- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,493,215

TIỄN THÁNG MƯỜI HAI

28 Tháng Mười Hai 201910:49 CH(Xem: 2467)


kt 2
Tranh Khánh Trường

TIỄN THÁNG MƯỜI HAI

 

thổi bọt xà bông đồ chơi em bé

một vòng to như trái banh phản chiếu khuôn mặt lung linh nhiều màu

trong vài giây rồi vỡ tung

bàn tay nào run run đón chào mùa đông

những âm thanh lạ kỳ ngày cuối năm

chú mèo ngao ngao trốn lạnh bên cửa

con chim nhỏ kêu chim chíp

làm sao nhớ những điều đáng nhớ

làm sao quên những chuyện đáng quên

cho năm cũ qua đi thanh thản ?

 

cầm quả cầu giáng sinh treo lên cây thông

nghe đong đưa niềm vui ngắn nhỏ

trăm chuyện cổ tích trào lên trong lòng

nhìn bé thơ nhớ lại tuổi bình yên thơ dại

chút mặt trời buổi chiều trở lại như con sâu trên lá

hôm nay lòng bỗng ấm

xao động vài ngôi sao trong đêm

nghe hơi thở gần nhau chút nữa

êm đềm như cuộc đời nhỏ chúng ta

giữa không khí tự do quý báu

 

nâng ly rượu cùng bạn đời tóc bạc

bao nhiêu thập kỷ thiết tha

cất cho nhau những trang sách quý

nói về quê hương xưa cũ

một góc phố buồn

một vầng trăng muộn

tiếng xe mì lốc cốc ngõ đêm

trái tim viễn phương như sưởi ấm ngân hà

trở mình thức dậy theo lời kinh bóng xế

còn một ô cửa nhỏ đủ tầm tay với

hãy mở ra nhìn về thăm thẳm phương đông

 

chiến tranh và hòa bình

hận thù và thông cảm

dằn vặt nhau bằng ngôn ngữ của bạo lực

câu thơ rụt rè bên thềm cửa không dám thốt ra

vũng nước sắp đông thành đá làm tâm hồn trượt ngã

giọt mưa rơi trên lọn tóc hiếm hoi

ngày cuối năm làm rụng chiếc lá trên khung cửa rong rêu

nghe tiếng soi mòn thời gian theo bóng đời phiêu lãng

nhặt nỗi buồn gom thành lửa

đốt lên chiều tháng mười hai sắp hết

như một tiễn đưa…

 

thy an




CHỜ MỘT NGÀY…

 

 

chờ một ngày lời thơ viên mãn

chụm vào nhau thành tiếng hát bay lên trời

thiên thu nào thức dậy lung lay tâm thức

người rũ nhau về sau bao nhiêu năm bỏ cuộc chơi

 

chờ một ngày dòng sông cuốn đỏ phù sa

nuôi hạt gạo tinh anh tan vào thân thể

nhìn nhau chợt thấy mái đầu nhuốm bạc

nụ cười năm xưa ái ngại thẩn thờ

 

chờ một ngày con chim đậu lên mái ngói

ru tiếng ngọt ngào chân thật cỏ cây

hồn lâng lâng bay về chốn cũ

nghe bước ai đi thao thức bên đồi

 

chờ một ngày em nở nụ cười hạnh phúc

bàn tay lâng lâng vuốt tóc con thơ

xây tương lai đẹp cho bầy trẻ nhỏ

vui đến trường những buổi sáng tinh mơ

 

chờ một ngày râu tóc mọc ra mãn nguyện

khuôn mặt da nhăn của tuổi sắp già

khề khà rượu đỏ mềm môi ướt ngọt

chén ân tình rót mãi đầy vơi

 

chờ một ngày quê hương sống lại

giông gió một thời chỉ còn trong xa xôi

ta và người, em và tôi

nắm tay nhau, bay lên áng mây trôi …

 

thy an

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Chín 20204:38 CH(Xem: 888)
Những người lính đáng thương này / Phải đối diện với mặt trận thành phố / Từ rừng rú họ được đưa về thủ đô / Để bảo vệ trấn an những con người kêu gào chiến tranh / nhưng chính họ lại đứng bên ngoài cuộc chiến / Và người lính bỗng dưng biến thành con thú cô đơn / ngơ ngác giữa Mặt Trận Ở Sài Gòn
08 Tháng Chín 202010:30 CH(Xem: 900)
có những con chim bay về phía mặt trời / ngậm hạt đậu như viên kim cương trên tóc người thiếu nữ / cơn gió mùa hạ ngông cuồng thổi qua thành phố / nhiều ô cửa chưa mở ra / phía sau là những căn phòng chứa đầy kỷ niệm / im lặng
08 Tháng Chín 202010:25 CH(Xem: 857)
Tháng chín về / Không nhớ cũng không thương / Không chán mắt để thành yêu đắm đuối / Đâu bờ bến để còn rong ruổi / Chẳng tương tư cũng nhớ môi mềm
08 Tháng Chín 202010:19 CH(Xem: 934)
Để mô tả nghành tư pháp nước ta hiện nay, xin được dẫn bằng nỗi lo sợ sâu thẳm trong lòng người dân VN qua câu nói của cựu Uỷ viên Bộ chính trị Đinh La Thăng trước toà: “ Xin hãy đối xử với bị cáo như số phận một con người !”
08 Tháng Chín 20209:38 CH(Xem: 595)
Trong những ngày đang phải cố thủ tại gia một cách tuyệt vọng trước “kẻ thù vô hình” Corona virus giăng mắc, phong tỏa nơi nơi, “Mặt Trận Ở Sài Gòn” là một nguồn quên lãng lớn cơn đại dịch này. Trước hiện tại đang thêm phần đen tối không chỉ vì đại dịch Cô-Vy và nạn suy thoái/ lạm phát mà chủ yếu vì một chính tình thối nát, có khi người ta phải đi vay mượn một vài tia sáng từ quá khứ để có thể ngày qua ngày. Những câu chuyện cách đây cả 50 năm ở một nơi nay quá xa xôi bỗng dưng sống lại một cách da diết trong trí nhớ, trong con tim của mỗi chúng ta khi có “Mặt Trận Ở Sài Gòn” đặt đầu bàn ngủ (không phải gối đầu giường).
08 Tháng Chín 20209:23 CH(Xem: 849)
Mẹ là người Mường thuộc vùng sâu vùng xa của một huyện miền núi chủ yếu là cao nguyên. Làng quê của mẹ sát bên sông Đà, xa đường cái, xa thị trấn thị tứ, vào được tới đó phải vượt qua nhiều chặng sông hồ đường đất gian khổ - nhất là vào mùa mưa, mọi người kể thế... Vào thăm Bảo tàng tỉnh, thấy có ảnh mẹ. Hóa ra, mẹ là một trong bốn bà Mẹ Việt Nam Anh hùng của tỉnh này từng được Nhà nước phong tặng...
03 Tháng Chín 20204:39 CH(Xem: 938)
Tôi hỏi dung nhan một chiều phai nắng / Hỏi tàn tro còn khơi dậy lửa lòng / Hỏi trăm năm vô duyên lận đận / Hỏi con đò bến cũ có còn không
03 Tháng Chín 20203:59 CH(Xem: 843)
Con từ đau đẻ nặng mang / Mẹ ơi nhớ mẹ sao ngăn được lòng / Bát cơm bỗng hoá lửa hồng / Vốn không bản thiện trùng trùng ác lai
03 Tháng Chín 20202:59 CH(Xem: 1472)
Ngày quen nhau, Nó và Muội cùng 19 tuổi. Nó là con trai cả trong một gia đình giàu có người Tàu Việt, ở nhà gọi nó là A Chảy. Còn tên Muội do từ nickname “Tiểu Muội” cả nhóm đặt cho vì Muội nhỏ tuổi nhất nhóm. Nhưng Nó toàn gọi Muội là A Muối, “em gái nhỏ” theo tiếng Hoa! Nó học trường Hoạ, Muội học trường Nhạc. Con gái trường Nhạc thường có nhiều anh đứng chờ trước cổng chờ sáng trưa chiều tối vì giờ học mỗi người mỗi khác nhau. Riêng Muội chả có anh nào vì Muội thuộc dạng “know-it-all girl”, hay sửa lưng bất kỳ ai nói gì không chính xác. Mà con trai thì thường thích các em hiền ngoan khờ dại! Muội chưa bao giờ tới trường Hoạ, nhưng Nó lại hay tới trường Nhạc chờ Muội.
31 Tháng Tám 20201:35 SA(Xem: 973)
bước vô Đà nẵng lần đầu / đi qua đi lại lạc Cầu vồng chơi / nghe chiều xuống chậm chân lơi / bến xe vắng đợi khách mời vắng thưa