- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,530,548

ẢO THUẬT

13 Tháng Mười Hai 201910:05 CH(Xem: 3852)

tim duong len troi-le minh phong
Tìm đường lên trời - tranh Lê Minh Phong

ẢO THUẬT

 

Vô số rắn loe ra từ sắc đỏ vàng
độc lưỡi răng gớm riết
bóng lâu đài đổ
bay ra bầy khô dơi
đầu lâu
hốc mắt
tiền
bướm

lửa lừa mị
nghệ ảo

xương bàn tay phải tôi từ rất lâu đã gãy
trước khi cặn cáo lắng xuống
chỉ điềm báo

tự do linh hồn nơi này
thể xác bị bạo hành sao chống đỡ
lành lặn cõi khác

thoát mùi tâng bốc đi vay nợ
vạn bàn chân bị đốn
vô nghĩa con đường

dòng ảo giác vừa ngắt.

 

RỪNG BÙ NHÌN

 

Sự nhem nhúa ở ngoài da thịt
xương khớp giả dối
phân giới tính là điều bất cần

 

nhánh buồn rơi trúng thân phận
máu cháy khô không ai nhìn thấy
loay xoay tự ràng rịt vết thương


mây khép mắt rồi cháy rất xa

vài vị bắt bàn tay nước băng
gió cuốn theo cuộc lưu phiêu


sự sai lầm trong giấc mơ tôi

đóng cửa trước khi quan hệ
đôi mắt thế gian biến mất


màn đêm là biểu tượng diệu tuyệt
tóc rơm rơi trong bùn lầy
tai điếc đặc.

 

GÃ ĐÀN ÔNG TÂM THẦN TRÊN CẦU CẢNG

 

Âm kì quái dị dâng lên từ sông
cơn lũ khốn tiếp tục ăn đất nước
gã đấm vào mặt mấy tên đền bù giải tỏa
như đấm vào mặt ở chế độ phân cảnh

chiến trường trong phim trường kịch tính
phòng giải trí rẻ tiền truyền hình
vài nhà hết thời chuyển viết kịch bản


giống như chiến thắng một con muỗi
gã đóng giáo sư trí học
thuyết giảng cho vài kể đổ đốn dạ cầu


ngồi uống rượu từ hai giờ sáng
ở đâu cũng có như ma túy và đĩ điếm
khác nhau mạt hạng hay đẳng cấp


lũ bụi người hét la
cây mặt đất ngã rạp
bắn bần bật vào tim những luồn đạn


gã chỉ huy một cái chợ
khi con tàu chầm chậm ngang qua.

 

VÁCH NGĂN

 

Rồi đến lúc phải tự chôn mình trong cỗ áo quan thời đại
mặc sóng bên ngoài quát tháo theo cơn bão
nó bán rồi sai khiến mọi người phân tích

 

có gì gai góc mà tất cả nghị trường trầm tư
ruồi nhặng không ngừng bay ra từ lũ dòi lột xác
ca từ bắt trẻ phải hát bằng âm giọng vừa bể

 

đến lúc tôi chặt mình ra chui vào nồi áp suất
đơn giản nhừ mục mặc hồn gào khóc bên ngoài
bầy dã thú trên khung tranh phăng cấu xé.

 

 

NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
15 Tháng Mười Hai 20194:53 CH
Khách
... luồng đạn ...
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 2077)
Như những cô học trò nhỏ, áo trắng điệu đà tha thướt. Tôi còn có thêm giọng nói êm êm, thanh thoát và dịu dàng. Chúng tôi, những cô thiếu nữ đẹp như trăng, sáng rỡ và líu lo những khi tới lớp, những lúc tan trường… / Thày đứng lớp Kim Văn, hai lần một tuần. Chúng tôi chờ giờ của Thày, như đợi chờ để được nghe những vần thơ trác tuyệt và để học trong cuốn sách đặc sắc, mỏng, nhưng tràn đầy những nét tinh hoa... / Thày không giáo điều, không nhất định cứ giảng dạy đúng theo chương trình của Bộ Giáo Dục đưa ra. Những thứ mà với chúng tôi đã gần như nhàm chán. Ngoại trừ có lần Thày giảng và bàn rất vui, rất dí dỏm về Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên trong Kim Bình Mai…
28 Tháng Mười Hai 20205:13 CH(Xem: 1593)
là chốn cuối cùng sau mọi sự hủy hoại / của một lần, một thời tín ngưỡng / tình yêu, con đường, ánh sáng, bản nhạc / cả bóng tối cũng không buồn nấn ná
23 Tháng Mười Hai 20209:41 CH(Xem: 1444)
phản chiếu khuôn mặt lung linh nhiều màu / trong vài giây rồi vỡ tung / bàn tay nào run run đón chào mùa đông / những âm thanh lạ kỳ ngày cuối năm
23 Tháng Mười Hai 20209:35 CH(Xem: 1546)
Mùa gió! gió nhiều hơn bình thường, thậm chí nếu nàng không đứng vững, gió có thể làm nàng ngã, giờ thì một cơn gió cũng có thể làm nàng ngã… / Buổi sáng! Nàng nghe thấy tiếng gió tạt vào khung cửa, thi thoảng có tiếng rít của lá cây rừng, tuyệt nhiên không có một tiếng chim, nàng nghĩ “giá mà có một tiếng chim, nàng sẽ đáp lời nó”. Cuối cùng thì không có tiếng chim nào ngoài tiếng rít của gió… nàng co hai chân sát tận ngực, chắc giờ này anh đang bắt đầu chuyến hành trình của mình!
23 Tháng Mười Hai 20202:01 SA(Xem: 1578)
Bỏ lại sau mình hơn hai chục năm trôi / Bỏ lại dở dang lá đơn ly hôn chưa kịp ký / Bỏ lại những chiều lang thang không người tri kỷ / Bỏ lại hoàng hôn nhuộm đỏ mặt người
23 Tháng Mười Hai 20201:49 SA(Xem: 1372)
Tôi yêu cây Khế, yêu từ thuở ấu thời cho đến bây giờ vẫn mãi còn yêu. Chiều hôm qua ngang qua nhà xưa của ba mẹ ở đường Phan bội Châu trời bỗng đổ mưa to; tôi đứng đụt mưa trước hiên nhà cũ, lòng chợt chùng xuống nhớ nhung kỷ niệm của một thời xa xôi và tôi nhớ cây Khế. Đó là kỷ niệm của tôi.
23 Tháng Mười Hai 20201:43 SA(Xem: 1329)
Trong không khí se lạnh của mùa Giáng sinh, mùa hồng ân của thiên chúa tôi muốn gởi đến bạn đọc tâm tình của tù nhân lương tâm Trần Hoàng Phúc. Trong cái không gian hẹp của một mùa Noel bị cách ly vì đại dịch, Phúc giống như một vì sao nhỏ lấp lánh trên nền trời đêm kia. Và ước mơ của anh cùng những gì anh nghĩ, những gì anh làm khiến cuộc sống vì anh mà có ý nghĩa.
23 Tháng Mười Hai 20201:35 SA(Xem: 1220)
mùa đông rét buốt / lũ cỏ khô hồn nhiên nhìn sao rụng lóe sáng trong máng lừa / hôm nay, máu có còn rỉ ra làm ướt đẫm đùi mông của mẹ / đã hơn hai ngàn năm qua
23 Tháng Mười Hai 202012:44 SA(Xem: 1337)
Đông về rồi đó em biết chăng? / Hàng thông xanh run run trong đêm lạnh / Mây chập chùng đan kín vạt chiều giăng / Nghe đêm thở hắt hiu buồn trống vắng
23 Tháng Mười Hai 202012:15 SA(Xem: 1192)
Sẽ trở lại thuở nào… / Dưới mái tranh xiêu mỏi mòn trăng sơn cước / Tiếng thú kêu hoang mịt mùng sương lạnh buốt / Lang thang tuổi thơ trên cánh đồng cỏ cháy xác xơ / Em ơi…