- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,494,518

TUỔI EM TUỔI TRẮNG

11 Tháng Ba 20209:32 CH(Xem: 2371)
Mua Nuoc Noi An Giang BW- NHNam
Mùa Nước Nổi An Giang - ảnh Nguyễn Hoàng Nam



THƯƠNG CAY MẮT NHỮNG NGÀY SAU CẠN LÒNG

 

cạn ngày cạn tháng cạn năm

dõi về đâu cũng nghe nhầm lối đi

góc nào tối góc nào khuya

vẫn e không đủ chắn che phận mòn!

 

nhạt rồi, lại cứ nhạt hơn

lòng sương đã thấu lời sương lạnh lùng

xoá bôi bôi xoá âm thầm

thương cay mắt thuở ta lầm chính ta!

 

ngỡ mình nhân nghĩa, hoá ra

bạc từ kiếp trước bạc qua kiếp này

xoá bôi bôi xoá... phai đời

câu thơ ngày cũ như lời mộng du!

 

chân trời xạm khói từ lâu

thương cay mắt những ngày sau cạn lòng.

 

Đinh Thị Thu Vân

 

 

C Á N H  C H I M  G Ầ Y  M Ắ C  CẠ N

 

trái tim tôi ơi... sao chênh chao quá đỗi

muôn nhịp tơ chùng, muôn nhịp tơ rơi

muôn nhịp rưng rưng như chực vỡ ra rồi

muôn nhịp mảnh... chiều ơi, tôi chết mất...

 

thêm bước nữa thôi, là sang bờ mơ ước

khát khao này lay lắt một đời tôi!

thêm bước nữa... trao đi niềm yếu ớt

sẽ không còn phai úa một làn môi

 

cuồn cuộn gió... xa xanh nhìn tôi trách

tình yêu ơi sao cứ phải im lời

cuồn cuộn mắt... sao tôi không thể nói:

em đã đợi anh mà, run rẩy những tinh khôi!

 

em đã đợi anh mà, giữa lầm lỡ, nổi trôi

bao ảo vọng buồn tan như bọt sóng

em đã đợi và chính em làm hỏng

trọn chuỗi ngày xa khuất dấu chân mong!

 

trọn chuỗi ngày xa khuất dấu chân thương

em làm hỏng đời em, khi anh chưa kịp tới

để chiều nay, chiều mai... dẫu muôn yêu nghìn gọi

em như cánh chim gầy mắc cạn giữa chơi vơi

 

em như cánh chim côi oan nghẹn nỗi câm lời...

 

Đinh Thị Thu Vân

 

TUỔI EM TUỔI TRẮNG...

 

em không mười sáu không mười tám

không cả đôi mươi... bởi lụy người

tuổi trôi lơ lửng theo mềm yếu

non cỗi nương nhờ anh mặn vơi!

 

non cỗi nương nhờ âu yếm soi

thoắt trăng rằm đấy, chợt ba mươi

em đem cược hết đời nông nổi

phó thác vào anh - tuổi trắng ngời!

 

hồn yêu dong ruổi thân chìm nổi

bạc mắt còn neo những hão huyền

non cỗi dập duềnh như sóng quyện

tuổi đổi theo người

theo nhớ quên...

 

Đinh Thị Thu Vân

 

 

BIẾT ĐÂU CÒN LÚC CÔ ĐƠN

 

anh ơi nắng gió quanh đời

em không chia được, thương rời rạc thương

chỉ là phơ phất lời suông

chỉ là như khói như sương lững lờ

 

em không chia được buồn xưa

những đêm thảng thốt, những mùa bão giông

tay anh em chẳng được cầm

bước chân ngày đó bận lầm lỡ trôi...

 

giờ thuyền không thể ra khơi

quẩn quanh cánh gió chiều ơi nao lòng

bốn bề biển bốn bề sông

bốn bề xô đẩy...em không cách gì !

 

không đành bèo bọt trôi đi

lòng em gối trúc mành mây giữ gìn

xa xôi anh dẫu vô tình

biết đâu còn lúc quay nhìn xốn xang...

 

biết đâu còn lúc cô đơn

đôi ba phút nhớ...mà san sớt về!

 

Đinh Thị Thu Vân

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 20203:25 SA(Xem: 313)
“Diều Hâu” là biệt danh ông bác sĩ đặt cho tính hiếu chiến của tôi. Xem ra ai cũng có vẻ bực bội về những tin tức xáo trộn ở Sài Gòn. Ông tiếp: - Tụi sinh viên có đứa nào bất mãn, Diều Hâu cứ việc hốt hết đem lên căn cứ 7 giao cho tôi. …/ Cầm lấy ly rượu như muốn bóp vỡ trong tay, thiếu tá Bính giọng gay gắt hơn: - Cứ để tôi thì khỏi cần tốn phi tiễn với lựu đạn cay. Chỉ cần mấy cỗ đại liên trí mấy đầu phố. / Xem ra chính trị đã làm phân hóa giữa chúng tôi. Rồi ông quay sang hỏi ông Bác sĩ: - Sao Docteur Zhivago, ông nghĩ sao về tụi sinh viên tối ngày chỉ biết có biểu tình phá rối ấy? (Mặt Trận Ở Sài Gòn, tr. 27-28) Nếu ngược về năm 1971-1972, đọc đoạn trên thì tôi sẽ rất bất mãn với thái độ của mấy ông quân nhân này. Dạo đó tôi đang là sinh viên năm thứ hai Luật... Hồi đó chúng tôi rất không ưa, hơn nữa còn gọi là -đám lính cảnh sát đàn áp- biểu tình. Ngày ấy, với bọn chúng tôi, dường như hình ảnh sống có lý tưởng là phản chiến...
21 Tháng Mười 202012:52 SA(Xem: 410)
Chắp tay mười phương xanh vô lượng / Đêm hạ nồng sẽ đập cánh bay lên / Phù sinh trôi, phù sinh trôi ngất ngưởng / Bát trăng đầy vừa chạm giếng mưa nghiêng.
09 Tháng Mười 202011:23 CH(Xem: 597)
Vô cùng thương tiếc khi nhận được tin : Nhà thơ NGUYÊN MINH PHÚC / Vừa tạ thế ngày 04/10/2020 tại Kiên Giang Việt Nam.
09 Tháng Mười 202010:43 CH(Xem: 615)
Vô cùng thương tiếc / khi hay tin nhạc mẫu và thân mẫu của hai thân hữu / đại diện cho Tạp Chí Hợp Lưu tại Virgina Phạm Đăng Khoa và Nguyễn Thanh Thúy: Cụ Bà Quả Phụ Phêrô Nguyễn Đình Phê, Nhũ Danh MARIA TRẦN THANH SA Sinh mồng 6 tháng 6 năm 1935, tại Ninh Bình, Việt Nam / đã an nghỉ trong Chúa lúc 7:00 tối Thứ Tư, mồng 7 tháng 10 năm 2020 tại bệnh viện MEDSTAR Southern Maryland / Hưởng thọ 85 tuổi
09 Tháng Mười 20209:25 CH(Xem: 692)
Cụ Bà Quả Phụ Phêrô Nguyễn Đình Phê / Nhũ Danh MARIA TRẦN THANH SA / Sinh mồng 6 tháng 6 năm 1935, tại Ninh Bình, Việt Nam / đã an nghỉ trong Chúa lúc 7:00 tối Thứ Tư, mồng 7 tháng 10 năm 2020 / tại bệnh viện MEDSTAR Southern Maryland / Hưởng thọ 85 tuổi
07 Tháng Mười 202012:40 SA(Xem: 959)
Phủ Tây Diêm Vương đèn xanh lét. Tổng ma đầu mặt trắng như bôi vôi. Toàn thân cũng trắng xóa. Trắng từ đầu đến chân. Ngồi trầm tư trước bàn. Trên bàn trống trơn nhẵn thín, không có một thứ gì. Tổng ma đầu cứ ngồi yên như thế rất lâu. Rất lâu… Đầu lĩnh ma lướt vào nhẹ như gió sông Nại Hà. Khác với Tổng ma đầu, Đầu lĩnh mặt đen như sắt nguội. Đầy nếp nhăn nhúm dọc ngang, mắt lập lòe đỏ đọc. Khúm núm...
07 Tháng Mười 202012:24 SA(Xem: 810)
Trăng đã rằm và lá đã thu / Ta bày biện vỉa hè / Xa xứ / Những tờ lịch võ vàng rơi / Que kem tan chảy leng keng giấc mơ phượng vĩ
24 Tháng Chín 202011:33 CH(Xem: 994)
Khi người về bỏ quên vạt nắng / Để buổi chiều văng vẳng lời đau / Vàng rưng rức một màu cỏ úa / Lịm vào hồn từng giọt chênh chao.
24 Tháng Chín 202010:46 CH(Xem: 862)
Trong khu dinh thự nguy nga và duy nhất có cổng mang tên “Ô Y Hạng”(1) của phường Bích Câu - Thăng Long, sáng nay có một không khí náo nhiệt khác lạ, qua những dáng người vội vã, những gương mặt tò mò, những lời thì thào háo hức… Mặc dù không có đèn treo hoa kết, người ngoài cũng có thể đoán được rằng nơi đây sắp diễn ra một nghi lễ quan trọng.
23 Tháng Chín 20202:10 SA(Xem: 1478)
Bà Phước đang nằm dài trên nền xi măng, la lối om sòm “Trả tiền cho tao, tao có mấy trăm tiền già mà tụi nó cũng lấy hết của tao!” Hai anh chàng nhân viên cứu thương ngỡ ngàng không hiểu bà Phước bị làm sao. Hương mở lời: -Tôi là y tá của bà, để tôi coi có chuyện gì.