- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,419,912

MỘT GIẤC MƠ

28 Tháng Mười Hai 201910:55 CH(Xem: 887)

ve nha 1-le minh phong
Về nhà- tranh Lê Minh Phong

CHẲNG ĂN NHẰM GÌ TÔI

 

Trời nắng mưa có ăn nhằm gì tôi

Mà trái tim cũng hôm mưa hôm nắng

Hớp nước ngọt cũng dâng đầy vị đắng

Như canh khổ qua quá hạn đã dăm ngày

 

Mắc mớ gì tôi những chiếc lá bay

Mà cõi lòng cũng vàng phai tơi tả 

Dưới gót chân là mình hay xác lá

Cùng gió xoay xao xác khoảnh trời thu

 

Ăn nhằm gì tôi cái đám mây mù

Mà đôi mắt cũng mịt mờ sương khói

Chẳng dám chớp sợ mưa về một cõi

Lũ lụt hồn côi biết phải làm sao?

 

Dính dáng gì tôi bầu trời không sao

Mà trí óc lại trệ trì u tối

Quanh quẩn mãi tìm đâu được lối

Cứ lần mò một góc nhỏ ngậm ngùi 

 

Mà cái sự buồn có ăn nhằm gì tôi

Đến gõ cửa dẳng dai như đòi nợ

Tôi xua đuổi hắn còn hoài viện cớ

Dày mặt ở lì chẳng cần biết đúng-sai

 

Giận thiệt tình sao chẳng hiểu đúng-sai

Mắc mớ gì, ăn nhằm gì tôi chứ ?

 

DƯƠNG PHƯƠNG LINH

(20/11/2019)

 

  

 

MỘT GIẤC MƠ

 

Hôm qua mơ thấy anh

Chập chờn trong giấc mộng

Nụ cười ai gần lắm

Bừng sáng khoảnh trời đông

 

Đêm qua, đêm mênh mông

Bước chân người trong mộng

Yêu thương nghe gần lắm

Dường như thật, như không

 

Người hay đêm thì thầm

Lời tình tự bên tai

Ta chìm sâu mê mải

Giòng sông vai áo ai

 

Người hay đêm vươn tay

Khe khẽ vờn môi mái

Ta chìm sâu, rất lạ

Nghìn sao đôi mắt ai

 

Gió thả hồn đi hoang

Từng cánh đào lang bạt

Ta thả hồn chếnh choáng

Nương mây hồng miên man

 

Hôm qua một cơn mơ

Ta nhập hồn Từ Thức

Ngẩn ngơ bừng tỉnh giấc

Chẳng nhớ nổi tên người

 

DƯƠNG PHƯƠNG LINH

(12/Février/2019)

 

XIN LỖI, CHÚNG TÔI CHỈ LÀ NHỮNG NGƯỜI YÊU NƯỚC

 

Nam quốc sơn hà Nam đế cư,

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

(LTK)

 

Xin lỗi, chúng tôi chỉ là những người yêu nước

Dâng con tim cho tiếng nói công bình

Khi đất nước trước họa ngoại bang xâm lược

Ai có thể dứng nhìn, ai có thể khoanh tay?

 

Ai có thể dửng dưng trước bè lũ tay sai

Mang thân phận cao quí nhưng cúi luồn ngoạ quỷ

Chúng có đáng mang họ Nguyễn, Trần, Lê, Lý?

Dòng máu Việt trong người sao mang bán quê hương?

 

Tổ tiên chúng ta đã bao đời dâng hiến máu xương

Việt Nam tuy nhỏ bé, bốn ngàn năm vẫn ngang tàng đứng thẳng

Đã có ai chưa từng tự hào Trưng, Triệu, Bạch Đằng ...?

Dòng máu tiên rồng dẫu ngàn dặm nào có thể loãng tan

 

Đừng nói chúng tôi đang làm tổ quốc tan hoang

Xin lỗi, chúng tôi chỉ là những người yêu nước

Biết tức giận, chống bạo tàn ngang ngược

Chẳng thể im lìm trước hiểm hoạ việt gian

 

Đừng nhân danh hùng mạnh mà bán nước cho ngoại bang

Đã có bao vết xe đổ, kìa Đông Phi, Boten, Sri Lanka ...

Có lẽ vì đồng tiền đã che mắt tất cả

Làm sao có thể nghĩ tận tường cho thế hệ mai sau !!!

 

Hỡi những ai còn chút tình thâm sâu

Của những đứa con còn thương nòi giống Việt

Đừng yên lặng, đừng hãi sợ, đừng như không biết ...

Để sau này hối hận đất nước đã về đâu

 

DƯƠNG PHƯƠNG LINH

(03/Juillet/2018)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 20196:54 CH(Xem: 1422)
Điệu nhạc đơn độc trỗi dậy, / người ca sĩ giọng khàn đục cất cao tiếng hát mê hoặc / căn phòng tối chìm vào cung bậc / đâu đó trên môi, trong tóc / nụ hôn còn hồng da thịt / tiếng kèn đồng ngày nào thổi xuyên miền ký ức.
11 Tháng Mười Một 20196:47 CH(Xem: 1437)
Hắn nhìn chăm chú bức tranh treo trên tường, đôi mắt hắn lóe lên một tia nhìn đầy cảm xúc. Có lẽ hắn đang liên tưởng hình ảnh người thiếu nữ trong tranh là một người có thật ngoài đời. Người thiếu nữ có đôi mắt rất buồn, một nỗi buồn tận cùng của sự đau khổ, tuyệt vọng.
10 Tháng Mười Một 20199:24 CH(Xem: 1125)
Không còn ai thắp ngọn nến hồng / Hạt mưa bay long lanh / Ấm áp tiếng cười ngọn gió / Ta mở cánh cửa mùa đông
10 Tháng Mười Một 20199:16 CH(Xem: 1591)
“Thưa bố, mẹ Con đắn đo nhiều lắm, và phải tập trung rất nhiều lòng dũng cảm để có thể viết bức thư này… Khi bố mẹ đọc được những dòng này, con đã ở một phương trời xa, phương trời mơ ước mà con từng ấp ủ trong những năm túng quẫn đến cạn đường sống của nhà ta…
07 Tháng Mười Một 20198:36 CH(Xem: 1572)
Trong thời niên thiếu, anh cũng như một số bạn đều mê đọc tiểu thuyết, đọc thơ của các văn thi sĩ tiền chiến. Trong các nhóm nhà văn đó thì nhóm Tự Lực Văn Đoàn đã ảnh hưởng đến anh nhiều nhất. Văn của họ nhẹ nhàng, trong sáng, với những truyện tình lãng mạn lồng trong khung cảnh quê hương đơn sơ và lúc nào cũng man mác tình yêu. Truyện của họ, không lúc nào thiếu trong tủ sách gia đình của anh. Trong nhóm đó, Nhất Linh được anh coi như một mẫu người lý tưởng, một nhà văn, một chiến sĩ cách mạng. Nhiều nhân vật trong truyện đã in sâu vào ký ức anh. Họ không những đã trở thành một phần đời sống của anh mà đôi khi lại là những giấc mộng không thành. Trong những năm cuối cuộc đời, ông xa lánh cảnh trần tục, như một tiên ông quy ẩn bên dòng suối Đa Mê của rừng lan Đà Lạt.
05 Tháng Mười Một 20196:10 CH(Xem: 1276)
Nỗi buồn em chưa bao giờ cũ / Em giấu nó như trai ngậm ngọc / Như cầu vồng sau mưa / Em giấu nỗi buồn từ sáng qua trưa / Chiều tà và đêm xuống ...
02 Tháng Mười Một 20193:46 CH(Xem: 1204)
ngày chuyển điệu tiếng gọi mùa đông / cho dù sự gắng gượng không thể lóe sáng âm thanh / người ta bắt đầu chuẩn bị cho vẹn phần cuộc vui / chúng ta đang bị nghiêng trong vời vợi ngữ cảnh
02 Tháng Mười Một 20193:29 CH(Xem: 1324)
Anh cấm em làm thơ có từ Hỏi / Bởi e rằng ăn cắp của Hữu Thỉnh / Song không hỏi em sẽ chết vì ấm ức lẫn hoài nghi / Không hỏi chẳng biết tại sao mình bị chửi / Chửi te tua xác mướp /
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 1553)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 1545)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.