- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,433,969

EM CHỬI

02 Tháng Mười Một 20193:29 CH(Xem: 1509)
CHIM- photo UL
Chim - photo UL

EM CHỬI

 

Anh cấm em làm thơ có từ Hỏi

Bởi e rằng ăn cắp của Hữu Thỉnh

Song không hỏi em sẽ chết vì ấm ức lẫn hoài nghi

Không hỏi chẳng biết tại sao mình bị chửi

Chửi te tua xác mướp

Chửi tràn lan từ gia đình đến công sở

Từ nhà ra chợ

Từ xó bếp đến siêu thị

Từ buồng ngủ đến khách sạn

Từ bàn thờ ra ao cá

 

Anh cấm em viết về chủ đề Chửi

Bởi e rằng phạm húy Nam Cao

Đụng chạm anh Chí Phèo bản lĩnh

Chửi không chừa một ai

Từ Bá Kiến đến cả làng Vũ Đại!

 

Còn em, nếu không được chửi sẽ đột quỵ

Bởi chúng nó ăn không bớt một cái gì

Từ món hàng cứu trợ vài kg đến con bò con dê

Lai giống cho người nghèo

Từ dự án nạo vết kênh mương dăm tấn lúa

Đến cơ sở hạ tầng kỷ thuật hiện đại hằng triệu đô

Thậm chí chúng nó phát sinh công trình từ 72 tỷ lên 2600 tỷ

Nâng khống giá trị hợp đồng từ 2000 tỷ lên 9000 tỷ

Tham nhũng những 7000 tỷ đồng

Ngay trước mặt đồng chí Tổng bí thư Chủ tịch nước

Em không chửi chúng nó thì chửi ai?

 

Anh không cho em phản biện

Bởi e rằng thái quá thành phản động

Ranh giới ấy rất mong manh

Nhưng sự thái quá của em không bằng quá độ kinh tế thị trường

Bởi sự đầu tư giàn trải không đúng tôn chỉ mục đích

Không đúng lãnh vực ngành hàng

Bất tuân pháp luật dẫn đến hủy hoại môi trường

Cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng

 

Từ bán đảo đến sông ngòi, núi cao biển rộng

Từ môi trường nước, đất, không khí

Đến môi trường văn hóa, giáo dục, y tế, tâm linh

Chùa chiền lăng mộ

Ô nhiễm từng phần đến toàn phần

Một năm đến mười năm

Trăm năm đến ngàn năm

 

Nếu không được chửi em sẽ chết

Như người ta vấp thanh gỗ

Bay qua lan can cao một mét bốn mươi lăm lầu 8

Rơi xuống đất tan xác

Nhà bác học Newton giật mình

Nghiên cứu lại định luật vạn vật hấp dẫn

Em chửi

Tổ cha cái Mạng xã hội!

 

Sài Gòn, 10.2019

 

ANH CHẾT

 

Anh không bị điện giật

Anh không bị xe đụng

Anh không bị giáo viên bạo hành

Anh không bị bác sĩ đầu độc

Anh không bị đồng nghiệp thủ tiêu

Anh không bị bức cung nhục hình

Anh không bị cướp đất

Anh không bị lừa tiền

Anh không bị gia đình bỏ rơi

Anh không bị xã hội lên án

Anh không bị facebook ném đá

Anh không bị giang hồ trấn lột

Anh không bị xã hội đen khống chế

Anh không bị em út phụ rẫy

Anh không bị vấp ngã

 

Anh vẫn chết

 

Anh chết cho giá cả bình ổn

Anh chết cho lãi suất ngân hàng

Anh chết cho dự án triển khai

Anh chết cho cải cách giáo dục

Anh chết cho y tế cải thiện

Anh chết cho nước sạch

Anh chết cho bụi mịn

Anh chết cho thủy ngân

Anh chết cho vụ án kết thúc

Anh chết cho bất động sản khởi sắc

Anh chết cho chứng khoán phục hồi

Anh chết cho doanh nghiệp cổ phần hóa

Anh chết cho BOT thu phí qua thẻ

Anh chết cho mạng xã hội bình yên

Anh chết cho tổ dân phố đoàn kết

Anh chết cho đại hội thành công

Anh chết cho nhân sự cơ cấu đúng thành phần

Anh chết cho ma túy chấm dứt

Anh chết cho mại dâm ngưng hoạt động

Anh chết cho giang hồ rữa tay gác kiếm

Anh chết cho em được tự do

Anh chết cho người khác sống

 

Anh chết đúng qui trình

 

Sài Gòn, 10.2019

Bình Địa Mộc

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Giêng 20209:14 CH(Xem: 1052)
Têm miếng trầu xanh rằm tháng chạp \ Mẹ ngồi hong nắng, nắng lung linh \ Vườn xưa mây trắng trôi lang bạt \ Bụi có còn reo, mộng có lành.
28 Tháng Mười Hai 201911:29 CH(Xem: 1392)
Bình An / Tên của tôi là do cha cô ấy đặt. / Sự hiện hữu của tôi là vì cô ấy mà có, tôi là một con robot.Tôi được chào đời vào một ngày mùa thu thật ảm đạm, lần đầu tiên thức dậy đập vào mắt là bầu trời xám xịt nặng những nước, nhìn xong tôi mới hiểu thấm thía cái cảm giác buồn bã, u sầu thường thấy trong thơ văn. Các bạn sẽ hỏi tôi làm thế nào một con robot mới được thành hình lại có thể có được cảm nhận như thế? Các bạn sẽ còn ngạc nhiên hơn nữa bởi vì trong bộ nhớ của tôi tích luỹ có lẽ còn nhiều hơn gấp mấy lần bộ nhớ của các bạn, những người bình thường. / Lần mở mắt đầu tiên, tôi đã có thể biết thế nào là mưa, là nắng, là bốn mùa. Tôi đã có thể nhận biết biển sâu, núi cao, năm châu, bốn bể và tất cả thủ đô của các nước trên thế giới. Tôi đã có thể biết kể chuyện cổ tích, hát những bài hát kinh điển, có thể chơi được những bài nhạc classique trên piano.
28 Tháng Mười Hai 201911:03 CH(Xem: 1010)
Ta muốn về cao nguyên đón tết / Ăn cơm hoa uống mộng thay trà / Đi trên đồi xanh đọc kinh cứu khổ / Chiều công phu đối ẩm với di đà
28 Tháng Mười Hai 201910:55 CH(Xem: 1044)
Đêm qua, đêm mênh mông / Bước chân người trong mộng / Yêu thương nghe gần lắm / Dường như thật, như không
28 Tháng Mười Hai 201910:49 CH(Xem: 884)
chiến tranh và hòa bình \ hận thù và thông cảm \ dằn vặt nhau bằng ngôn ngữ của bạo lực \ câu thơ rụt rè bên thềm cửa không dám thốt ra
28 Tháng Mười Hai 201910:45 CH(Xem: 998)
Không phải em còn nợ anh \ Không phải em còn yêu anh \ Tàn canh sương khuya thấm lạnh \ Qua mành giọt sầu hắt hiu
28 Tháng Mười Hai 201910:16 CH(Xem: 985)
Chuông ngân… / thánh thót giọt trời / Phong vân réo rắt ru lời kinh xa / Nắng gieo ân phúc chan hòa / Giáng sinh thắp sáng câu ca an lành
28 Tháng Mười Hai 20198:35 CH(Xem: 987)
Vô cùng thương tiếc khi hay tin thân phụ của Nguyễn Khoa Diệu-Quyên / Cụ Ông Gioan Baotixita NGUYỄN KHOA KHƯƠNG \ Sinh ngày 12 tháng 6 năm 1936 tại Thừa Thiên, Huế- Việt Nam \ Đã được Chúa gọi về ngày 14 tháng 12 năm 2019 \Tại Fountain Valley, California- Hoa Kỳ \ Hưởng Thọ 83 Tuổi
28 Tháng Mười Hai 20196:36 CH(Xem: 1423)
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật / Toàn thể môn đồ pháp quyến Thiền Tánh Không thành kính cáo bạch: Hoà thượng tôn sư thượng THÔNG hạ TRIỆT, đã thuận thế vô thường, thâu thần thị tịch vào lúc 12 giờ 04 phút / sáng ngày thứ Sáu 27 tháng 12 năm 2019, (nhằm ngày mùng 2 tháng Chạp năm Kỷ Hợi)
18 Tháng Mười Hai 201912:28 SA(Xem: 1729)
“Chị cho em ôm một tí...” “Vào đây. Ôm chị đi...” Thiếu phụ với tay chèn chăn cho hai con. Xoay người lại đón. Cậu lính trẻ rúc gọn vào ngực người đàn bà đang nuôi con nhỏ. Bộ ngực to dập dềnh ấm nóng. Mùi sữa thơm nức. Chút sữa thừa ứa ra lần áo. Cậu lính trẻ rúc mặt xuống, thè lưỡi nếm. Ngọt lành. Cái lưỡi mềm mại chạm vào đầu ti qua lần vải mỏng. Chỉ thế là đủ cho một dòng điện chạy xoẹt từ đỉnh đầu đến gót chân. Tê dại. Hai thân thể cong lên, dính chặt vào nhau trong vô thức. “Chị ơi...” “Em nhớ người yêu...”