- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,484,459

ẢO THUẬT

13 Tháng Mười Hai 201910:05 CH(Xem: 2261)

tim duong len troi-le minh phong
Tìm đường lên trời - tranh Lê Minh Phong

ẢO THUẬT

 

Vô số rắn loe ra từ sắc đỏ vàng
độc lưỡi răng gớm riết
bóng lâu đài đổ
bay ra bầy khô dơi
đầu lâu
hốc mắt
tiền
bướm

lửa lừa mị
nghệ ảo

xương bàn tay phải tôi từ rất lâu đã gãy
trước khi cặn cáo lắng xuống
chỉ điềm báo

tự do linh hồn nơi này
thể xác bị bạo hành sao chống đỡ
lành lặn cõi khác

thoát mùi tâng bốc đi vay nợ
vạn bàn chân bị đốn
vô nghĩa con đường

dòng ảo giác vừa ngắt.

 

RỪNG BÙ NHÌN

 

Sự nhem nhúa ở ngoài da thịt
xương khớp giả dối
phân giới tính là điều bất cần

 

nhánh buồn rơi trúng thân phận
máu cháy khô không ai nhìn thấy
loay xoay tự ràng rịt vết thương


mây khép mắt rồi cháy rất xa

vài vị bắt bàn tay nước băng
gió cuốn theo cuộc lưu phiêu


sự sai lầm trong giấc mơ tôi

đóng cửa trước khi quan hệ
đôi mắt thế gian biến mất


màn đêm là biểu tượng diệu tuyệt
tóc rơm rơi trong bùn lầy
tai điếc đặc.

 

GÃ ĐÀN ÔNG TÂM THẦN TRÊN CẦU CẢNG

 

Âm kì quái dị dâng lên từ sông
cơn lũ khốn tiếp tục ăn đất nước
gã đấm vào mặt mấy tên đền bù giải tỏa
như đấm vào mặt ở chế độ phân cảnh

chiến trường trong phim trường kịch tính
phòng giải trí rẻ tiền truyền hình
vài nhà hết thời chuyển viết kịch bản


giống như chiến thắng một con muỗi
gã đóng giáo sư trí học
thuyết giảng cho vài kể đổ đốn dạ cầu


ngồi uống rượu từ hai giờ sáng
ở đâu cũng có như ma túy và đĩ điếm
khác nhau mạt hạng hay đẳng cấp


lũ bụi người hét la
cây mặt đất ngã rạp
bắn bần bật vào tim những luồn đạn


gã chỉ huy một cái chợ
khi con tàu chầm chậm ngang qua.

 

VÁCH NGĂN

 

Rồi đến lúc phải tự chôn mình trong cỗ áo quan thời đại
mặc sóng bên ngoài quát tháo theo cơn bão
nó bán rồi sai khiến mọi người phân tích

 

có gì gai góc mà tất cả nghị trường trầm tư
ruồi nhặng không ngừng bay ra từ lũ dòi lột xác
ca từ bắt trẻ phải hát bằng âm giọng vừa bể

 

đến lúc tôi chặt mình ra chui vào nồi áp suất
đơn giản nhừ mục mặc hồn gào khóc bên ngoài
bầy dã thú trên khung tranh phăng cấu xé.

 

 

NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
15 Tháng Mười Hai 20194:53 CH
Khách
... luồng đạn ...
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Tám 20202:53 CH(Xem: 801)
Vẫn liên tiếp xuất hiện những cuốn sách viết về Chiến Tranh Việt Nam, tuy nhiên có rất ít sách đề cập tới quan điểm từ miền Nam, từ góc cạnh của những người thất trận nhưng họ đã từng chiến đấu và tin tưởng ở một nền Cộng Hòa miền Nam mới khai sinh. Ngô Thế Vinh qua kinh nghiệm của một y sĩ trong một đơn vị Biệt Cách thiện chiến đã đem tới cho chúng ta những lý giải và soi sáng về những tình huống lưỡng nan ngoài trận địa.
06 Tháng Tám 20204:13 CH(Xem: 926)
một chút tóc cũng rối bời mây hạ / một chút bàn tay vẫy bỗng hiền khô / một chút bờ vai thong dong phố thị / một chút mắt môi thảng thốt đợi chờ /
06 Tháng Tám 20203:58 CH(Xem: 733)
Đừng vì anh / hãy mê mải cánh chim / giông giống nụ hôn ố vàng rơi bay mùa lá /
06 Tháng Tám 20203:37 CH(Xem: 886)
Có thể bây giờ nơi xa đó Ngày chỉ vừa lên trong nắng mai Giọt sương còn đọng long lanh ướt Và café nóng tỏa khói bay.
06 Tháng Tám 20203:32 CH(Xem: 952)
Quên rồi em đã quên tôi / Tháng giêng qua ngõ còn cười tháng hai / Phai thu lạnh sắc trang đài / Trăng ba vòng nguyệt đau hoài cùng trăng
06 Tháng Tám 20202:43 CH(Xem: 928)
Trăm năm ở tạm chốn này \ Trần gian sinh ký đọa đày bể dâu \ Trầm thăng bao nỗi cơ cầu \ Nợ nần chưa dứt nỗi sầu cưu mang \
01 Tháng Tám 202012:48 SA(Xem: 1181)
tình yêu một lần có thật thức dậy từ con mắt bình minh cơn mưa đầu mùa nồng nàn cầu vòng hò hẹn
29 Tháng Bảy 202012:55 SA(Xem: 819)
Có dăm hạt thóc cũng vừa / Đơm bông trên đỉnh thượng thừa đêm qua / Chúng sinh đại địa sơn hà / Theo nhau bước xuống chuyến phà đại bi./
23 Tháng Sáu 202011:48 CH(Xem: 1914)
tôi không một mình / thật ra có nhiều người quanh tôi / thậm chí có người luôn bên cạnh săn sóc tôi / nhưng tôi nghĩ đến anh, trong giấc mơ
10 Tháng Sáu 20205:57 CH(Xem: 1699)
Tôi không biết nói thế nào về nỗi buồn / Dưới từng lỗ chân lông có một đàn kiến đói / Ăn ăn ăn / thân xác tôi tê mỏi / Chiếc linh hồn đau nhói giữa cơn mê /