giờ già già thiệt rồi nên cứ hay nhắc câu: " Nhớ hồi xưa!!...". Mà nhớ gì nhất nào!? Chắc ai cũng như tôi. "Nhớ Tết nhất!". Đó là nỗi nhớ nồng nàn nhất trong muôn nỗi nhớ của cuộc đời.
23 Tháng Giêng 202012:31 SA(Xem: 861)
Tháng giêng trải một màu nhung mươn mướt / Đón bước chân em qua thảm cỏ xanh / Mây vương vấn vờn quanh tà áo mỏng / Bờ vai gầy như cánh vạc mong manh.
23 Tháng Giêng 202012:07 SA(Xem: 811)
Tiếng khóc ai oán của chị Nhung con cụ Lê Đình Kình - người bị lực lượng cưỡng chế giết chết ở Đồng Tâm - như một nhát dao xuyên suốt tất cả trái tim những ai lắng nghe nó. Cho dù họ là người của chính quyền hay các nhà hoạt động, những người khác hẳn nhau về chính kiến.
23 Tháng Giêng 202012:00 SA(Xem: 920)
Trở về đồi xưa / Nghe hạt cát trinh nữ / Nghe sóng biển cội nguồn / Những em bé còi cọc tròn đôi mắt ngây thơ nhìn máu đổ / Những làng quê lở lói lòng đen / Những núi đồi nham nhở mắt trắng / Những miệng cười đểu cáng rau ráu phận người
22 Tháng Giêng 202011:35 CH(Xem: 875)
những ngày thiên nga trắng / số mệnh bị xé toang / đất nở ra những bông hoa máu / bầm tím bình minh
22 Tháng Giêng 202011:23 CH(Xem: 816)
buổi chiều chúng tôi ngồi ở đất nước mình / trên ngọn cây tù mù đã cụt những cành lá / loài chim kêu và bay đi trong giọng khàn thế kỷ / chiều đỏ mắt sóng
22 Tháng Giêng 202011:08 CH(Xem: 807)
Chắt chiu ngày giá Đông qua / Nếp quê gói trọn đậm đà, ngọt thơm / Tường loang bóng Mẹ lom khom / Bếp than ánh lửa rực hồng lâng lâng
22 Tháng Giêng 20209:23 CH(Xem: 952)
Khi tôi vừa bước lên cầu thang thì bất chợt nghe tiếng đàn piano vọng xuống từ trên tầng hai của căn chung cư, tiếng đàn vang lên từng khúc gãy nhịp tạo ra một thứ âm thanh rời rạc nghe chói tai khiến tôi đứng khựng lại, và trong một thoáng suy nghĩ, tôi đoán chắc tiếng đàn ấy là của một người đang mầy mò học đàn. Nhiều lần đến chơi với Quân tôi không thấy trong nhà nó có bất cứ một loại nhạc cụ nào, nhưng tình cờ hôm nay nghe được tiếng đàn khiến tôi ngạc nhiên.