- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
248,833

TIỄN THÁNG MƯỜI HAI

28 Tháng Mười Hai 201910:49 CH(Xem: 7776)


kt 2
Tranh Khánh Trường

TIỄN THÁNG MƯỜI HAI

 

thổi bọt xà bông đồ chơi em bé

một vòng to như trái banh phản chiếu khuôn mặt lung linh nhiều màu

trong vài giây rồi vỡ tung

bàn tay nào run run đón chào mùa đông

những âm thanh lạ kỳ ngày cuối năm

chú mèo ngao ngao trốn lạnh bên cửa

con chim nhỏ kêu chim chíp

làm sao nhớ những điều đáng nhớ

làm sao quên những chuyện đáng quên

cho năm cũ qua đi thanh thản ?

 

cầm quả cầu giáng sinh treo lên cây thông

nghe đong đưa niềm vui ngắn nhỏ

trăm chuyện cổ tích trào lên trong lòng

nhìn bé thơ nhớ lại tuổi bình yên thơ dại

chút mặt trời buổi chiều trở lại như con sâu trên lá

hôm nay lòng bỗng ấm

xao động vài ngôi sao trong đêm

nghe hơi thở gần nhau chút nữa

êm đềm như cuộc đời nhỏ chúng ta

giữa không khí tự do quý báu

 

nâng ly rượu cùng bạn đời tóc bạc

bao nhiêu thập kỷ thiết tha

cất cho nhau những trang sách quý

nói về quê hương xưa cũ

một góc phố buồn

một vầng trăng muộn

tiếng xe mì lốc cốc ngõ đêm

trái tim viễn phương như sưởi ấm ngân hà

trở mình thức dậy theo lời kinh bóng xế

còn một ô cửa nhỏ đủ tầm tay với

hãy mở ra nhìn về thăm thẳm phương đông

 

chiến tranh và hòa bình

hận thù và thông cảm

dằn vặt nhau bằng ngôn ngữ của bạo lực

câu thơ rụt rè bên thềm cửa không dám thốt ra

vũng nước sắp đông thành đá làm tâm hồn trượt ngã

giọt mưa rơi trên lọn tóc hiếm hoi

ngày cuối năm làm rụng chiếc lá trên khung cửa rong rêu

nghe tiếng soi mòn thời gian theo bóng đời phiêu lãng

nhặt nỗi buồn gom thành lửa

đốt lên chiều tháng mười hai sắp hết

như một tiễn đưa…

 

thy an




CHỜ MỘT NGÀY…

 

 

chờ một ngày lời thơ viên mãn

chụm vào nhau thành tiếng hát bay lên trời

thiên thu nào thức dậy lung lay tâm thức

người rũ nhau về sau bao nhiêu năm bỏ cuộc chơi

 

chờ một ngày dòng sông cuốn đỏ phù sa

nuôi hạt gạo tinh anh tan vào thân thể

nhìn nhau chợt thấy mái đầu nhuốm bạc

nụ cười năm xưa ái ngại thẩn thờ

 

chờ một ngày con chim đậu lên mái ngói

ru tiếng ngọt ngào chân thật cỏ cây

hồn lâng lâng bay về chốn cũ

nghe bước ai đi thao thức bên đồi

 

chờ một ngày em nở nụ cười hạnh phúc

bàn tay lâng lâng vuốt tóc con thơ

xây tương lai đẹp cho bầy trẻ nhỏ

vui đến trường những buổi sáng tinh mơ

 

chờ một ngày râu tóc mọc ra mãn nguyện

khuôn mặt da nhăn của tuổi sắp già

khề khà rượu đỏ mềm môi ướt ngọt

chén ân tình rót mãi đầy vơi

 

chờ một ngày quê hương sống lại

giông gió một thời chỉ còn trong xa xôi

ta và người, em và tôi

nắm tay nhau, bay lên áng mây trôi …

 

thy an

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tám 20225:48 CH(Xem: 1020)
Thiếu tá Hân lấy lại tư thế ngồi trước vô lăng một cách điệu nghệ như chứng tỏ cho người bạn dạy lái xe mà anh hình dung đang ở bên cạnh rằng: “Cậu xem, “tay lái lụa” của tớ đã đạt tới trình độ nghệ sĩ chứ không phải là anh thợ lái - dù là thợ lái chuyên nghiệp cho ba tớ trước đây hay cho tớ hiện giờ…”.
01 Tháng Tám 20228:19 CH(Xem: 1081)
không viết nổi bài thơ tình / nào khó / mặt trời ngừng quay mặt trăng thôi đẩy thuỷ triều lên xuống / vẫn yêu / đi năm trăm dặm tìm em / không hề biết khát / khuôn đã có từ lâu
01 Tháng Tám 20227:00 CH(Xem: 1045)
Hai chị em Quỳnh Trâm và Bội Trâm hôm nay được mẹ dạy làm món bánh trái cây bằng bột đậu xanh để đón anh gia sư của hai nàng. Những chiếc bánh xinh xinh đủ màu sắc của trái khế vàng, trái ớt đỏ, trái mảng cầu…được bày sẵn trên khay thật hấp dẫn.
01 Tháng Tám 20226:43 CH(Xem: 1055)
người năm xưa về lại năm nay / những người năm nay tháo chạy / mồ hôi chiếc cột đèn rúc rích / nào đâu nước vẫn qua cầu
01 Tháng Tám 20226:34 CH(Xem: 1085)
Trong cái thời buổi “Mạt” đủ thứ này, biết bao hiện tượng được gọi là “văn hóa” giống như “Huyền thoại” liên tục nảy nở, khiến thiên hạ khóc dở mếu dở, cười trong chua chát, thậm chí lo âu và hoảng sợ đến thót tim…
28 Tháng Bảy 20225:39 CH(Xem: 1091)
trên xứ sở của dối trá / công lý đội chiếc mũ tàng hình / quan tòa làm xiếc / đi dây trên núi tiền loảng xoảng / và thay vì tiếng vỗ tay / ngày cũng như đêm / là tiếng khóc của dân lành / áo in hai chữ oan khiên /
28 Tháng Bảy 20225:29 CH(Xem: 1079)
Ông Đình ngồi bên lan can tầng một, với be rượu đế Gò Đen, một đĩa đậu phộng. Dưới chân là con đường Đào Duy Anh, quận Phú Nhuận, có hàng cây sao thấp thoáng mấy con sóc nhí nhảnh chuyền cành, thỉnh thoảng xòe đuôi dài đú đởn với nhau. Chúng không quan tâm đến xe cộ như dòng thác lũ cuồn cuộn chảy. Thói quen uống rượu một mình với đậu phộng rang, có từ hồi tham gia kháng chiến chống Pháp trên đất Bắc. Quê ông, một tỉnh cực Nam Trung bộ, nắng gió nên ít người nhâm nhi ly rượu với lạc rang như ở Thủ đô. Năm nay ông đã 82 tuổi, có năm mươi năm làm nghề, ông đã tham gia khai quật hàng trăm ngôi mộ cổ. Về hưu đã lâu, nhưng nhờ vốn kiến thức, ông vẫn được mời tham gia vào những đợt khảo cổ. Ông thông thạo chữ Pháp, chữ Hán, ngôn ngữ rất cần cho việc khám phá thư tịch cổ.
27 Tháng Bảy 202212:25 SA(Xem: 1205)
Sáng sớm, ông bác sĩ quản lý vào phòng báo tin: sau khi hội ý với các bác sĩ chuyên khoa, tất cả đồng ý để tôi xuất viện vào trưa hôm nay và một tháng sau trở lại tái khám. Thú thực, tôi mừng lắm, nghĩ mình đã được sinh ra lần thứ ba! Lần đầu, vào lúc khởi diễn cuộc Thế Chiến Thứ Hai, Mẹ sinh tôi tại một làng quê thuộc Tỉnh Hải-Dương, miền Bắc Việt-Nam; lần thứ hai cách đây bốn mươi năm, là lúc tôi được phóng thich khỏi trại tù Vĩnh-Quang, một trong những nơi giam giữ các sĩ quan miền Nam, dưới chân núi Tam-Đảo thuộc tỉnh Vĩnh-Phú, cũng tại miền Bắc Việt-Nam. Và lần này, lần thứ ba được sinh ra, là ngày tôi xuất viện, sau một thời gian trị liệu nhiều “gian khổ”, “cam go” tại một bệnh viện nổi tiếng ở Houston, Texas.
21 Tháng Bảy 202211:05 CH(Xem: 1252)
Ngày X, tôi tỉnh dậy trên giường, bác sỹ, y tá và cả hộ lý nhìn tôi, cái nhìn từ trên xuống, còn tôi thấy họ chụm đầu, vài đôi mắt kính của họ lấp loáng những tia sáng, những ngọn đèn trên trần cũng hắt xuống một thứ ánh sáng dịu.
21 Tháng Bảy 202211:32 SA(Xem: 1295)
Tôi hiểu nỗi thất vọng, sự đau lòng của em sau đợt thi năng khiếu chuyên ngành đạo diễn vừa rồi; và mọi lời an ủi lúc này là vô nghĩa. Tôi chỉ có đôi dòng tâm sự may ra có thể giúp em bình thản lại, dù lúc này có thể một số người thân gia đình em đang bĩu môi: “Ai bảo cứ khích nó đi vào cái nghề "chân không tới đất cật không tới trời", mơ mộng viển vông! Kỹ sư, bác sĩ còn chẳng ăn ai, nữa là cái nghề “đào giếng” (nhại vui cách nói của người miền Trung Trung Bộ)…