- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,393,864

EM CHỬI

02 Tháng Mười Một 20193:29 CH(Xem: 809)
CHIM- photo UL
Chim - photo UL

EM CHỬI

 

Anh cấm em làm thơ có từ Hỏi

Bởi e rằng ăn cắp của Hữu Thỉnh

Song không hỏi em sẽ chết vì ấm ức lẫn hoài nghi

Không hỏi chẳng biết tại sao mình bị chửi

Chửi te tua xác mướp

Chửi tràn lan từ gia đình đến công sở

Từ nhà ra chợ

Từ xó bếp đến siêu thị

Từ buồng ngủ đến khách sạn

Từ bàn thờ ra ao cá

 

Anh cấm em viết về chủ đề Chửi

Bởi e rằng phạm húy Nam Cao

Đụng chạm anh Chí Phèo bản lĩnh

Chửi không chừa một ai

Từ Bá Kiến đến cả làng Vũ Đại!

 

Còn em, nếu không được chửi sẽ đột quỵ

Bởi chúng nó ăn không bớt một cái gì

Từ món hàng cứu trợ vài kg đến con bò con dê

Lai giống cho người nghèo

Từ dự án nạo vết kênh mương dăm tấn lúa

Đến cơ sở hạ tầng kỷ thuật hiện đại hằng triệu đô

Thậm chí chúng nó phát sinh công trình từ 72 tỷ lên 2600 tỷ

Nâng khống giá trị hợp đồng từ 2000 tỷ lên 9000 tỷ

Tham nhũng những 7000 tỷ đồng

Ngay trước mặt đồng chí Tổng bí thư Chủ tịch nước

Em không chửi chúng nó thì chửi ai?

 

Anh không cho em phản biện

Bởi e rằng thái quá thành phản động

Ranh giới ấy rất mong manh

Nhưng sự thái quá của em không bằng quá độ kinh tế thị trường

Bởi sự đầu tư giàn trải không đúng tôn chỉ mục đích

Không đúng lãnh vực ngành hàng

Bất tuân pháp luật dẫn đến hủy hoại môi trường

Cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng

 

Từ bán đảo đến sông ngòi, núi cao biển rộng

Từ môi trường nước, đất, không khí

Đến môi trường văn hóa, giáo dục, y tế, tâm linh

Chùa chiền lăng mộ

Ô nhiễm từng phần đến toàn phần

Một năm đến mười năm

Trăm năm đến ngàn năm

 

Nếu không được chửi em sẽ chết

Như người ta vấp thanh gỗ

Bay qua lan can cao một mét bốn mươi lăm lầu 8

Rơi xuống đất tan xác

Nhà bác học Newton giật mình

Nghiên cứu lại định luật vạn vật hấp dẫn

Em chửi

Tổ cha cái Mạng xã hội!

 

Sài Gòn, 10.2019

 

ANH CHẾT

 

Anh không bị điện giật

Anh không bị xe đụng

Anh không bị giáo viên bạo hành

Anh không bị bác sĩ đầu độc

Anh không bị đồng nghiệp thủ tiêu

Anh không bị bức cung nhục hình

Anh không bị cướp đất

Anh không bị lừa tiền

Anh không bị gia đình bỏ rơi

Anh không bị xã hội lên án

Anh không bị facebook ném đá

Anh không bị giang hồ trấn lột

Anh không bị xã hội đen khống chế

Anh không bị em út phụ rẫy

Anh không bị vấp ngã

 

Anh vẫn chết

 

Anh chết cho giá cả bình ổn

Anh chết cho lãi suất ngân hàng

Anh chết cho dự án triển khai

Anh chết cho cải cách giáo dục

Anh chết cho y tế cải thiện

Anh chết cho nước sạch

Anh chết cho bụi mịn

Anh chết cho thủy ngân

Anh chết cho vụ án kết thúc

Anh chết cho bất động sản khởi sắc

Anh chết cho chứng khoán phục hồi

Anh chết cho doanh nghiệp cổ phần hóa

Anh chết cho BOT thu phí qua thẻ

Anh chết cho mạng xã hội bình yên

Anh chết cho tổ dân phố đoàn kết

Anh chết cho đại hội thành công

Anh chết cho nhân sự cơ cấu đúng thành phần

Anh chết cho ma túy chấm dứt

Anh chết cho mại dâm ngưng hoạt động

Anh chết cho giang hồ rữa tay gác kiếm

Anh chết cho em được tự do

Anh chết cho người khác sống

 

Anh chết đúng qui trình

 

Sài Gòn, 10.2019

Bình Địa Mộc

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 1015)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 972)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
31 Tháng Mười 20199:01 CH(Xem: 779)
Hình như chúng ta không đói / Như kiểu bây giờ chúng ta rất thích rau xanh / Lũ trẻ thì thích / Ly trà sữa với hạt trân châu sóng sánh nhựa màu /
31 Tháng Mười 20191:28 SA(Xem: 879)
Khi tôi đi gần hết cuộc đời tôi mới nhận ra được điều kỳ diệu nhất trên đời này là tôi có Mẹ. Mẹ là ánh sao, tỏa ánh sáng dịu dàng mang cho tôi đến thế gian này. Khi tôi đi đến cuối con đường tôi chợt nhận ra rằng mẹ là người sống cạnh tôi nhiều nhất hơn hẵn tất cả những người mà tôi đã gặp ở thế gian này. Chín tháng mười ngày mẹ mang tôi tận ở trong lòng, tôi ăn ngủ, buồn vui từ mẹ chở che và chia sẻ cho tôi. Cho đến lúc chào đời, tôi cũng được nằm sát bên mẹ, mẹ lại chuyền hơi ấm, chuyền dòng sữa ngọt ngào món ăn đầu đời cho tôi đủ sức chào đón thế giới bên ngoài.
31 Tháng Mười 20191:00 SA(Xem: 791)
Em ơi em về đâu? Về bên kia biên giới / Đường nào em đi qua / Nẻo nào em sẽ tới /
31 Tháng Mười 201912:52 SA(Xem: 810)
Đêm \ Không phải là đêm tha hương \ Cũng không phải là đêm ly hương \ Vì người chỉ bước đi rồi sẽ trở về \ Trong chiếc thùng lạnh không ngày \ Phiêu bạt trong chiếc quan tài tìm tự do \
24 Tháng Mười 20199:21 CH(Xem: 1273)
Hạnh phúc biết bao cho một người không có quá khứ, hay một dân tộc không có lịch sử—nhiều người quan niệm như thế. Nhưng con người, mỗi người trong chúng ta, đều có quá khứ, vui, buồn hay buồn vui trộn lẫn. Một dân tộc luôn luôn có lịch sử, vinh quang, tủi buồn, hay vinh nhục đủ mùi vị. Quá khứ luôn luôn là tấm gương cho mỗi người tự sửa mình, rút cho mình một kinh nghiệm sống, chuẩn bị cải thiện tương lai. Lịch sử một quốc gia, nếu được ghi chép trung thực, là kho tàng kinh nghiệm cho việc ích quốc, lợi dân, và phát huy tình nhân loại cho một thế giới đáng sống hơn.
24 Tháng Mười 20198:54 CH(Xem: 872)
Cơn lạnh cuối cùng, gió mặc sức thổi. Làng Hiên yên ắng. Mưa rớt thấm bụi, kể cả con đường đầy lá vàng cũng nhơn nhớt. Đất bám vào bánh xe rồi tuồn từ rừng ra đường cái. Quết mưa, nhão, đường nhựa mà cứ như đường đất. Thún đi trước, Ton cắm cúi đi sau, đi không biết mỏi. Chốc chốc Thún nhìn lại, không biết Ton nghĩ gì. Làm con đực đã hơn ba năm, đi lang bạt khắp nơi con của Ton giờ chắc đã thành ngàn, thành vạn. Thún chợt chùng mình, trong hành trình đi phối giống, có khi nào Ton gặp những đứa con của mình? Lấy ý nghĩ của người đặt vào Ton thì cũng hơi quá đáng. Nhưng Thún đã không thể làm khác được, vì Thún là người, Thún sẽ suy nghĩ theo kiểu người. Ton là lợn, Ton hành động theo kiểu lợn. Cho nên lỡ có gặp đứa con nào của mình cũng là chuyện thường tình. Thún dừng lại vỗ lên bờm Ton, thôi kệ nó đi.
24 Tháng Mười 20198:01 CH(Xem: 816)
Em đi về phía biển / trời xanh có xanh hơn? / anh ở lại thành phố / nhìn hàng cây đứng im / đại lộ chiều nắng gắt /
24 Tháng Mười 20197:26 CH(Xem: 743)
tháng chín / cơn nóng cuối hè đem chút lửa tàn về thành phố / tôi đi trên những con đường im lặng / cô đơn vẽ khoanh tròn không tên mỗi chấm đen là trũng sâu vô định / mảnh vụn của trí nhớ vỡ tung lòng mắt /